Nửa giờ , Tô Mi thấy bên ngoài ồn ào, cửa xem mới là Anh Lan một đám chiến sĩ vây quanh đưa về khu nhà ở quân nhân.
Lúc Anh Lan trông chút t.h.ả.m hại, chiếc áo khoác màu trắng của cô dính m.á.u đỏ, mặt và đều vết dầu mỡ.
vẻ mặt vẫn kiêu ngạo, như thể thắng trận trở về.
Triệu Anh chạy về phía Anh Lan, cô từ xuống hỏi:
"Trời ơi, Anh Lan, cô thương , đều tại quên nhắc cô gần đây thể sói xuất hiện, để xem, cô thương ở !"
Lúc trong lòng Triệu Anh thật sự sợ hãi, nếu hôm nay Anh Lan xảy chuyện gì, chừng cha cô sẽ đổ cho , dù cô cũng là cuối cùng gặp Anh Lan.
" thể chuyện gì, chỉ là mấy con sói con đó, vung tay c.h.é.m xuống, một phát một con." Anh Lan tuy gần ba mươi, nhưng lúc trông như một thiếu nữ tràn đầy sức sống:
"Cho dù ai đến, cũng thể tự giải quyết, tổng cộng bốn con sói, lúc cứu hộ đến, dùng s.ú.n.g và bẫy g.i.ế.c c.h.ế.t ba con ."
Tô Mi xa xa thấy lời Anh Lan, trong lòng khỏi cảm thán, quả nhiên là nữ hùng, một thể chiến đấu với bầy sói.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Nếu là cô chỉ một , thì đó là lành ít dữ nhiều.
Không đúng, là chỉ dữ, lành.
Đi đầu là Anh Lan thương, các chiến sĩ theo cô, Hoắc Kiến Quốc cũng ở trong đó.
Tuy Hoắc Kiến Quốc cách Anh Lan khá xa, nhưng khí chất xuất chúng của hai vẫn khiến họ nổi bật giữa đám đông.
Nhìn hai cạnh , trông như một cặp đôi bước từ bức tranh thời kháng chiến.
Tô Mi còn đang mải mê suy nghĩ, Anh Lan đến mặt cô, cô giơ tay lên, với Tô Mi:
"Chị dâu, thương một chút, thể phiền chị giúp xử lý ."
"Tất nhiên là ." Tô Mi vội vàng nghiêng , mời Anh Lan .
Triệu Anh theo Anh Lan Tô Mi một cái, cũng nghiêng định sân, nhưng hình to lớn của Tô Mi chặn :
"Đồng chí Triệu, miếu nhà nhỏ, chứa nổi vị Phật lớn như cô."
Ý tứ là, cô cho Triệu Anh .
"Cô tưởng , nếu lo lắng cho Anh Lan..." Triệu Anh hết lời, Tô Mi cắt ngang.
Tô Mi lạnh lùng : "Không thì đừng , là chứa nổi cô, cô còn cứ quấy rầy, mặt dày quá, dày hơn cả góc tường thành."
"Tô Mi, cô đừng quá đáng." Triệu Anh gầm lên một tiếng.
Sự tức giận bất lực khiến Tô Mi cảm thấy buồn :
"Ừm, quá đáng với cô đấy, loại vu khống như cô, dám để cô gần, lỡ cô đổ nước bẩn, rửa sạch thì !"
"Cô..." Triệu Anh lập tức nghiến răng nghiến lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-beo-mem-mai-duoc-chong-si-quan-cung-chieu-nhu-mang/chuong-73-chung-ta-ban-chuyen-ly-hon-di.html.]
Lúc Hoắc Kiến Quốc , Triệu Anh :
"Đồng chí Triệu, nếu cô thật sự lo lắng cho Anh Lan, thì về nhà chờ tin, cô xử lý xong tự nhiên sẽ báo cho cô, chứ ở đây dây dưa dứt, gây thêm phiền phức cho khác."
