“Hơn nữa nội dung bọn họ chuyện chúng cũng thể hiểu hết, vẫn là để Dương Xuyên dò hỏi.”
Nguyễn Duẫn Đường , ý vị thâm trường : “Ông nếu yên tâm thì cùng , ông để Dương Xuyên một , còn sợ trả thù đấy.”
Sắc mặt Dương Xuyên cứng đờ.
Trần Cương trực tiếp gật đầu: “Công bằng khởi kiến, chuyện tất cả chúng đều .”
Tôn Đại Phúc cũng lý do phản đối, chỉ đành hừ lạnh một tiếng cửa.
Trần Cương cùng Nguyễn Duẫn Đường ở phía .
Trên đường, Nguyễn Duẫn Đường nghĩ đến chuyện hôm qua Julia đột nhiên ngã, nhỏ giọng : “Phó Chính ủy Trần, chuyện trùng hợp đến quá mức.”
Tiếp theo cô kể chuyện nửa đoạn vì Julia xảy chuyện mà kịp thẩm tra đối chiếu một .
Chuyện nữa nhắc tới, sắc mặt Trần Cương trầm xuống, nghĩ đến con gái còn hỏi han xong thương, mở miệng, Giang Dữ Bạch vội vàng tới .
“Chính ủy Tôn, Phó Chính ủy Trần.”
Tôn Đại Phúc hừ lạnh một tiếng: “Cậu đến thì mau mau quản con mụ vợ nhà !”
“Chính ủy Tôn cũng coi như công tác văn hóa, còn học cách tôn trọng khác?” Giang Dữ Bạch lạnh giọng xong, đến bên cạnh Nguyễn Duẫn Đường.
Tôn Đại Phúc tức giận đến mức bốc khói.
Mà Trần Cương vội vàng kéo Giang Dữ Bạch sang bên cạnh dò hỏi tình trạng con gái.
“Đồng chí Trần chỉ va trán một cái, bác sĩ nghỉ ngơi một ngày là khỏi.”
Giang Dữ Bạch xong, nghiêm giọng : “Đồng chí Trần tuy hoa là do cô hái, nhưng cảm thấy cô dối.”
Trần Cương con gái việc gì mới thở phào một , vì nửa câu của mà treo tim lên, mày nhíu thật sâu.
Mà ở một bên, Nguyễn Duẫn Đường thể tránh khỏi thấy tất cả, khiếp sợ kinh ngạc về phía Giang Dữ Bạch.
Cô vốn tưởng rằng sự tình liên quan đến con gái cấp , thế nào cũng sẽ mách lẻo với cấp chứ, nghĩ tới liền cứ thế mà thẳng ?
Giang Dữ Bạch cảm nhận tầm mắt kinh ngạc của cô, nhưng tận lực bộ thấy, chờ Trần Cương quyết đoán.
Chuyện nếu là Nguyễn Duẫn Đường , mặc kệ chuẩn xác , trong lòng Chính ủy Trần chắc chắn thoải mái, càng khả năng sẽ tiến thêm một bước hoài nghi phận của cô, mà từ , nhiều lắm là ăn mắng một trận.
Qua một lát, Trần Cương trầm giọng : “Việc chuyện nhỏ, trở về sẽ hỏi nó.”
Giang Dữ Bạch hiểu rõ ông sẽ nương tay, gật đầu.
Đi bệnh viện, ngài William đám đông đúc thì kinh ngạc một chút.
Nguyễn Duẫn Đường nhỏ giọng nguyên do sự việc.
Ngài William khiếp sợ qua , tỏ vẻ thể phối hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao/chuong-236-doi-chat-tai-benh-vien.html.]
Nguyễn Duẫn Đường lập tức tìm giấy b.út, đang , Dương Xuyên đột nhiên lên tiếng :
“Ai đều cô cùng phu nhân William quan hệ , cô nếu ngay mặt, cho dù là sai chừng ngài William cũng sẽ chỉ .”
Lời rơi xuống, Tôn Đại Phúc lập tức gật đầu: “ , ai cô thể lặng lẽ bảo ngài William bao che cho cô chứ?”
Nguyễn Duẫn Đường thiếu chút nữa đến bật , cô nếu ngài William che chở, chẳng sợ cô ngay tại chỗ dùng tiếng Anh với ngài William, cái tên phế vật Dương Xuyên cũng căn bản hiểu.
“Cho nên thế nào?” Nguyễn Duẫn Đường nghiền ngẫm .
Dương Xuyên mặt đổi sắc đề nghị: “Cô cùng quản lý viên Trương đều tự một tờ, từ phiên dịch cho ngài William , thỉnh ông phân rõ.”
“Phụt!” Nguyễn Duẫn Đường nhạo một tiếng, quét một cái: “Anh phiên dịch? Anh phiên dịch nổi ?”
Dương Xuyên cảm thấy ánh mắt của cô sỉ nhục, c.ắ.n răng : “Cô bớt xem thường khác !”
Nguyễn Duẫn Đường đột nhiên như : “You idiot!” (Đồ ngu!)
Dương Xuyên ngớ một cái chớp mắt, sắc mặt mắt thường thể thấy trở nên hoảng loạn.
“ khen đấy, ?” Nguyễn Duẫn Đường đến nghiền ngẫm.
Nga
Dương Xuyên đối diện với ánh mắt nghi hoặc của một vòng , cường chống sắc mặt, cao giọng : “ đương nhiên , cô còn học hỏi thêm đấy!”
Học cái đồ thiểu năng trí tuệ như ?
Nguyễn Duẫn Đường nhẹ tặc lưỡi một tiếng, sang phòng bên cạnh.
Cầm lấy giấy b.út cô xong một bản cũng dừng , thêm một bản giữ .
Mười phút , cô mới trở về phòng bệnh của Julia.
Dương Xuyên đắc ý vươn tay về phía cô.
Nguyễn Duẫn Đường do dự đưa qua.
Dương Xuyên nhanh mang theo bản của cô cùng bản của nhân viên ghi chép cùng dịch thành tiếng Anh đưa cho ngài William.
Ngài William nhíu mày hồi lâu.
Trần Cương cùng Tôn Đại Phúc thần sắc khẩn trương chờ đợi.
Qua hồi lâu, Tôn Đại Phúc nhịn thúc giục: “Dương Xuyên, mau hỏi một chút.”
Dương Xuyên gật đầu tiến lên, nhưng chờ mở miệng, ngài William liền buông hai tờ giấy xuống, lắc đầu.
Đáy lòng Trần Cương trầm xuống.
Tôn Đại Phúc mặt mày hớn hở, cao giọng : “Tiểu Xuyên, mau hỏi một chút, ngài William lắc đầu là ý gì a?”