Dương Xuyên vội vàng tiến lên, giao thiệp cùng ngài William.
Sau đó chuyển lời: “Ngài William cả hai bản liệu đều vấn đề.”
Tôn Đại Phúc kinh hô một tiếng, ý vị thâm trường về phía Trần Cương, tặc lưỡi một tiếng: “Cả hai bản đều vấn đề, điều lên cái gì?”
Ông mỉa mai, khinh thường quét mắt về phía Nguyễn Duẫn Đường, tiến lên một bóng cao lớn khác dấu vết ngăn cản.
Nguyễn Duẫn Đường bóng lưng cao lớn đang che chở mặt , giật .
Mà Tôn Đại Phúc bực bội trừng Giang Dữ Bạch một cái, nhón chân tiếp tục :
“Nói lên rằng ngay từ đầu, con ranh liền phiên dịch sai ! Cho nên nhân viên ghi chép của chúng mới thể theo mà nhớ lầm liệu!”
Sắc mặt Trần Cương trầm xuống, còn lời nào để .
Ông về phía Giang Dữ Bạch, thở dài : “Các về .”
Tôn Đại Phúc nhíu mày ngăn cản: “Hiện tại sự thật sáng tỏ, còn mau ch.óng đưa xử phạt? Ông bên cho kết quả, mới dễ báo cáo tình hình với cấp chứ.”
Nghe tiếng, Trần Cương chỉ đành về phía Giang Dữ Bạch, mở miệng, Nguyễn Duẫn Đường bỗng nhiên tiến lên một bước, cao giọng :
“Như thế nào đây là sự thật?”
Tôn Đại Phúc lạnh một tiếng: “Cô còn giảo biện thế nào nữa?”
Nguyễn Duẫn Đường nhanh chậm từ trong túi móc một tờ giấy khác, vẻ mặt kinh biến của mấy , :
“Để phòng ngừa Doanh trưởng Dương phiên dịch sai lầm, cố ý một bản tiếng Anh. Hiện tại nghiêm trọng hoài nghi năng lực phiên dịch của Doanh trưởng Dương, cho nên yêu cầu đem phiên bản của một nữa đưa cho ngài William xem!”
Cô dứt lời, phòng bệnh tĩnh lặng như tờ.
Đám Dương Xuyên thể tin tưởng về phía cô, sắc mặt mắt thường thể thấy trở nên hoảng loạn.
Hắn cực lực định nỗi lòng, cứng cổ :
“Kia cũng để xem qua đó mới đưa cho ngài William, nếu nhỡ cô bậy bạ cái gì bản thảo, sai lệch phán đoán của ngài William thì !”
“Không cần.” Nguyễn Duẫn Đường dứt khoát cự tuyệt.
Dương Xuyên kích động : “Cô dám để phiên dịch, cô khẳng định bậy bạ cái gì bản thảo!”
Nguyễn Duẫn Đường mỉa mai, trực tiếp giơ tờ giấy A4 lên ngay tại chỗ, thoáng qua mắt bọn họ:
“ chỉ những trị quan trọng, còn đều dùng chữ Ả Rập, cái còn cần tới phiên dịch ?”
Dương Xuyên nghẹn họng, sắc mặt dần dần trắng bệch, mà tên ghi chép cao gầy bên cạnh càng là hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa té xỉu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao/chuong-237-bang-chung-thep.html.]
Trần Cương tán thưởng Nguyễn Duẫn Đường một cái, trực tiếp gật đầu: “Cô trực tiếp cầm cho ngài William xem .”
Tôn Đại Phúc ngăn cản, Giang Dữ Bạch chặn đường, trơ mắt Nguyễn Duẫn Đường tiến lên đưa bản thảo cho ngài William.
Ngài William liếc mắt một cái xem qua, bao lâu liền gật đầu.
Trong nháy mắt, tên ghi chép hai mắt tối sầm, khẩn trương nắm lấy cổ tay Dương Xuyên.
Nga
Dương Xuyên lắc đầu với , ghé sát nhỏ giọng gì đó.
Thần sắc tên ghi chép mới trấn định , tiến lên một bước, cao giọng :
“ ghi chép tuyệt đối sai, cho dù hôm nay cô nhớ sai, nhưng hôm đó cô tuyệt đối phiên dịch sai!”
Nguyễn Duẫn Đường nhướng mày .
Tên là đ.á.n.h c.h.ế.t nhận đây mà.
Sắc mặt Trần Cương trầm xuống, lạnh lùng : “Cô cho tới hôm nay đều còn nhớ rõ chính xác liệu, hôm đó thể phiên dịch sai cho , quả thực là cưỡng từ đoạt lý!”
Nói xong, ông trực tiếp tuyên bố: “Cậu hiện tại tạm thời đình chỉ công tác để kiểm điểm, trở về một bản kiểm điểm cùng báo cáo sai lầm nộp lên đây, chờ cấp xử phạt!”
Tên cao gầy cao giọng kêu oan: “Ngài chính là bao che cho cô , phục!”
Tôn Đại Phúc cũng lạnh mặt mày, hùa theo: “Tiểu Trương đúng, lúc con ranh chừng nhất thời sai báo sai, thì ai mà nhớ rõ chứ? thấy Tiểu Trương giống đang dối! Chuyện cứ để hai bọn họ mỗi gánh một nửa là xong!”
Lời rơi xuống, tên ghi chép mới đầy mặt ép cầu gật đầu: “Vẫn là Chính ủy Tôn công đạo!”
Trần Cương tức khắc tức giận đến sắc mặt xanh mét, cũng biện pháp khác, chỉ thể bất đắc dĩ lắc đầu với Nguyễn Duẫn Đường.
Nguyễn Duẫn Đường trầm mắt, hai chính là kéo xuống mặt già chơi , việc tạm thời thật đúng là khó rõ.
Lúc , Giang Dữ Bạch bỗng nhiên lên tiếng: “ chứng cứ chứng minh vợ nhớ lầm.”
Nghe tiếng, khiếp sợ về phía .
Nguyễn Duẫn Đường cũng mãn nhãn kinh ngạc.
Dương Xuyên là đầu tiên nhạo : “Chẳng lẽ thể chứng minh? Hai chính là một nhà, lời tính!”
Trần Cương cũng kéo kéo tay áo Giang Dữ Bạch, khuyên nhủ: “Biết bảo vệ vợ , nhưng chứng minh tính là gì cả!”
Thanh âm ông lớn nhỏ, lúc đủ để Nguyễn Duẫn Đường , cô chuyển mắt về phía khuôn mặt lãnh đạm xa cách của Giang Dữ Bạch, đầu tiên cảm thấy mặt như phủ một tầng ánh sáng ấm áp, hình như cũng lạnh nhạt vô tình như .