THẬP NIÊN 70: VỊ THUỐC NGỌT CỦA CHÀNG QUÂN NHÂN - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:25:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói xong, cô ôm sách vội vàng rời !”

 

Để một cô gái mặt đầy ngơ ngác cầm sổ và b.út.

 

quan hệ với cô gái đó ngang qua, vươn tay vỗ vỗ vai cô :

 

“Đừng hỏi An Thiến nữa, kiêu ngạo lắm, chẳng bao giờ trả lời câu hỏi của bạn học ."

 

“À..."

 

Cô gái thất vọng vô cùng, hai tay buông thõng xuống.

 

“Mình thầy giáo , bạn An Thiến cả câu đại cuối cùng trong đề thi toán đại học, chắc chắn hiểu về vi tích phân.

 

Mình học mấy tháng trời mà mãi thông, còn hy vọng thể thỉnh giáo bí quyết từ nữa."

 

Bạn học bên cạnh khuyên cô :

 

“Sắp thi giữa kỳ , hiểu thì mau hỏi thầy giáo ."

 

Tân sinh viên khóa 78 Đại học Sư phạm Thủ đô, cuối tháng 2 khai giảng, đến giờ cũng hai tháng rưỡi , một học kỳ quá nửa, sắp bắt đầu kỳ thi giữa kỳ đầu tiên.

 

“Ừm!"

 

Cô gái c.ắ.n môi, lấy hết can đảm.

 

chút sợ bước văn phòng thầy giáo...

 

An Thiến vội vàng rời cũng đến căng tin như lời cô , mà rời khỏi trường học, bộ mười lăm phút, bước trong một căn nhà cấp bốn nhỏ hẹp.

 

“Sao vẫn còn giường thế ?"

 

Ngô Cẩm Diệu thấy tiếng động, uể oải chống dậy.

 

Mấy tháng gặp, cả trở nên vô cùng suy sụp, đây trông vẻ cà lơ phất phơ nhưng trong mắt dã tâm đối với tương lai, lúc giống như một vũng bùn lầy, giường là cử động.

 

“Anh thì gì..."

 

An Thiến đặt đồ trong tay xuống, thầm nghiến răng.

 

“Cho dù là ngoài vác bao cát cũng mà."

 

“Hừ..."

 

Ngô Cẩm Diệu nhạt tiếng, “Bây giờ thanh niên tri thức về thành nhiều như , vác bao cát cũng đến lượt .

 

Hơn nữa... giấy giới thiệu, đường đều thể coi là kẻ lưu manh mà bắt ."

 

An Thiến c.ắ.n môi, ảo não thôi.

 

Sống ở hậu thế quá nhiều năm , cô sớm mất ký ức cụ thể về thời gian .

 

thủ đô Hoa Quốc năm 1978 kiểm soát nhân khẩu bên ngoài nghiêm ngặt đến , hễ bắt ai giấy giới thiệu là đều xử lý như kẻ lưu manh.

 

Uổng công An Thiến còn định cho Ngô Cẩm Diệu đến thủ đô kiếm tiền , khi tích lũy khoản vốn đầu tiên thì sẽ mua nhà ở thủ đô.

 

Những thứ khác An Thiến nhớ rõ, nhưng giá nhà ở thủ đô hậu thế là cái giá trời, hễ bây giờ họ ôm vài chục căn, thể trực tiếp mát ăn bát vàng.

 

Tất cả những điều tiền đề là họ tiền trong tay!

 

Nếu đừng mua nhà!

 

Ngay cả căn nhà họ cũng sắp thuê nổi !

 

và Ngô Cẩm Diệu đều nghèo rớt mồng tơi, cho dù sang năm mở cửa mua bán nhà cửa, họ cũng thể cuộc !

 

“Cẩm Diệu, là hai đứa rời khỏi thủ đô ?"

 

Ngô Cẩm Diệu cho giật :

 

“Em học nữa ?!"

 

Khó khăn lắm mới thi đỗ đại học, thể tùy tiện từ bỏ.

 

Anh theo An Thiến chính là nhắm việc cô nghiệp thể tiền đồ rộng mở mà.

 

An Thiến cúi đầu, ánh mắt lóe lên, cô dám bây giờ căn bản hiểu nội dung thầy giáo giảng lớp.

