"Anh Cố và chị Tiểu Minh về !! Ô ô!! Anh Cố ơi! Chị Tiểu Minh ơi! Về~ ~!!"
Tiếng xen lẫn tiếng gào, ai thì hiểu là Minh Đại và Cố Tư Niên xa mới về, ai tưởng hai họ... về nữa!
Minh Đại Cố Tư Niên đang dỡ bạt nóc xe: "Anh gì với mà để đau lòng đến thế?"
Cố Tư Niên tật giật sờ mũi: "Anh gì , chỉ bảo là đội vận tải hỏi thăm Tiểu Tứ thôi."
Vì Cố Tư Niên đó chuyện với Phan Tiểu Tứ, nhưng cô lấy chồng xa nên từ chối, nên cô cũng chẳng để tâm. Cô lo lắng Liễu Lai Phát chạy : "Sư phụ, Lai Phát bệnh tâm thần chứ? Dạo sang đây học bài, cứ em ngây ngô, hôm nay lóc thế , lúc lúc , khi nào là điềm báo bệnh tâm thần ạ!!"
Minh Đại nhướng mày, Phan Tiểu Tứ giờ thể b.úi tóc, làn da cũng trắng trẻo hơn nhiều, mỉm : "Cậu đúng là bệnh, nhưng tâm thần."
Phan Tiểu Tứ sốt sắng: "Thế là bệnh gì ạ?"
Minh Đại : "Tên bệnh thì cho em , cô chỉ thể bảo là bệnh chỉ em mới chữa thôi!"
Phan Tiểu Tứ ngơ ngác: " sư phụ ơi, em còn xuất sư, xem bệnh ?"
Nga
Minh Đại ha hả gì thêm. Phan Tiểu Tứ càng thêm mờ mịt, lâm lo lắng sâu sắc. Rốt cuộc là bệnh gì nhỉ? Lai Phát chắc chứ?!!
Khi Liễu Lai Phát sướt mướt báo tin Cố Tư Niên và Minh Đại về cho đại đội trưởng và Hoàng thẩm, quả nhiên dọa hai một trận kinh hồn. Liễu Đại Trụ tưởng hai "đại bảo bối" của Liễu Gia Loan gặp chuyện gì, sợ đến mức chẳng kịp xỏ giày, vọt thẳng từ giường đất ngoài.
Ông chạy gào: "Anh Cố của ơi, con gái Tiểu Minh của ơi! tới đây!!"
Hoàng thẩm thì ngã quỵ giường đất, kéo tay Liễu Lai Phát, nghẹn ngào: "Con kỹ xem nào, con bé Tiểu Minh ?"
Liễu Lai Phát thút thít: "Họ, họ..."
Tim Hoàng thẩm như thắt : "Họ ?!"
Liễu Lai Phát đau khổ cùng cực: "Họ về , đang ở cửa văn phòng đại đội, ô ô!"
Hoàng thẩm buông tay , đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp: "Ông trời mắt mà! Ông trời ơi, ông thật bất công!!" Con bé Tiểu Minh như thế, thể xảy chuyện chứ!!
Liễu Lai Phát mắng, nỗi buồn dâng trào, càng to hơn! thế! Ông trời thật đui mù! Nếu cho " ", tại còn để nhận thích chị Tiểu Tứ chứ!! Ô ô ô!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-593-tran-don-cua-hoang-tham-va-su-hieu-lam-tai-hai.html.]
Khóc một hồi, Hoàng thẩm bình tĩnh , con trai, đau xót hỏi: "Con bé Tiểu Minh và Cố Tư Niên về bằng cách nào? Giờ đang ở ?"
Liễu Lai Phát vẫn đang chìm đắm trong thế giới đau thương của , thuận miệng đáp: "Họ tự lái xe tải về, giờ đang dỡ hàng cửa văn phòng đại đội."
Tay đang ôm n.g.ự.c của Hoàng thẩm khựng , bà ngơ ngác con trai út: "Con cái gì? Con bé Tiểu Minh và Cố Tư Niên tự lái xe về? Họ hết?!!"
Liễu Lai Phát ngây ngô ngẩng đầu: "Vâng, Cố lái xe tải đưa chị Tiểu Minh về mà, họ còn mang theo bao nhiêu giáo trình cho trường học nữa, đang đợi cha sang dỡ hàng đấy!"
Hoàng thẩm: "..."
"THẾ SAO MÀY CÒN KHÓC LÓC CHẠY VỀ ĐÂY LÀM GÌ?!!!"
Liễu Lai Phát uất ức, tâm sự của nhưng chẳng mở lời thế nào. Muốn bảo ở đội vận tải thích Phan Tiểu Tứ, nhưng giải thích tại quan tâm đến chuyện của cô như . Cuối cùng nghẹn một câu: "Họ về , em mừng quá, kích động quá!"
Một luồng lửa giận bốc lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c Hoàng thẩm, bà vớ lấy cái chổi lông gà giường đất, nhắm thẳng thằng con út mà quất tới tấp!
"Mừng mà mày kiểu đó ?! Hả! Cái giọng đó mà là mừng đến phát ?! May mà mày còn gọi tên Tiểu Minh và Cố Tư Niên! Chứ nếu mày gọi, dân làng thấy cái bộ dạng túng quẫn đó của mày, tưởng tao với cha mày cùng '' đấy!!"
Trận đòn tới tấp giáng xuống, Liễu Lai Phát đ.á.n.h đến tối tăm mặt mũi, theo bản năng cãi một câu: "Mẹ với cha định cơ?!"
Hoàng thẩm: "..." Cái thằng trời đ.á.n.h !
Trong lúc Hoàng thẩm đang dạy dỗ Liễu Lai Phát ở nhà, thì tin đồn lan khắp thôn. Đầu tiên là Liễu Lai Phát chạy gọi tên Cố Tư Niên và Minh Đại, đó là đại đội trưởng chân trần chạy gào theo .
Dân làng thấy động tĩnh thì kinh hãi, nghĩ rằng hai gặp chuyện chẳng lành, ai nấy đều đỏ hoe mắt. Càng lúc càng nhiều kéo đến văn phòng đại đội, ít đau lòng rơi nước mắt, kể lể hai họ thế nào. Bí thư Liễu và Liễu Quốc Cường cũng tin dữ mà hớt hải chạy tới.
Đến khi Liễu Đại Trụ tới nơi, Minh Đại trạm y tế, còn Cố Tư Niên đang ở xe gấp bạt che. Nhìn thấy chiếc xe tải lẻ loi, Liễu Đại Trụ gào lên một tiếng đau đớn.
"Anh Cố ơi! Con gái Tiểu Minh ơi! vẫn tới muộn một bước !!"
Chỉ là ông kịp gào câu thứ hai thì chạm ánh mắt đầy cạn lời của Cố Tư Niên đang xuống từ nóc xe.