"Thật ạ? Thầy thật sự dạy con thuật châm cứu ?" Tô Mi cứ tưởng theo học Tần Chính Đình một thời gian dài nữa mới bắt đầu học châm cứu, ngờ ngày đầu tiên Tết niềm vui bất ngờ như , đôi mắt cô lập tức sáng rực lên.
Biểu cảm phấn khích nhỏ bé đó chứng minh suy đoán của Tần Chính Đình, ông gật đầu với Tô Mi: " !"
"Tốt quá , thưa thầy, thầy yên tâm, con nhất định sẽ học hành chăm chỉ, sẽ thầy mất mặt !" Trên mặt Tô Mi tràn ngập nụ .
Khi Hoắc Kiến Quốc từ bên ngoài bước , thứ thấy chính là dáng vẻ khép miệng của Tô Mi. Nụ của cô rạng rỡ và tươi sáng, dường như mang theo sức lan tỏa cực mạnh.
Khiến Hoắc Kiến Quốc cũng kìm mà mỉm theo.
Trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ diệu, kể từ ngày hôm đó rõ khuôn mặt của Tô Mi, ghi nhớ dáng vẻ của cô, trong đầu thỉnh thoảng hiện lên khuôn mặt .
Mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ của cô đều ma lực khiến rung động.
Hoắc Kiến Quốc mang cơm trưa đến cho Tô Mi và Tần Chính Đình. Ngày đầu tiên trở về Trần Dịch Long gọi , Trần Dịch Long chuẩn một bàn cơm lớn.
Đợi Hoắc Kiến Quốc cùng Trần Dịch Long ăn xong, ông lấy một hộp cơm đưa cho Hoắc Kiến Quốc, bảo mang cơm đến cho Tần Chính Đình và Tô Mi.
Sau khi đưa cơm cho Tô Mi, Hoắc Kiến Quốc với cô rằng đầu đau, xin nghỉ phép định về nghỉ ngơi một buổi chiều, còn chiều nay sắp xếp ba đưa Tô Mi về.
Nghe Hoắc Kiến Quốc khỏe, Tô Mi theo bản năng bắt mạch cho , nhưng Hoắc Kiến Quốc tránh :
"Chỉ là đường xa mệt mỏi thôi, chiều nay nghỉ ngơi một chút là khỏe, cần bắt mạch , về đây!"
"Vậy ! Anh về nghỉ ngơi ." Tô Mi cảm thấy gì bất thường, cô gật đầu: "Nhớ đốt lò sưởi lên, ngủ giường lò ấm mới giải mệt. Đừng để bản cảm lạnh nữa!"
"Ừ, , cảm ơn em quan tâm." Hoắc Kiến Quốc gật đầu, xoay rời khỏi phòng khám.
Tô Mi thì xuống, cùng Tần Chính Đình ăn cơm.
Buổi chiều vẫn bận rộn như thường lệ.
Bận đến khi mặt trời lặn, Tô Mi mệt đến mức đau lưng mỏi eo, cô chỉ mong nhanh ch.óng về nhà để lên giường, ngủ một giấc thật ngon.
Chỉ là mà Hoắc Kiến Quốc sắp xếp đột nhiên tìm đến cô, rằng trong đội nhiệm vụ khẩn cấp tạm thời, thể đưa Tô Mi về, bảo Tô Mi chịu khó ở phòng khám một đêm.
Quân nhân nhiệm vụ bất cứ lúc nào, Tô Mi hiểu điều đó, cô với Hoắc Kiến Quốc phái tới là .
Đợi khi Tần Chính Đình rời , Tô Mi đốt lửa thật lớn, co ro ghế sô pha ngủ .
Nằm sô pha, trong đầu Tô Mi là hình ảnh Hoắc Kiến Quốc, cô lo lắng sức khỏe mà vẫn cố chịu đựng.
Dù cũng là sắt đá, bình thường sẽ dễ dàng xin nghỉ, thể khiến xin nghỉ về nghỉ ngơi, Tô Mi đoán rằng cơ thể ít nhiều cũng vấn đề.
Tiếc là sự việc xảy đột ngột, cô cũng cách nào về xem tình hình của Hoắc Kiến Quốc.
