Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:25:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con gái ngoan ngoãn yên, đôi mắt đen láy long lanh, tay nhỏ nắm c.h.ặ.t quần áo của Trình Bảo Châu. Con bé lạ , nhưng xung quanh đột nhiên nhiều lạ như , vẫn níu lấy mới .

“Con gái trắng thật.” Trâu Nhiên nhịn đưa tay sờ má con bé, “ cũng một đứa con gái, nhưng đang ở quê sống với ông bà nội.”

Sinh viên khóa đủ lứa tuổi, trường còn cảnh tượng kỳ lạ cha và con cái bạn học.

Những ở tuổi của Trình Bảo Châu xem là lứa trẻ. Trong ký túc xá lúc mới mười , chỉ hai nhỏ tuổi hơn Trình Bảo Châu, nên trong phòng ít con.

đa đều là ngoại tỉnh, như Trâu Nhiên, cả hai vợ chồng đều thi đỗ đại học, con cái chỉ thể giao cho lớn trong nhà chăm sóc.

Trình Bảo Châu thuận theo chủ đề trò chuyện với những khác, tiện thể cuối tuần cô đều về nhà, bữa ăn hàng ngày cũng ăn cùng chồng con.

Cô chỉ ở ký túc xá một năm, ý định ngày nào cũng cùng bạn cùng phòng.

May mà sinh viên lúc tuổi tác khá lớn, ai cũng suy nghĩ riêng, ép buộc cả phòng hành động cùng .

Từ Xuyên nhanh ch.óng lau xong ván giường, giường của Trình Bảo Châu là giường , nên còn lau cả tường và trần nhà. Đợi khô, đặt chăn nệm lên, nhét những thứ lặt vặt tủ.

Hắn phủi bụi , rửa tay : “Xong , đợi tối mua một cái khóa nhỏ là .”

Buổi tối.

Trình Bảo Châu ăn cơm ở nhà xong trường. Cô tìm đến lớp học, lúc trong lớp đầy .

“Giữ chỗ cho .” Trâu Nhiên vẫy tay với cô, vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh, “Ở đây .”

Trình Bảo Châu ôm vở tới, : “Cảm ơn nhé, ngờ mới giờ đông thế .”

Trâu Nhiên nhỏ: “Cậu , ăn cơm trưa xong là trong lớp , đều đang sách đấy.”

Câu dọa Trình Bảo Châu giật nảy : “Đọc sách?”

Không chứ, mới khai giảng, một tiết cũng học, một quyển sách cũng phát, sách gì?

Trâu Nhiên khẽ lắc đầu: “Hình như là sách mượn ở thư viện, cả buổi chiều. Cái tinh thần , tự thấy bằng.”

Trình Bảo Châu nuốt nước bọt, thầm nghĩ khí học tập thế ... cô thật sự chịu nổi.

Hệ thống tán thưởng: [Ký chủ nên noi gương những bạn học , học tập tinh thần chăm chỉ cầu tiến của họ, cố gắng kéo thanh tiến độ học tập lên năm mươi phần trăm.]

Thời gian vì chuyện thi đại học, Trình Bảo Châu thể tập trung học trong gian. Gần đây vì một loạt chuyện lặt vặt mua nhà khi đến thủ đô, hiệu suất học tập của Trình Bảo Châu cũng thấp.

Bây giờ, nhà mua xong, trường cũng khai giảng, cũng nên thu tâm học hành nghiêm túc chứ.

Nào ngờ Trình Bảo Châu trong lòng điên cuồng lắc đầu: “Đây là cuộc sống đại học mà tưởng tượng.”

Cuộc sống đại học nên là tự do, thoải mái, vui vẻ, chứ ...

[Chứ lười biếng, cầu tiến, chỉ sống qua ngày một cách mơ hồ như cô.]

Hệ thống chút lưu tình cắt ngang lời cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-136.html.]

Nói xong, nó sắp xếp nhiệm vụ học tập gần đây. Trước đây còn nể nang Trình Bảo Châu nhiều việc, bây giờ chỉ cảm thấy Trình Bảo Châu thuộc giống lừa, chỉ quất một roi mới chịu một vòng cối xay.

Trình Bảo Châu sa sầm mặt: “Im .”

Biết là , gì.

Trong lớp học đều chuyện nhỏ giọng, Trình Bảo Châu và Trâu Nhiên tuổi tác gần , một suy nghĩ cũng hợp , nên chẳng mấy chốc chụm đầu trò chuyện.

“Chồng học sư phạm, là thanh niên trí thức. địa phương ở quê, đây từng ở đội y tế chỗ chúng ...”

Kỳ thi đại học ưu thế với một bộ phận , trong văn bản ban hành kỳ thi , một bác sĩ nông thôn, giáo viên nông thôn xuất sắc và những am hiểu nông nghiệp thể các ban ngành địa phương đề cử học.

Thành tích của Trâu Nhiên quá , dù chồng là học bá giúp giảng bài, cuối cùng cũng chỉ thi 220 điểm. May mà điểm chuẩn ở địa phương cô là 210 điểm, nên Trâu Nhiên trong trường hợp đủ điểm và y thuật tồi, tự nhiên bảo cử đại học.

Trình Bảo Châu khẽ kêu lên: “ cũng từng ở phòng y tế...”

Hai lập tức chung tiếng , đang trò chuyện say sưa thì chuông trường vang lên, một giáo viên từ bên ngoài bước .

Trình Bảo Châu kỹ, đó khỏi trợn tròn mắt, vị giáo viên chẳng là bà lão cô gặp ở Tiệm Cơm Quốc Doanh ?

“Chào các em, họ Tiết, tên là Tiết Văn Quân.”

Giọng cô Tiết ôn hòa, trông tóc hoa râm, thực đến sáu mươi tuổi.

Trình Bảo Châu ở hàng thứ hai, tướng mạo cô trắng xinh, Tiết Văn Quân liếc mắt một cái thấy cô.

Tiết Văn Quân trong lòng cũng thầm cảm thán, thật là trùng hợp.

Tối nay nhiều việc, sắp xếp phát sách giáo khoa xong, bắt đầu tự giới thiệu và bầu ban cán sự lớp.

Trình Bảo Châu hứng thú với ban cán sự, ước mơ của cô là tự mở một quán d.ư.ợ.c thiện, thực hiện tự do tài chính và thời gian, chứ theo đuổi việc phân công một công việc khi nghiệp.

Thấy hăng hái lớp trưởng, Trình Bảo Châu ở chỗ của lén lút trò chuyện với hệ thống.

“Từ Xuyên lúc đang ?” Cô hỏi.

Hệ thống: [Đang dọn dẹp vệ sinh sân viện, bây giờ sắp xong.]

Thời gian gần đây họ đều ở nhà khách, tốn ít tiền, Từ Xuyên đau lòng c.h.ế.t , trong lòng chỉ mong sớm dọn về nhà . Thế là chỉ ngày nào cũng trông chừng đội trang trí, đến tối Từ Xuyên còn dọn dẹp.

“Con gái ?”

Hệ thống: [Con gái ký chủ đang ăn hoa quả.]

Từ Xuyên mua thanh long đỏ trong hệ thống, lúc ăn đến nỗi cả mặt đứa nhỏ trông t.h.ả.m.

Ngay lúc Trình Bảo Châu đang buồn chán, Từ Xuyên ở bên dọn dẹp xong sân viện.

 

 

Loading...