Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:25:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vậy thì kiếm nhiều tiền , lỡ như con gái giống …”

“Khoan , con gái giống , giống em.” Từ Xuyên lập tức sốt ruột.

Con gái cái gì cũng thể giống , chỉ riêng chuyện học hành là giống .

“Em lỡ như, lỡ như mà giống , tiền cho con bé học đủ thứ tài nghệ, cho nó học đại học.”

Giống như cha cô, khi học , quyết đoán mời gia sư nổi tiếng cho cô, để cô theo con đường nghệ thuật. Nếu sự cố xuyên , Trình Bảo Châu lúc lẽ đang vi vu ở nước ngoài mạ vàng .

Từ Xuyên buồn bực, chuyện con gái học hành giống tuyệt đối là một trong những điều sợ hãi nhất trong cuộc đời .

Ngày hôm , sáng sớm.

Từ Xuyên dậy từ sớm, bắt đầu phấn đấu vì tiền học của con gái.

Con bé cũng dậy sớm, ngoan ngoãn trong giường cũi gặm tay , đôi mắt đen láy bạn, thể tan chảy cả trái tim.

Từ Xuyên sợ con bé to ồn đến Trình Bảo Châu, bèn đẩy giường cũi phòng khách.

Anh chạy chạy giữa nhà bếp và sân, mỗi đều liếc con gái một cái, đột nhiên thò đầu trêu con bé, thể toe toét.

Tiếng của trẻ con quá đỗi chữa lành, khiến Từ Xuyên cam tâm tình nguyện liều mạng vì hai con .

Thời gian cũng ít bánh bông lan, tốc độ luyện .

Hai ngày Từ Xuyên còn thêm hai cái khay sắt, bây giờ một mẻ thể ba khay, chỉ cần một tiếng đồng hồ là thể xong bánh bán trong một ngày.

Khô heo xong từ hôm qua, Từ Xuyên sắp xếp xong thứ, ngoài cửa tiếng gõ cửa, Từ Gia Lương đến .

Trời sáng, nhưng mặt trời vẫn ló dạng.

Dân làng mang rau dại nấm từ núi xuống, bưng bát cơm xổm cửa nhà ăn sáng, còn cầm roi đuổi theo đứa trẻ nghịch ngợm chạy khắp làng.

Ngôi làng ngủ yên một đêm, trở nên sống động.

Từ Gia Lương hăm hở đến, hôm nay diện mạo của khác hẳn mấy ngày , mặt còn vẻ u uất như nữa.

“Hảo Hảo, bế em ?”

Cậu nhà liền trêu con bé, tính theo vai vế, đúng là ca ca của Hảo Hảo!

Ha, cái vai vế khó hiểu .

Hảo Hảo sợ lạ, Từ Gia Lương đưa tay , cô bé cũng vẫy vẫy đôi tay nhỏ. Miệng còn a a a ngừng, rõ ràng là bế lên.

Cậu bế Hảo Hảo một lúc, đến bảy rưỡi, Từ Gia Lương đạp xe đạp, yên chở một cái thùng giữ nhiệt trắng to, về phía huyện.

Từ Xuyên thương Trình Bảo Châu mỗi ngày học hành mệt óc, mãi đến khi xong bữa sáng mới gọi cô dậy.

Hệ thống ha ha hai tiếng, nhịn mỉa mai: [Ký chủ ngài thật là lo xa quá .]

Trình Bảo Châu mệt cái óc gì, kế hoạch học tập mỗi ngày của cô nhẹ nhàng lắm!

Nó mệt, nó mà não, sớm muộn gì cũng nhồi m.á.u não.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-121.html.]

Từ Xuyên đảo mắt, tin lời hệ thống.

Anh suy bụng bụng , bản ngày xưa học chỉ học thuộc một bài văn mấy trăm chữ thấy kiệt sức, huống chi Bảo Châu trong mấy tháng ngắn ngủi học xong sách giáo khoa của cả ba cấp tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông.

Trời, cường độ đó thế nào, nghĩ thôi thấy kinh khủng.

Hệ thống: […] Tức c.h.ế.t nó mất.

Từ khi Từ Xuyên thể khôi phục thi đại học, cái khí thế kiếm tiền xây nhà như lúc đầu.

Chuyện với ai, chỉ là lúc tan , luôn rẽ hiệu sách hoặc trạm thu mua để mua ít sách mang về nhà.

Không kể là sách giáo khoa, sách tham khảo danh tác trong và ngoài nước, thậm chí là tiểu thuyết kỳ quái và truyện tranh, chỉ cần tương đối nguyên vẹn là mua hết về.

Anh cũng sách ích cho Bảo Châu , cứ mua hết về để cô tự phân biệt.

Trình Bảo Châu: …

Nói cũng , những cuốn sách ích cô còn , nhưng thật sự lỡ dở việc học của cô thì cô chắc chắn.!

Bên trong tiểu thuyết kìa, tiểu thuyết ngôn tình, tiểu thuyết võ hiệp, còn tiểu thuyết ma quái nữa, trời ơi!

Cái xem , đương nhiên là !

Trình Bảo Châu đẫm lệ xem ba cuốn tiểu thuyết xong thì hệ thống lệnh ôn bài, hơn nữa còn tịch thu hết tất cả sách của cô.

Từ Xuyên mua một cuốn, nó thu một cuốn.

Hệ thống ban đầu với suy nghĩ trong mỗi cuốn sách đều kiến thức để học hỏi, ngăn cản Trình Bảo Châu những sách tạp . Ai ngờ Trình Bảo Châu quá đáng, cô hề thức khuya học bài, dám thức khuya tiểu thuyết.

ngộ , Trình Bảo Châu tính tự chủ.

Trình Bảo Châu tự thấy đuối lý, nên trong thời gian tiếp theo chăm chỉ học hành, chỉ là thỉnh thoảng vẫn nhớ đến mấy cuốn tiểu thuyết, truyện tranh ở chỗ hệ thống.

Thời gian dần trôi, qua cuối xuân, bước mùa hè.

Mùa hè năm nay nóng bằng năm ngoái, lúc Tết Đoan Ngọ thời tiết vẫn còn mát mẻ, thậm chí thường xuyên mưa, mãi đến khi tháng bảy, thời tiết mới dần định, ngày nào cũng hơn ba mươi độ.

Trình Bảo Châu cuối cùng cũng thể mặc chiếc váy cô năm ngoái, chiếc váy liền màu vàng cùng đôi giày da nhỏ màu nâu đen, ngay lúc mặc xong, Từ Xuyên còn biểu hiện gì, cô bé Từ Hảo Hảo trợn tròn mắt!

Cô bé trợn to mắt, chống dậy, duỗi tay ngừng về phía Trình Bảo Châu, miệng a a a một tràng, rõ ràng là bộ đồ của cho kinh ngạc.

Điều Trình Bảo Châu tự hào nhất chính là gu thẩm mỹ của con gái giống hệt cô, về mặt trùng khớp với Trình Bảo Châu.

Từ Xuyên lau mặt, thắc mắc hỏi: “Bộ của em mặc ngoài ?”

Trình Bảo Châu soi gương trái , điệu với trong gương, cảm thấy vô cùng!

“Em mặc ngoài .” Cô hất cằm .

Thời nay một tục lệ mà cô đặc biệt chịu nổi, đó là nếu vì kết hôn thậm chí là xem mắt mà đến mượn quần áo của bạn, bạn thể cho mượn.

 

 

Loading...