Đi vòng qua một ngọn núi bạch ngọc, hai con hạc tiên đang dùng mỏ dài chải chuốt bộ lông bóng cây, tiếp về phía là hậu điện nơi cô ở, từ cửa là một hồ suối nước nóng sống động bốc khói nghi ngút.
Bên ngoài, Hứa Mạn Mạn ngủ say như c.h.ế.t, Hứa Thanh Hoan quyết định xuống ngâm một lúc, thư giãn gân cốt.
Cơ thể , so với kiếp của cô yếu hơn nhiều.
Kiếp , cô là thế hệ giàu thứ ba, gia sản hùng hậu, cha ly hôn, mỗi đều gia đình riêng, cô cũng trở thành thừa.
Để sự chú ý của cha , cô liều mạng học các loại kỹ năng, cưỡi ngựa, b.ắ.n s.ú.n.g, các môn bóng, bơi lội…, tuy cuối cùng thể khiến cha chấp nhận cô, nhưng cô thể lực cường tráng, cũng ông nội tán thưởng.
Trước khi lâm chung, ông nội giao tài sản và sản nghiệp gia tộc cho cô.
Trước khi xuyên , tài sản tên cô là 32 tỷ.
Năm mười bảy tuổi cô thi đỗ đại học y, mười chín tuổi thành ca phẫu thuật ngoại khoa phức tạp đầu tiên, bắt đầu nổi danh trong giới y học.
Năm hai mươi lăm tuổi, trở thành thần y thiên tài nổi tiếng trong và ngoài nước, thông qua phương pháp điều trị kết hợp Đông Tây y, cứu vô .
May mà, cô sớm từ bỏ chấp niệm đối với cha , lập di chúc, một khi xảy chuyện, sẽ quyên góp bộ tài sản cho đất nước. Dù những chuyện xảy thì thể nữa, cho dù cha yêu thương cô, cô lẽ cũng thể nguôi ngoai, nếu duyên phận mỏng manh, chi bằng mỗi một ngả, quãng đời còn là dưng, cần bận lòng.
Sáng sớm hôm , Uông Minh Hà gọi Hứa Mạn Mạn phòng họ, gì với Hứa Mạn Mạn, Hứa Mạn Mạn , vui mừng khôn xiết, ánh mắt Hứa Thanh Hoan đầy vẻ kỳ quái.
Hứa Mạn Mạn cũng , ăn sáng nhanh, lau miệng, lao ngoài, “Mẹ, con còn việc, đây!”
Đợi cả nhà ăn xong, vợ chồng Hứa Lập Quần và cả, hai đều , Hứa lão tam vứt bát đũa xuống, dài ghế sô pha, lấy một tờ báo che mặt, trông buồn bực.
Ai cũng xuống nông thôn, thanh niên trí thức trong thành phố quá nhiều, vị trí công việc quá ít, tìm việc còn khó hơn lên trời.
Hứa Thanh Hoan dọn dẹp bát đũa xuống lầu, theo lệ tìm việc, cô ở thành phố, mà là vị trí công việc thời thể bán lấy tiền.
Trong tay cô tổng cộng chỉ còn hai hào bảy xu, bao giờ nghèo đến thế.
Dưới khu nhà tập thể là hai hàng bàn bóng bàn, Hứa Mạn Mạn và Tưởng Thừa Húc đang chuyện giữa hai bàn, “Anh Thừa Húc, ngày là sinh nhật chị em, em vẫn mua quà sinh nhật cho chị, chuẩn ?”
“Anh thể giúp em hỏi thăm một chút…”
Thấy bóng dáng Hứa Thanh Hoan, Tưởng Thừa Húc vội vàng bỏ Hứa Mạn Mạn chạy tới, “Thanh Hoan, em , để đưa em ?”
Thấy Hứa Mạn Mạn như cái đuôi theo, Hứa Thanh Hoan nhíu mày, bình tĩnh : “ tìm việc, cần đưa.”
Tưởng Thừa Húc vô cùng đau lòng, “Thanh Hoan, bây giờ tìm việc khó lắm, nếu thực sự tìm thì thôi, … em còn !”