Trong sự buồn chán và lo lắng, Tô Mi cũng chìm giấc ngủ từ lúc nào, ngày hôm đồng hồ sinh học của cô tự động đ.á.n.h thức cô dậy.
Cô đồng hồ đeo tay, đúng lúc cô tỉnh dậy, bảy giờ rưỡi, thừa thiếu một phút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-beo-mem-mai-duoc-chong-si-quan-cung-chieu-nhu-mang/chuong-163-hy-su-bat-ngo-tan-nuong-xinh-dep.html.]
Trạng thái đồng hồ sinh học bình thường khiến Tô Mi vui mừng khôn xiết.
Sau khi dậy rửa mặt, Tô Mi mới cầm một tấm phiếu cơm, mở cửa phòng khám định ăn sáng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Kết quả cô mở cửa, bên ngoài phòng khám vang lên tiếng pháo nổ tưng bừng, tiếng to hơn tiếng , náo nhiệt như long trời lở đất.
Chưa đợi Tô Mi phản ứng xem chuyện gì đang xảy , hai từ ngoài cửa xông .
"Vẫn đến giờ khám bệnh mà..." Tô Mi một nửa thì ngẩn , bởi vì hai đến cô đều quen .
Hai đều là phụ nữ, một là thím Vương, là con gái của Lục Trấn Hải, Lục Chiêu.
Thím Vương cầm lược gỗ tay, Lục Chiêu bưng bộ quần áo màu đỏ.
"Tô Mi, mau xuống thím chải đầu cho, Lục Chiêu giúp cháu đồ tân nương, Sư trưởng Hoắc cho cháu một đám cưới quân đội, đội ngũ đón dâu đợi ở ngoài cửa !"
"Đám cưới, đón dâu?" Tô Mi ngẩn .
Cô ngờ cần , Hoắc Kiến Quốc vẫn chuyện , thậm chí còn bàn bạc với cô.
Đã chuẩn xong xuôi, Tô Mi cũng thể mất hứng của Hoắc Kiến Quốc, cô mặc bộ đồ tân nương , một bộ váy áo vest màu đỏ rực.
Sau đó để thím Vương chải đầu cho cô.
Chải đầu xong, thím Vương còn đưa cho Tô Mi một tờ giấy son, bảo cô bặm môi để tô màu cho đôi môi.
Làn da cô trắng như tuyết, đôi môi đỏ nổi bật khí sắc của cô, tuy vẫn còn mập mạp nhưng qua vẫn rực rỡ động lòng .
"Tô Mi, cháu là mập nhất mà thím từng gặp." Ánh mắt thím Vương dừng khuôn mặt Tô Mi hồi lâu.
Tô Mi thầm nghĩ, đây chẳng là do cô dưỡng trắng , một nét trắng che trăm cái .
Mặc quần áo xong, trang điểm chải chuốt xong, Lục Chiêu dắt tay Tô Mi khỏi cửa, xe Jeep treo một bông hoa đỏ thật lớn, Tô Mi lên đó.
Sau đó một bạn bè của Hoắc Kiến Quốc lập thành một đội ngũ nhỏ, hộ tống xe hoa từ từ về phía khu gia thuộc quân đội.
Khi đến sân nhà , Tô Mi phát hiện sân nhà dán đầy chữ Hỷ màu đỏ, cửa treo đèn l.ồ.ng đỏ, còn treo cả lụa đỏ.
Từ cổng sân thể thấy giữa sân bày máy khâu, xe đạp, đồng hồ, đài radio, mỗi món đồ đều buộc vải đỏ, đây chính là sính lễ nổi tiếng của thời đại , "tam chuyển nhất hưởng".
Trong ngoài sân đều đầy khách khứa, trông vô cùng hỉ khí.
Hóa hôm qua kêu đau đầu, còn tìm cớ giữ cô phòng khám, chính là để về lén lút bố trí tất cả những thứ . Chỉ một buổi chiều ngắn ngủi thể xong nhiều việc thế , lẽ thức trắng đêm.
Mặc dù Tô Mi tự cho rằng quan tâm đến những thứ mang tính nghi thức , nhưng vẫn cảnh tượng mắt cho ấm lòng. Cô nhấc chân định xuống xe, Lục Chiêu kéo .
Bên ngoài xe hét trong sân:
"Tân lang quan mau đón tân nương !"