 

Cũng dám , cô thực sự sợ kỳ thi giữa kỳ sắp tới.

 

Hồi đó, cô chỉ nghĩ thể đỗ đại học , thể đắc ý đè bẹp tất cả , thể xuống họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vi-thuoc-ngot-cua-chang-quan-nhan/chuong-205.html.]

ngờ tới, cho dù đỗ đại học , cô cũng vẫn cần học, cần ít nhất bốn năm tích lũy kiến thức.

 

Đây đều là những thứ An Thiến giỏi, cũng khiến cô vô cùng mất kiên nhẫn.

 

“Em cũng học... nhưng mà... tháng em thấy kinh nguyệt..."

 

Ngô Cẩm Diệu ngẩn một lúc:

 

“Ý em là ?"

 

An Thiến ngước đầu , cảm xúc trong mắt phức tạp chắc chắn, mang theo một sự cố chấp khó hiểu.

 

mỉm sờ sờ bụng :

 

“Em t.h.a.i !"

 

Ngô Cẩm Diệu chính là giàu nhất Hoa Quốc trong tương lai, con của cô sinh định sẵn là tầm thường!

 

Ngô Cẩm Diệu giống như sét đ-ánh ngang tai, trợn mắt há mồm .

 

Chiếc Jeep quân dụng chạy như bay con đường nhựa rộng thênh thang ở thủ đô, Vu Lộ Viễn đang lái xe mím môi, vẻ mặt nghiêm túc.

 

An Niệm ở ghế phụ, lắc lư, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía , nụ trong mắt ngừng rò rỉ ngoài.

 

“Viễn Viễn, đừng vội."

 

Mồ hôi lấm tấm trán Vu Lộ Viễn:

 

“Được."

 

An Niệm bịt miệng khẽ.

 

Ai bảo nãy xe đỗ ở chỗ kín đáo, cứ nằng nặc dỗ dành hôn chứ.

 

Phen , lửa nhóm nhưng cách nào dập tắt ngay .

 

Người sốt sắng cũng là đàn ông .

 

Cuối cùng chiếc Jeep quân dụng dừng trong một cái sân.

 

Vu Lộ Viễn nắm tay An Niệm xuống xe.

 

“Đây là trạm dừng chân của quân khu Vân Thành ở thủ đô, đặt phòng ."

 

“Vâng."

 

An Niệm quan sát kiến trúc mặt, treo biển hiệu Khách sạn Cẩm Tú, khi bên trong thì trang trí giản dị.

 

Tầng một là nơi ăn uống, lên lầu là từng gian phòng.

 

Vu Lộ Viễn nắm tay cô, chậm rãi lên lầu, trông vẻ bình tĩnh tự chủ.

 

, đợi lấy chìa khóa mở cửa.

 

An Niệm bước cửa phòng ép lên cửa.

 

“Ưm...

 

đừng vội..."

 

Bờ môi vội vã hôn lấy, An Niệm chỉ thể đặt hai tay lên đôi vai rộng của , ngửa đầu đón nhận nụ hôn của , đôi môi cạy mở.

 

Hơi thở kiểm soát.

 

An Niệm thở dốc, ánh mắt mơ màng.

 

Bàn tay bóp ở eo cô khẽ dùng lực, đôi chân An Niệm liền rời khỏi mặt đất, chỉ thể quấn lấy vòng eo săn chắc của .

 

Hôm nay Vu Lộ Viễn thực sự vội vã.

 

Hầu như đợi đến lúc quần áo hai cởi hết, nôn nóng hôn dọc theo cổ cô xuống , để một chuỗi những vết hôn đỏ tươi.

 

“Ưm..."

 

C-ơ th-ể An Niệm run rẩy, những ngón tay bám vai lập tức siết c.h.ặ.t, đôi môi khẽ mở, những tiếng thở dốc nhỏ vụn, mềm mại lẩn khuất trong gian tĩnh lặng.

 

Giọng của cô rõ ràng kích thích Vu Lộ Viễn.

 

“Niệm Niệm... nhịn nữa ..."

 

An Niệm tiếng, nâng cằm lên, cúi đầu khẽ hôn một cái, khi cánh môi cọ xát, cô khêu gợi l-iếm l-iếm.

 

 

Loading...