Tưởng Thừa Húc đỏ mặt, đến từ sáng sớm là để giải thích với Hứa Thanh Hoan, dù họ cũng là vợ chồng cưới, giữa hai vẫn nên thêm chút tin tưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vat-bo-tra-nam-ve-que-cuoi-nham-dai-boss/chuong-6.html.]
Dĩ nhiên, cũng sẽ so đo với Hứa Thanh Hoan, dù , cô cũng là quá quan tâm đến .
Đáy mắt Hứa Mạn Mạn lóe lên một tia hung ác, nhưng nhanh cong môi , “ , chị, chị cũng đừng lo lắng quá, còn rể mà.”
Hứa Thanh Hoan nghiêm giọng : “Cô bậy bạ gì đó? Đừng gọi lung tung.”
Lười để ý đến hai , lãng phí thời gian, cô liền bỏ .
Tưởng Thừa Húc đang định đuổi theo, Hứa Mạn Mạn kéo tay áo , “Anh Thừa Húc, em sai gì , hai đính hôn , em gọi một tiếng rể chẳng lẽ cũng sai ?”
Tưởng Thừa Húc chút kiên nhẫn, “Mạn Mạn, em gọi là rể, thì đợi và chị em kết hôn hãy !”
Nói xong, giật tay áo, Hứa Mạn Mạn ngã sang một bên, đầu đập bàn bóng bàn, m.á.u chảy đầm đìa.
“A!” Hứa Mạn Mạn nhắm mắt, ngất .
Tưởng Thừa Húc ngây , nhưng lúc cũng kịp nghĩ nhiều, bế Hứa Mạn Mạn lên chạy ngoài khu nhà, để ý, Hứa Mạn Mạn giữa đường mở mắt, liếc một cái.
Lúc , Hứa Thanh Hoan khỏi cổng khu nhà rẽ , một đoạn thì thấy Tưởng Thừa Húc bế Hứa Mạn Mạn chạy như một cơn gió.
“Thanh Hoan, Mạn Mạn ngã, em mau lấy xe đạp của , chúng đưa cô đến bệnh viện.” Tưởng Thừa Húc thấy Hứa Thanh Hoan như thấy cọng rơm cứu mạng.
Hứa Thanh Hoan bình tĩnh, cô bước lên xem vết thương của Hứa Mạn Mạn, tuy m.á.u chảy khá nhiều nhưng vết thương nghiêm trọng, Hứa Mạn Mạn trông vẻ bất tỉnh nhưng mí mắt ngừng giật giật.
Trong lòng cô hiểu rõ, liền đẩy chiếc xe đạp Phượng Hoàng của Tưởng Thừa Húc , đợi đặt Hứa Mạn Mạn lên xe, hai đổi tay, Tưởng Thừa Húc đẩy xe, Hứa Thanh Hoan đỡ đến bệnh viện.
Hứa Thanh Hoan thấy Hứa Mạn Mạn tựa Tưởng Thừa Húc, cô cũng quan tâm, tựa thì cứ tựa, Tưởng Thừa Húc nhanh, Hứa Thanh Hoan theo kịp, liền đề nghị: “Hay là, em buộc Mạn Mạn , đạp xe cho nhanh?”
Tưởng Thừa Húc vết m.á.u loang mặt Hứa Mạn Mạn, lo lắng thôi, : “Cũng !”
Hứa Thanh Hoan tìm bác bảo vệ mượn một sợi dây thừng, buộc Hứa Mạn Mạn eo Tưởng Thừa Húc, Tưởng Thừa Húc đạp một cái, xe liền lao .
Bác bảo vệ ở cổng , thấy Hứa Thanh Hoan bình tĩnh phủi tay, “Hoan Tử, con và thằng bé đính hôn ?”
Hứa Thanh Hoan : “Bác ơi, kết hôn còn ly hôn nữa là, nhiều chuyện đến cuối cùng thì ạ.”
Bác bảo vệ chút suy tư.
Hứa Thanh Hoan hỏi: “Bác ơi, bác ở đây ngày nào cũng gặp qua , nhà máy nào gần đây tuyển ạ?”