Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:25:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Bảo Châu: …

Không cần thế chứ, cô dở dở .

Trong tiếng sách, xe lừa đến huyện.

Trình Bảo Châu đợi lâu phòng thi, để một Từ Xuyên ở cổng trường căng thẳng .

Phòng thi yên tĩnh, trái tim vốn còn xao động của Trình Bảo Châu lập tức bình tĩnh .

Không lâu , giám thị bắt đầu phát đề thi.

Trình Bảo Châu đây là học sinh ban xã hội, bây giờ vẫn là học sinh ban xã hội, chỉ cần thi năm môn Ngữ văn, Toán, Chính trị, Lịch sử, Địa lý là .

Tâm lý của cô tệ, luôn cảm thấy bài trong lớp học và bài ở nhà cảm giác cũng tương tự. Thậm chí cô còn cảm thấy đề thi đại học , phần dễ hơn một chút so với đề thi của hệ thống, chừng cô thật sự thể vượt qua 280 điểm.

Môn Ngữ văn bất ngờ chỉ ba câu hỏi lớn, một câu là bài văn, một câu là giải thích từ ngữ, câu còn là văn ngôn.

Trình Bảo Châu kinh ngạc, quen đề thi tám trang của đời , bây giờ thấy tờ đề mỏng manh, cả cô nhẹ nhõm nhiều.

Cô giải thích từ ngữ , đó thêm dấu câu dịch văn ngôn. Cuối cùng, bắt đầu lên ý tưởng cho bài văn.

Đề bài văn đơn giản, ở đời chỉ thể cho học sinh cấp hai bài tập hàng ngày.

đề càng đơn giản, cho càng khó.

Một ngày khó quên?

Trình Bảo Châu gì, đương nhiên là về ngày nhận thông báo khôi phục kỳ thi đại học.

Trong phòng thi chỉ cô đang miệt mài , về cơ bản đều đến bài văn, trong chốc lát cả phòng thi đều là tiếng sột soạt.

Đầu óc Trình Bảo Châu càng lúc càng nhanh, áp dụng những từ , câu và ví dụ mà cô thường trong các bài văn , mãi đến khi còn mười phút nữa là hết giờ thi cô mới đặt b.út xuống.

Cô cũng nộp bài sớm, cẩn thận kiểm tra hai mới khỏi phòng thi.

Bên ngoài phòng thi tuyết rơi nhẹ, bay lả tả trong trung.

Hôm nay Trình Bảo Châu mặc một chiếc áo khoác đỏ dễ nhận , Từ Xuyên thấy cô lập tức chạy đến đón.

Anh dám hỏi, trực tiếp lấy chiếc bánh mì nhỏ mua trong hệ thống đút cho cô.

“Có uống nước nóng , nước nóng đây.” Từ Xuyên khi ngoài đựng một ít nước gian nhỏ, lúc vẫn còn ấm.

Trình Bảo Châu ăn bánh mì uống nước, vỗ vỗ cho một lời an tâm: “Anh yên tâm , em bài cũng , câu nào khó cả.”

Từ Xuyên xoa đầu, lập tức thả lỏng.

Kỳ thi kéo dài hai ngày, đối với Trình Bảo Châu, môn khó nhất Ngữ văn Toán, mà là Lịch sử và Chính trị.

Lịch sử khó học thuộc, đặc biệt đối với trong đầu một hệ thống lịch sử chỉnh như cô càng khó hơn.

Còn Chính trị, đây là môn mà Trình Bảo Châu đặc biệt sợ. Khi cô xuyên đến thời đại , cuộc vận động đó sắp kết thúc, cô luôn sống ở nông thôn, điều dẫn đến độ nhạy cảm chính trị của cô cực kỳ thấp.

May mà bình thường Từ Xuyên báo cô cũng xem theo, nếu Trình Bảo Châu thật sự sẽ thất bại trong kỳ thi Chính trị .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-126.html.]

Nếu chỗ nào sai, thẩm tra chính trị lẽ sẽ qua .

Buổi thi cuối cùng của ngày thứ hai nhanh ch.óng kết thúc, khi kết thúc, trời tuyết rơi dày.

Tuyết rơi lớn, táp mặt thể đau mặt. Trình Bảo Châu bước khỏi phòng thi, tóc phủ đầy tuyết, ngay cả lông mi cũng dính vài bông tuyết trắng.

Từ Xuyên vội vàng chạy đến, đội mũ cho cô, sờ sờ bàn tay cô lạnh như que kem, liền vội vàng đặt tay cô lòng để sưởi ấm.

“Lên xe , về nhà uống canh gừng xong tắm nước nóng.” Anh thở trắng .

Nhiều thanh niên trí thức vẫn đến, xe lừa nhanh .

Trình Bảo Châu và Từ Xuyên lên xe lừa bao lâu, thì thấy xa xa Trình Phục Duy trong lòng ôm một thứ gì đó chạy đến.

Anh thở hổn hển : “Bảo Châu, bình giữ nhiệt cho em .”

Mắt Trình Bảo Châu sáng lên: “Cảm ơn !” Thứ cô đang cần.

Trình Phục Duy cũng leo lên xe, cởi mũ vỗ vỗ tuyết đó hỏi: “Em thi thế nào?”

Trình Bảo Châu áp c.h.ặ.t t.a.y và bình giữ nhiệt , thoải mái đến mức thở một tiếng: “Cũng ạ.”

Cũng nghĩa là trong dự liệu.

Trình Phục Duy yên tâm, : “Anh cũng . Anh về với ông, ông cũng lo lắng chuyện của em.”

Cha và ông coi trọng việc học, nhưng nhà họ mấy học giỏi.

Trình Phục Duy bẻ ngón tay đếm, trong em họ hàng, và cháu chắt của , ngoài chỉ hai học đến cấp ba. Hiện tại hai còn đang học lớp mười, xem thành tích cũng khá lắm.

Trình Bảo Châu thoải mái dựa Từ Xuyên: “Anh, khỏi phòng thi sớm , bình giữ nhiệt.”

Năm nay chỉ cô đăng ký thi, Trình Phục Duy cũng đăng ký. Lúc học thành tích của tệ, cộng thêm việc rời trường học bao lâu, kiến thức cũ vẫn còn nhớ nhiều, thi thì thật lãng phí.

Trình Phục Duy xua tay: “Nhà bạn đồng nghiệp của ở ngay cạnh phòng thi, khỏi phòng thi tiện đường qua nhà lấy ít nước nóng.”

Nói , các thí sinh khác dần dần lên xe.

Trình Bảo Châu là ban xã hội, là ban tự nhiên, ngoài bài văn hai cũng gì nhiều để .

Lúc sắp khởi hành, Trình Phục Duy nhảy xuống xe, vẫy tay: “Hôm khác gặp !”

“Được!”

Năm 1977, kỳ thi đầu tiên khi khôi phục thi đại học cứ thế kết thúc trong tuyết bay.

Trước khi thi sự căng thẳng như tưởng tượng, khi thi càng sự kích động đến rơi lệ. Trình Bảo Châu chỉ cảm thấy như bước qua một ngưỡng cửa, bước một cuộc đời khác.

Cô dựa sát lòng Từ Xuyên, cả mũ và khăn quàng cổ bao bọc, chỉ để lộ mũi và mắt.

Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng tim đập định và mạnh mẽ của Từ Xuyên.

Xe lừa hướng về thôn Lão Khanh, để vết bánh xe tuyết. Và kỳ thi đặc biệt , cũng sẽ để dấu ấn thể phai mờ trong cuộc đời của những xe lừa.

 

 

Loading...