Người trở về chỉ hai Hứa Thanh Hoan, bọn Kiều Tân Ngữ một bước về đại đội Thượng Giang, mấy ngày nay chỉ là vấn đề mệt mỏi, nhận nhiều đơn đặt hàng lớn như , ai sốt ruột chứ, Trần Đức Văn và Trịnh Tư Khải trông chừng hàng của , nếu giao đơn hàng, chính là chuyện phiền phức của bọn họ.
Vì , Trương Trường Thanh vốn dĩ là đón gió tẩy trần cho đám bọn họ, bọn họ chuyến mang về hơn hai mươi triệu đô la Mỹ đơn đặt hàng, huyện An Quảng lập tức trở thành ngôi ngoại hối cả nước chú ý.
Ông chỉ cảm thấy từ khi quen Hứa Thanh Hoan, quan vận hanh thông, coi hai bọn họ như con cháu trong nhà.
Vừa thấy những lời phỉ báng hai , khiến ông vui.
“Toàn Đồng, những đó đều là của nhà máy thực phẩm ?” Trương Trường Thanh nhận từ logo quần áo lao động, đương nhiên cũng câu của Hứa Thanh Hoan.
Mặt mũi Đường Toàn Đồng nóng bừng vì hổ, “ là của xưởng thực phẩm, chuyện nhất định sẽ lập tức tổ chức giáo d.ụ.c tư tưởng cho họ. Bọn họ phỉ báng khác như quả thực là đúng, tư tưởng vấn đề. Tuy nhiên...”
Ông về phía Hứa Thanh Hoan : “Xét từ góc độ công bằng, cảm thấy cũng thể thông cảm .”
Hứa Thanh Hoan nhận lấy đôi đũa mà Giang Hành Dã tráng nước sôi giúp cô, : “Công bằng? Chỗ nào công bằng? Là công bằng là huyện công bằng?”
Tóm sẽ là công xã công bằng.
Cô hiểu ý của Đường Toàn Đồng. Lúc , khi Đại đội Thượng Giang phát triển những ngành nghề , chính là lúc Đường Toàn Đồng đang Phó chủ nhiệm công xã.
Đường Toàn Đồng cũng hiểu ý tứ của Hứa Thanh Hoan, nhưng vẫn kiên trì : “Đại đội Thượng Giang một năm nay luôn đầu trong công xã, thậm chí là các đại đội khác trong huyện An Quảng, bỏ xa tất cả những đại đội còn .
Đương nhiên, đây là kết quả từ tâm huyết của các cô và Bảo Hoa, nhưng ‘ sợ thiếu chỉ sợ công bằng’, các cô cũng cần kéo các em khác lên một chút. Muốn giàu thì cùng giàu, để khác thấy các cô ăn thịt mà bản họ ngay cả canh cũng mà uống, điều chắc chắn sẽ gây dị nghị.”
Hứa Thanh Hoan sa sầm mặt mày: “Chúng nghĩ đến các đại đội khác ?”
Lời cô còn dứt, cửa gõ vang. Trương Trường Thanh một câu “Mời ”, cha con Giang Bảo Hoa bước . Cảm nhận bầu khí bên trong lắm, họ xuống những vị trí còn trống.
Hứa Thanh Hoan hất cằm: “Vừa khéo Chủ nhiệm Giang cũng tới . Lúc khi Xưởng trưởng Đường ngài còn Phó chủ nhiệm, Chủ nhiệm Giang vẫn là Bí thư chi bộ đại đội. Bản vẽ thiết kế đầu tiên mà đại đội chúng là máy gặt đập, giao cho công xã.
Cái xưởng thứ hai chúng mở là xưởng đồ gỗ, đây là công lao của một A Dã. Cái xưởng thứ ba mới là máy tuốt lúa. Bản vẽ mà chúng giao , chính là cơ hội giàu đầu tiên.”
Sắc mặt Đường Toàn Đồng đổi liên tục, giống như bầu trời cơn mưa lớn, mây đen cuồn cuộn, màu sắc đan xen, những đường gân xanh nổi lên giật giật giống như tia chớp ẩn trong tầng mây.
Giọng điệu Hứa Thanh Hoan dịu một chút: “ tuy là thanh niên trí thức của Đại đội Thượng Giang, A Dã tuy cũng là của Đại đội Thượng Giang, nhưng chúng bao giờ nghĩ đến việc giàu một . Đại đội Thượng Giang sở dĩ ngày hôm nay, là vì chú Giang tin tưởng chúng , các xã viên tin tưởng chúng , vạn một lòng, đồng tâm hiệp lực mới thể việc.”
Hứa Thanh Hoan chỉ tay bên ngoài: “Vừa , Chủ nhiệm Đường, những lời các ông đều thấy đấy. Xưởng thực phẩm ngày hôm nay, dám tranh công, nhưng thể bỏ nửa phần sức lực chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vat-bo-tra-nam-ve-que-cuoi-nham-dai-boss/chuong-502.html.]
Lúc đầu với ngài thế nào? Ưu tiên tuyển dụng của Đại đội Thượng Giang, nhưng ngài dám lấy danh sách đếm thử xem, của Đại đội Thượng Giang chiếm ưu thế trong đó ?”
Đường Toàn Đồng ngượng ngùng : “Đại đội Thượng Giang nhiều tài nguyên như , các cô mấy cái xưởng, còn đang ngừng lớn mạnh, cũng lo cho các đội sản xuất khác chứ.”
Hứa Thanh Hoan , nữa.
Trương Trường Thanh trong lòng hiểu rõ, đến đây, ông cũng nhận thức sâu hơn về năng lực của Đường Toàn Đồng.
Lại dây dưa tiếp cũng vô dụng.
Ông hỏi về chuyện “Hội chợ Nam Mậu” : “Các cô nhận đơn hàng gần hai mươi triệu, dự định gì ?”
Quy đổi Nhân dân tệ thì là hơn một trăm triệu đấy.
lúc , ngoại trừ Hứa Thanh Hoan và Giang Hành Dã, ai đơn vị tiền tệ của con hai mươi triệu là đô la Mỹ. Bởi vì khi Trương Trường Thanh nhận tin báo hỷ và biểu dương, ông cũng chỉ loáng thoáng là hơn hai mươi triệu, vui đến mức tìm thấy phương hướng .
“Làm đường, xây xưởng, trang máy móc.” Giang Hành Dã ngắn gọn.
“Hơn hai mươi triệu, đều đổ Đại đội Thượng Giang?” Đường Toàn Đồng quả thực khiếp sợ tột độ.
Hứa Thanh Hoan và Giang Hành Dã đều trả lời câu hỏi của ông , Đường Toàn Đồng cũng cảm thấy chút khó xử.
, Giang Hành Dã và Hứa Thanh Hoan đích thực là đang để Đại đội Thượng Giang “ăn mảnh”, đây là ý kiến của riêng ông .
“Làm đường, các định đường gì? Làm con đường nối Đại đội Thượng Giang và công xã ?” Trương Trường Thanh chút đồng tình, “Như tốn kém quá nhiều ?”
Giang Hành Dã : “Không nhiều, đủ .”
Giang Hành Binh ở bên cạnh, chỉ cảm thấy tim đập chân run: “Hơn hai mươi triệu, quả thực cũng ít.”
Giang Hành Dã : “Hơn hai mươi triệu đô la Mỹ, là ít, cho nên con đường là đủ .”
“Đô la Mỹ? Các là đô la Mỹ?” Đường Toàn Đồng dù chào đón, vẫn kinh ngạc hét lên thất thanh, “Các nhận nhiều đơn hàng ngoại tệ như ?”