Từ khi đến thời , Tô Mi ít chèn ép, nhiều lúc cô gì, vì cô tính tình , thuần túy là do những chuyện nguyên chủ , quả thực khiến cô chiếm lý.
Người khác chèn ép cô, kỳ thị cô, đó đều là thể tha thứ.
cái tên bác sĩ từ huyện thành tới , cô và đầu quen , ngày xưa oán ngày nay thù, dựa cái gì mà vô duyên vô cớ c.h.ử.i bới cô?
"Bữa sáng ăn trong hố xí ?" Đối mặt với sự khiêu khích liên tục của đàn ông lạ mặt, Tô Mi cuối cùng cũng nhịn nữa, cô tức giận đầu :
"Sao từ lúc cửa đến giờ, còn gì, cái miệng cứ như s.ú.n.g máy phiên bản nạp phân , tạch tạch tạch ngừng phun cứt mặt ? Anh phun như thế, là bình tưới thành tinh ?"
Mọi ngờ Tô Mi nhẫn nhịn nửa ngày, sẽ đột nhiên đầu tuôn một tràng mặt bác sĩ nam, trong ký túc xá tiên rơi một trận yên tĩnh quỷ dị, ngay đó phát một trận trộm nhỏ.
Hoàn cảnh như thế vốn nên , nhưng lời mắng mang chữ bẩn của Tô Mi thực sự quá trình độ, ngay cả giường còn đang sốt, cũng nhịn trốn trong chăn phát tiếng nghẹn.
Bác sĩ họ Lưu trong nháy mắt mặt đỏ bừng:
" phun cô lúc nào, bảo cô ngoài, đó là để nhanh ch.óng khám bệnh cho các chiến sĩ, cô ở đây thêm phiền cái gì, mở miệng là phân với cứt, thực sự là thô bỉ, phụ nữ nhà quê đáng ghét."
"À đúng đúng đúng!" Tô Mi điên cuồng gật đầu:
" chính là thô, nó là tế, tế nhất , nhất thiên hạ tế, là phụ nữ nhà quê đáng ghét, là tăm xỉa răng nhập khẩu từ Canada!"
Trong lòng nén cục tức nửa tháng nay, Tô Mi đang lo chỗ xả, vị đài cứ nhất quyết đ.â.m đầu họng s.ú.n.g của cô, thì cô sẽ cho cảm nhận hỏa lực của đại tỷ trại trẻ mồ côi.
"Thô tục." Họ Lưu nghẹn nửa ngày, chỉ nghẹn hai chữ mà mắng một .
Tô Mi , như thoáng qua đũng quần bác sĩ nam , nhẹ nhàng thốt hai chữ: "Chó ốm!"
"Cô giở trò lưu manh, thể kiện cô, cô tin ?"
"Giở trò lưu manh gì?" Tô Mi khó hiểu: " ch.ó ốm, là loại ch.ó cơm ăn ai nuôi, đói đến gầy trơ cả xương. Sao thành lưu manh , là bác sĩ Lưu thấy chữ ốm , liên tưởng đến cái sự 'ốm' của ?"
"Cô khốn nạn!" Họ Lưu mặt nổi gân xanh, nước mắt đều ép chảy .
Tô Mi đang định tiếp tục đ.á.n.h tơi bời con ch.ó dữ sủa bậy , bỗng nhiên trong góc truyền đến một tiếng kêu cứu:
"Bác sĩ Tô, bác sĩ Tô, mau qua đây xem, Trình Quân bắt đầu run !"
Tuy đội y tế huyện thành qua đây hỗ trợ, nhưng Tô Mi bận rộn ở đây cả đêm, đôi tay của cô vô định bệnh tình cho các bệnh nhân phát bệnh.
Cho nên khi bệnh nhân xảy tình huống, tự nhiên là tiên coi cô như trụ cột.
Hành động gây sự bất mãn của vị bác sĩ họ Lưu :
"Gọi cô gì, thật sự tưởng cô cầm mấy cây kim là thể cứu mạng các , cô mà tác dụng, còn cần chúng đến hỗ trợ . Còn cái gì mà bác sĩ Tần Chính Đình cũng ở đây, phụ nữ đầy mồm dối trá, mở miệng tục, các cũng dám tin, buồn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-beo-mem-mai-duoc-chong-si-quan-cung-chieu-nhu-mang/chuong-92-toi-khuyen-anh-dung-co-them-phien.html.]
