Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:25:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:25:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Nó : [Nếu mục tiêu của cô là Học viện Trung Y Kinh thị, thì điểm lẽ đủ.]
Trình Bảo Châu ngửi thấy mùi thơm từ lò nướng trong sân bay , dậy ngoài : “Ngươi vội cái gì, còn hơn nửa năm nữa .”
Trong nửa năm tùy tiện ôn thêm một vòng, đến lúc đó nếu thể thi 280 điểm, cô chắc chắn sẽ đỗ Học viện Trung Y. Nếu tổ tiên phù hộ thi 300 điểm, trường danh tiếng còn là giấc mơ!
Hệ thống: […]
Có ban ngày dễ mơ mộng hão huyền ?
Chưa kịp nó đưa ví dụ khuyên nhủ, thấy cô nhảy chân sáo sân.
“Từ Xuyên, em ăn gà nướng!” Trình Bảo Châu dép lê gọi, với hệ thống một cách đầy lý lẽ, “Ngươi mỗi ngày cho thêm một tiếng nữa, bây giờ là một , dành nhiều thời gian hơn cho con gái!”
Hệ thống: [Bình thường thấy cô dành nhiều thời gian cho con gái.]
Lời Trình Bảo Châu nhận: “Từ Xuyên ngày nào cũng , đều là đổ bô tã cho con bé.”
Cô đúng là thường xuyên bế con gái, nhưng chắc chắn ở bên cạnh!
Lời xong, bên trong liền vang lên một tiếng “oa”.
Từ Xuyên tức c.h.ế.t: “Trình Bảo Châu, khó khăn lắm mới dỗ con gái ngủ .”
Trình Bảo Châu giật , chột đầu chạy dỗ con gái: “Đừng đừng , là ồn đến con.” Lần cô cứ thế bế con bé mấy vòng trong phòng, mới dỗ nó ngủ .
Nhẹ nhàng đặt con bé xuống, Trình Bảo Châu sân : “Em ăn gà nướng.”
Cô nhướng mày đắc ý: “Em thi 248 điểm đấy, mau cho em một con gà nướng .”
Từ Xuyên nghi ngờ: “248 điểm cao lắm ?”
Vẻ mặt Trình Bảo Châu lập tức xịu xuống, lườm : “Đương nhiên là cao, tổng điểm mới 400, điểm còn cao hơn cả Trần Tương.”
Từ Xuyên thật sự hiểu những thứ , cao hơn cả thanh niên trí thức, liền bắt đầu nghĩ đến chuyện tìm hỏi về suất sinh viên đại học.
Anh khó xử gãi đầu: “Suất năm nay quyết định , tìm thời gian lên công xã hỏi xem, tình hình suất năm thế nào.”
Trình Bảo Châu thầm nghĩ năm nay gì suất nữa, cấp còn văn bản, công xã chọn cũng là chọn suông.
“Anh gà nướng cho em .” Cô .
Từ Xuyên chìm đắm trong suy nghĩ của : “Năm nay chọn hai , một là của công xã, còn một là của Trình gia thôn.”
“…Em ăn gà nướng.”
“Công xã chọn quá hồ đồ, là em trai của Từ Phong, đây thành tích còn ngang ngửa với .”
“…Gà nướng gà nướng!”
Từ Xuyên đột nhiên buông công việc trong tay: “ hỏi đội trưởng, tại thôn chúng mấy năm nay suất nào.”
Nói xong, chạy mất.
Trình Bảo Châu dậm chân: “Gà nướng——”
C.h.ế.t tiệt!
Từ Xuyên đến nhà đội trưởng, hỏi đội trưởng về chuyện suất sinh viên đại học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-119.html.]
Nghe thấy mục đích của , Từ Hưng Lý sợ đến mức điếu cày tay suýt nữa rơi xuống đất.
Ông thể tin nổi : “Khoan , Xuyên, xin cho vợ một suất sinh viên đại học?”
Từ Xuyên kéo một chiếc ghế đẩu xuống, gật đầu.
Đội trưởng rõ ràng là kinh ngạc, một lúc lâu mới gõ gõ điếu cày, mặt lộ vẻ “ đang đùa ”.
Cái … thật là chuyện nực nhất thiên hạ!
Từ Xuyên thắc mắc: “Sao , vợ ?”
Anh bẻ ngón tay đếm: “Thứ nhất, vợ bằng nghiệp cấp hai, khi nghiệp cô hề ngừng học tập.”
Đội trưởng Từ: …Ha ha, tưởng ông danh tiếng của Bảo Châu năm đó ?
Mẹ của Bảo Châu thường, con gái ba phần bà thể thổi phồng thành tám phần. dù , của Bảo Châu ngoài cũng chỉ khen con gái ngoan ngoãn hiếu thuận, bao giờ những lời như chăm chỉ hiếu học.
Chắc là chính bà cũng khen nổi, chỉ cần Bảo Châu lén sách vài ngày, của Bảo Châu thể khen con gái lên tận mây xanh, ai sánh bằng.
Từ Xuyên tiếp tục : “Thứ hai, Bảo Châu nhà tuy xuống ruộng kiếm công điểm, nhưng năm ngoái và năm cô đều mang trong tấm lòng phục vụ công xã, đến phòng y tế lao động tình nguyện.”
Mẹ ơi là , lời khiến đội trưởng Từ mà mặt cũng đỏ bừng.
Còn nhớ năm ngoái ông lên công xã việc, mấy cán bộ trêu chọc, trong thôn ông một cô vợ đanh đá.
Ông hỏi mới , Trình Bảo Châu một hôm xông văn phòng của chủ nhiệm Chương, cứng rắn đòi từ công xã hơn một trăm đồng và mấy tấm phiếu.
Đây mà là lao động tình nguyện gì?
“…Tuy đó lấy tiền, đó cũng là vì công xã của chúng là công xã của xã viên, nỡ xã viên việc thành quả, thu hoạch.” Có lẽ chính Từ Xuyên cũng cảm thấy lời vô lý, bèn vội ho khan hai tiếng chữa cháy.
“…”
Đội trưởng Từ cảm thấy vẫn thể yên , chắc chắn là xem lời đó của Từ Xuyên còn vô lý đến mức nào.
Từ Xuyên: “Cuối cùng, y thuật của vợ thật sự , ông thể lên công xã hỏi, hoặc tìm hiểu từ lão Trương. Đợi vợ học thành tài trở về, chắc chắn sẽ Giang Môn công xã chúng , cống hiến cho việc xây dựng công xã!”
Điểm cuối cùng còn xem như thực tế, đội trưởng Từ thầm nghĩ.
, vẫn .
Không ông thấy , mà là điều kiện của bản Trình Bảo Châu đủ.
“Khoan , tại chứ, ông rõ xem nào.” Từ Xuyên vội vàng chặn đội trưởng Từ hỏi.
Đội trưởng Từ vỗ vai , nhỏ giọng : “Cậu cũng ngóng xem, mỗi năm chọn là ai.”
“ ngóng .” Từ Xuyên .
Đội trưởng Từ: “Vậy xem, năm nay là ai?”
“Công xã Từ Thu, Trình gia thôn Trình Minh Tú.”
Đội trưởng Từ: “ , chú của Từ Thu ở huyện quản lý mảng , bản cũng nhân viên ghi điểm ở công xã hai năm . Trình Minh Tú của Trình gia thôn còn lợi hại hơn, ba trăm sáu mươi lăm ngày, ba trăm ngày , mỗi ngày kiếm 8 công điểm.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.