Hành động của cô nhanh, nhưng còn kịp ngăn , một giọng u uẩn vang lên từ trong màn đêm.
"Cháu , về ! Ông chỉ tới để từ biệt. Có vài chuyện, để ông tự kết thúc! Nhớ kỹ lời hứa với ông, hãy để ông và bà nội cháu chôn chung một chỗ!"
Lời dứt, bóng khi nãy vẫn còn mặt Cố Tiểu Khê tan trong màn sương mờ ảo.
Bước chân của Cố Tiểu Khê khựng , cuối cùng cô vẫn xoay trở về nhà.
Lúc , Cố Diệc Dân, Giang Tú Thanh và Cố Diệc Lan đều ngủ.
Thấy Cố Tiểu Khê về, cả ba đồng loạt dậy: "Tiểu Khê, rốt cuộc hôm nay xảy chuyện gì?"
Cố Tiểu Khê xuống ghế sofa, kể bộ những chuyện xảy trong buổi tối hôm nay cho họ , đặc biệt nhấn mạnh việc gặp Cố Trạch Sinh.
Nói xong, tất cả đều rơi im lặng.
Một lúc lâu , Cố Diệc Dân mới thở dài: "Ngày mai chúng đến bệnh viện xem !"
"Anh, để em bệnh viện thì hơn! Anh với chị dâu cứ như bình thường." Cố Diệc Lan lên tiếng.
Chuyện xảy quá nhiều, bà thực sự thể đoán định điều gì.
Ngày mai bà gặp bà Bạch, bà xem bà Bạch sẽ thế nào.
"Tiểu Khê, con về mấy ngày?" Giang Tú Thanh con gái, trong mắt đầy đau lòng.
Con gái từ Tây Ninh vội vàng trở về thế , chắc hẳn mệt mỏi !
Cố Tiểu Khê khẽ ho một tiếng: "Con ở thêm hai ngày nữa ạ!"
Chillllllll girl !
Ban đầu cô định tối nay sẽ về Tây Ninh, nhưng giờ thì đổi chủ ý . Cô quyết định xin nghỉ hai ngày, ở Hoài thành thêm vài hôm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1490-khong-yeu-nham-nguoi-1.html.]
"Vậy con ăn tối ? Có ăn gì ? Mai xin nghỉ , cùng con đến bệnh viện." Giang Tú Thanh cũng quyết định xin nghỉ một ngày.
Có một chuyện, bà chính miệng bà Bạch .
Cố Tiểu Khê vất vả giữa đêm nên : "Con ăn . Mẹ ngủ sớm nhé, hôm nay con chạy ngược xuôi cả ngày cũng mệt , lên lầu nghỉ đây."
"Được , con tắm rửa ngủ sớm nhé!"
Cố Tiểu Khê gật đầu, lên lầu .
Vừa phòng, cô đóng cửa , lập tức về gian, ngâm trong suối nước nóng thuận tiện nhắn tin cho Lục Kiến Sâm.
Chẳng mấy chốc, Lục Kiến Sâm từ gian của vượt cửa sổ sang gian của Tiểu Khê.
Anh cũng đang định tắm và nghỉ ngơi, thấy cô vẫn còn đang ngâm , liền bước xuống nước theo.
Ôm cô gái nhỏ của lòng, xót xa hôn nhẹ lên trán cô.
"Sáng mai sẽ xin nghỉ giúp em. Tối nay nghỉ ngơi sớm một chút nhé."
Cố Tiểu Khê ngáp một cái, tựa đầu n.g.ự.c , kể hết chuyện xảy trong hôm nay cho .
"Em thật ngờ, mấy thứ đó là do Cố Trạch Sinh gửi tới Tây Ninh. Lục Kiến Sâm, xem, rốt cuộc ông còn gì nữa đây."
Lục Kiến Sâm trầm ngâm một lúc đáp: "Ông nhắc đến Yến Nam Sinh, thì bất kể đó trở thành Trữ Nam Sinh mang phận nào khác, ông cũng sẽ bỏ qua. Sự mất tích của Trữ Nam Sinh, khi cũng liên quan tới Cố Trạch Sinh. Bên Kinh Đô hiện giờ cũng đang nhiều động thái, nếu Trữ Nam Sinh thực sự là khối ung nhọt trong quân đội, thì chắc chắn sẽ thanh trừng."
Cố Tiểu Khê thở dài: "Anh , lúc em bắt mạch cho ông , ông còn mạch, sinh khí cực kỳ yếu, đúng là chỉ còn thoi thóp. Ông giống với những gì em từng nghĩ chút nào."
Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng xoa đầu cô, dịu dàng trấn an: "Chuyện quá khứ, thể can dự, ông rốt cuộc gì, cũng rõ. Điều chúng thể , là cứ để thứ thuận theo tự nhiên."