" bác sĩ Tần, quả thực đang ở chỗ chúng , tuy bác sĩ Tần , và bác sĩ Tần của chúng cùng một !" Có chiến sĩ nổi nữa, đỡ cho Tô Mi một câu.
Người đàn ông thấy khẩy một tiếng: "Đương nhiên sẽ cùng một ."
Nói xong, đàn ông trẻ tuổi liền xách hòm t.h.u.ố.c về phía chiến sĩ phát bệnh .
Nếu là bình thường, Tô Mi chắc chắn sẽ cứng rắn với tên thần kinh , nhưng bây giờ phát bệnh, phàm chuyện gì cũng lấy bệnh nhân đầu, cô thể nuốt xuống cục tức trong lòng.
"Cô họ Tô?" lúc Tô Mi trút bỏ hỏa khí, nữ bác sĩ bên cạnh nhỏ giọng hỏi Tô Mi một câu.
Tô Mi gật đầu: "Ừ, Tô trong tô mì."
"Bác sĩ Tô, chào cô." Nữ bác sĩ tuy đeo khẩu trang, nhưng vẫn thể từ đôi mắt cong cong là cô đang , cô ghé tai Tô Mi nhỏ:
"Bác sĩ Lưu , là công t.ử của viện trưởng chúng Lưu Khải, xưa nay đều mục hạ vô nhân như . Cô đừng so đo với , vì loại mà tức giận đáng."
Hóa là công t.ử bột, thảo nào mắt cao hơn đầu, Tô Mi gật đầu.
Cô Lưu Khải xách hòm t.h.u.ố.c đến mặt chiến sĩ phát bệnh, lấy ống , bắt đầu chẩn cho bệnh nhân, chẩn , đó lấy đèn pin xem đồng t.ử và lưỡi của chiến sĩ đó.
Chiến sĩ vốn khó chịu, Lưu Khải banh miệng , lập tức nhịn nôn.
Lưu Khải hoảng hốt đẩy , thấy chiến sĩ ho khan vài tiếng, nôn , nhanh ch.óng lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c một viên t.h.u.ố.c cầm nôn, đưa tay chiến sĩ :
"Nào, uống t.h.u.ố.c !"
Chiến sĩ căn bản cầm t.h.u.ố.c tay, tay run lên, t.h.u.ố.c liền lăn đến chỗ thấy.
"Ây da, rơi , cái đó, Lý Vân, cô qua đây bón t.h.u.ố.c cho , bắt đầu kiểm tra bệnh nhân tiếp theo ! Đội y tế chúng cũng chỉ một , cũng qua đây giúp một tay, một xuể ?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
"Tới ngay đây." Lý Vân chào hỏi Tô Mi, lè lưỡi với Tô Mi, liền về phía chiến sĩ !
Mà Lưu Khải thật sự xách hòm t.h.u.ố.c của lên, về phía giường của một chiến sĩ phát bệnh khác...
Vãi chưởng, đang run rẩy còn thuyên giảm, ném cho viên t.h.u.ố.c là mặc kệ, đây là thao tác gì?
Tô Mi về phía chiến sĩ đang run rẩy , môi c.ắ.n c.h.ặ.t môi , hàm răng nghiến c.h.ặ.t, sắc mặt xanh mét, hô hấp dồn dập, tinh mắt một cái là , đang chịu đựng sự đau đớn to lớn.
Nếu lúc thể kịp thời giúp xoa dịu nỗi đau , thể xuất hiện sốc hô hấp, nguy hiểm đến tính mạng.
Không thể trơ mắt chiến sĩ khó chịu nữa, Tô Mi nắm c.h.ặ.t cây kim trong tay, nghĩ ngợi gì bước nhanh về phía chiến sĩ phát bệnh trong góc.
Cô xổm xuống giường, trực tiếp lấy túi kim trong n.g.ự.c , rút một cây kim, túi kim của cô Lưu Khải giật lấy ném xuống đất, Tô Mi quát lạnh:
" khuyên cô đừng thêm phiền!"