Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 176: Đáng Để Nhặt Rác Cả Đời (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:24:57
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ăn xong ngủ tiếp." Lục Kiến Sâm nhẹ giọng dỗ dành.

 

Cố Tiểu Khê u oán lời nào.

 

Lục Kiến Sâm thông minh, vội vàng nhận : "Là , nhẹ nhàng hơn."

 

Cố Tiểu Khê đỏ mặt, chút tự kỷ.

 

Lục Kiến Sâm nghiêm túc tự kiểm điểm bản , đó rút một kết luận.

 

"Vợ , chúng thể xa quá lâu , nếu dễ mất kiểm soát lắm."

 

Cố Tiểu Khê ngớ : "Ý là gì?"

 

Lục Kiến Sâm chỉ miếng ngọc bội cổ cô, đó ôm cô lên đùi .

 

"Không do ngọc bội , nhưng mỗi mật với em xong, trạng thái tinh thần của đều đặc biệt . Thính giác, thị giác, khứu giác, thậm chí cả thể lực cũng tăng lên đáng kể. Lần xa em quá lâu, cảm thấy nếu em, sẽ c.h.ế.t mất!"

 

Lúc cô kháng cự, thật sự ý nghĩ c.h.ế.t ngay cô cho .

 

Anh thỏa mãn, cảm giác như mất cô thì cuộc đời chẳng còn gì đáng sống nữa!

 

câu cuối cùng của trực tiếp khiến Cố Tiểu Khê hoảng hồn.

 

Cô há miệng, nhất thời gì.

 

Mãi đến khi lấy giọng, giọng cô cũng run rẩy.

 

"Vậy... em đeo miếng ngọc nữa ?"

Chillllllll girl !

 

Nói , cô liền đưa tay định tháo t.ử ngọc xuống.

 

Lục Kiến Sâm lập tức giữ tay cô , cúi đầu hôn nhẹ lên tai cô.

 

"Ngoan, ngọc dưỡng , em đeo trông ! Sau đừng tháo nữa."

 

" ..."

 

Lục Kiến Sâm khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Người tiểu biệt thắng tân hôn, chúng vốn dĩ là tân hôn, mấy ngày tàu chạm em, tối qua nhịn . Tối nay sẽ nhẹ nhàng hơn."

 

Cố Tiểu Khê c.ắ.n nhẹ môi , nhưng gương mặt ửng đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-176-dang-de-nhat-rac-ca-doi-2.html.]

 

Trước tối qua, đúng là lâu Lục Kiến Sâm chạm cô.

 

Ở thành phố Đức thì cơ hội, tàu càng thể, đến Hàng Châu thì mỗi đêm đều ngoài nhiệm vụ.

 

Còn khi đến thành phố Thân, cô tới kỳ!

 

Mang theo tâm trạng phức tạp dùng bữa trưa xong, cô mới chợt nhận , chỉ một đêm mà xung quanh sân thêm một bức tường bao.

 

Cô ngạc nhiên Lục Kiến Sâm: "Em chỉ dậy muộn một chút thôi mà, xây xong cả bức tường ?"

 

Lục Kiến Sâm nhếch môi nhẹ: "Tối qua đại ca em dẫn đến xây đó, em bếp xem thử ."

 

Cố Tiểu Khê đầy nghi hoặc, lập tức chạy bếp.

 

Khi phát hiện lò bánh mì cô cũng xây xong, uất ức và khó chịu đó đều tan biến.

 

Người chồng cô lấy đúng là quá quá quá chu đáo !

 

Có những chỉ , còn thì nhiều hơn !

 

Buổi chiều, Lục Kiến Sâm đến đơn vị, còn Cố Tiểu Khê thì đến trạm phế liệu.

 

ngờ rằng, Tất Văn Nguyệt âm thầm bám theo cô đến trạm phế liệu.

 

Thấy Cố Tiểu Khê đang việc, sự kiêu ngạo và cảm giác ưu việt trong Tất Văn Nguyệt trỗi dậy.

 

Gia thế cô hơn Cố Tiểu Khê, nhan sắc cũng thua kém, công việc hơn, điều kiện tổng thể còn vượt xa Cố Tiểu Khê.

 

Bước trạm phế liệu, cô đầy vẻ ghét bỏ, bên bên , đó sải bước đến mặt Cố Tiểu Khê.

 

"Chúng chuyện một chút!" Tất Văn Nguyệt cao xuống, giọng điệu kẻ cả.

 

Cố Tiểu Khê thật sự thấy phiền với con , mất kiên nhẫn đáp: "Có gì luôn ! còn việc!"

 

Nghe cô nhắc đến " việc", Tất Văn Nguyệt lập tức khẩy.

 

"Cô đúng là hợp với cái nghề nhặt rác đấy."

 

Người đàn bà , đúng là đáng để nhặt rác cả đời!

 

 

Loading...