" , Triệu Anh, cô cứ về chờ , vết thương của đau đến chuyện, cô đừng phiền nữa." Giọng Anh Lan cũng từ trong sân vọng .
Giọng Anh Lan vang lên, những khác cũng nhao nhao lên tiếng chỉ trích Triệu Anh, cuối cùng Triệu Anh đỏ mặt, hổ rời khỏi đám đông.
Từ khi cô quyết định bắt đầu đuổi Tô Mi , cô một nào chiếm thế thượng phong Tô Mi, nào cũng mất mặt , đúng là trở thành con xú lão thử lật thuyền trong mương.
Trước đây Triệu Anh chỉ là nhận lời khác, Tô Mi cút , bây giờ cô thật sự hận Tô Mi từ trong lòng.
Hận , Tô Mi quan tâm, dù từ ngày cô bắt Triệu Anh sủa như ch.ó, cô và Triệu Anh còn khả năng hòa giải.
Dù cũng trở mặt, Tô Mi sắp rời khỏi đây, cô sẽ cho Triệu Anh sắc mặt .
Chủ động gây sự với khác Tô Mi sẽ , nhưng gây sự với Tô Mi, cô sẽ ngần ngại lượt đè bẹp đối phương đến mức hoài nghi nhân sinh.
Đợi Triệu Anh , Tô Mi mới sân xử lý vết thương cho Anh Lan.
Anh Lan thương nặng, chỉ một vài vết c.ắ.n và vết cào nhẹ, phần lớn m.á.u cô đều là của sói.
Khi khử trùng cho cô, Anh Lan cứ im lặng, động đậy vết thương c.ắ.n mất một miếng thịt nhỏ tay .
Sau khi thương mà vẫn bình tĩnh như , thậm chí hề rên rỉ một tiếng, một phụ nữ như , Tô Mi là đầu tiên gặp, cô khỏi :
"Đau thì cô thể la lên, cần cố chịu như ."
"Không , quen ." Anh Lan còn với Tô Mi, cô kể cho Tô Mi chuyện ngày xưa:
"Khi còn ở đội đặc nhiệm, từng thương nặng hơn thế nhiều, quân nhân đổ m.á.u đổ lệ, vết thương nhỏ , đến mức khiến la lên."
Cách hành xử như , khiến Tô Mi khỏi thêm thiện cảm với Anh Lan.
Có câu cân quắc bất nhượng tu mi, lẽ là về những phụ nữ như Anh Lan.
Tô Mi nhớ dáng vẻ thương của Hoắc Kiến Quốc mấy hôm , lúc đó Hoắc Kiến Quốc cũng im lặng như , đây là hai tính cách giống .
Nếu nguyên chủ xen , hai đến với , thật sự là trời sinh một cặp.
Sau khi xử lý xong vết thương cho Anh Lan, Anh Lan liền cửa về phía nhà Triệu Anh, lúc cô thương cũng vội gặp Sở Trung Hoa nữa, chỉ tìm một nơi nghỉ ngơi .
Từ miệng Anh Lan, các chiến sĩ tin Tần đại phu trở về, thế là những chiến sĩ đến tìm Tô Mi khám bệnh lập tức sạch.
Dù Tô Mi thế nào, các chiến sĩ định kiến từ , tự nhiên vẫn cảm thấy quân y của quân khu đáng tin cậy hơn.
Không còn bệnh nhân, Anh Lan cũng rời , trong sân chỉ còn Tô Mi và Hoắc Kiến Quốc.
Nghĩ đến tuyết tan, nghĩ đến sớm trở về làng nhỏ để thích nghi, nghĩ đến bức ảnh trong sổ tay của Hoắc Kiến Quốc, nghĩ đến Anh Lan tư sà sảng, Tô Mi suy nghĩ một hồi cuối cùng cũng hạ quyết tâm, cô Hoắc Kiến Quốc đang chẻ củi trong sân, khẽ :
"Hoắc Kiến Quốc, đừng bận rộn nữa, nhà , chúng bàn chuyện ly hôn."