Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:25:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ bạn học Khương Tứ Hồng là một giàu , thấy cô lấy phấn mày , liền chạy vội đến tủ của ôm một đống đồ, kem nền, son môi và các loại mỹ phẩm khác đều , quả thực dọa cô một phen!

Theo lời bạn học Khương Tứ Hồng, cô một cô ở Hồng Kông, tin cô thi đỗ đại học gửi những thứ cho cô, nhưng bi kịch là bạn học Khương loay hoay mãi mới phát hiện dùng những thứ .

Bạn học Khương Tứ Hồng , nhưng Trình Bảo Châu !

Kỹ năng của cô hề mai một, đây là kỹ năng khắc sâu DNA, tuy lâu dùng nhưng thể nào quên .

Thấy sắp đến giờ, Trình Bảo Châu cầm lấy những chai lọ và cọ , trực tiếp biến hóa khuôn mặt cho cô .

Sau khi trang điểm xong, Khương Tứ Hồng trong gương mà thể tin đó là , xung quanh cũng lập tức vang lên một tràng tiếng “wow”.

Chưa hết, Trình Bảo Châu theo lời yêu cầu của những khác và sự đồng ý của Khương Tứ Hồng, nhanh ch.óng trang điểm cho năm còn .

Ngày hôm đó, Trình Bảo Châu bùng nổ tốc độ tay nhanh nhất của , thể là một phút một khuôn mặt, đến khi trang điểm xong, cửa ký túc xá chật kín .

Nhân tài!

Mọi đều cảm thán, bạn học Trình Bảo Châu đúng là một nhân tài hiếm .

Bởi vì cả tầng ký túc xá, ai trang điểm nhanh và bằng cô.

Từ đó về , quan hệ của Trình Bảo Châu dường như lên, đường cũng quen chào hỏi cô.

Thậm chí còn bạn nữ lén lút mang mỹ phẩm đến nhờ cô trang điểm giúp, trang điểm xong dúi cho cô ít kẹo hoặc bánh ngọt.

Trình Bảo Châu cũng để tâm, ở trường đôi khi cô cũng buồn chán, liền dạy một bạn học trang điểm, truyền đạt cho họ một mẹo nhỏ.

Nào là trang điểm sân khấu tinh xảo, nào là trang điểm tự nhiên hàng ngày, đến nỗi những khác đều ngẩn ngơ.

Đương nhiên, cũng ưa hành vi .

Thế là lâu , những từ như tổn hại thuần phong mỹ tục, tàn dư phong kiến đều xuất hiện thư tố cáo.

Không chỉ nhắm hành vi trang điểm, mà còn nhắm việc một bạn nữ mặc váy và một cặp nam nữ hẹn hò trăng.

Chỉ là cuối cùng chuyện cũng ầm ĩ, hiệu trưởng và bí thư dùng một bức thông báo bác bỏ.

Đại ý là Ủy ban Cách mạng cũng còn nữa, mang những hành vi động một chút là dán biểu ngữ, mắt là tố cáo trong trường học.

Bạn học xui xẻo còn tố cáo lên sở giáo d.ụ.c, kết quả vẫn bác bỏ, còn kỷ luật.

Từ đó, Trình Bảo Châu gần như ngày nào cũng mặc váy. Đặc biệt là bây giờ thời tiết ấm lên, cô chỉ những chiếc váy bỏ lỡ trong hai năm qua.

Cô kiêu hãnh c.h.ế.t , mỗi ngày đều ngẩng cao đầu trong sân trường, giống như một con công hoa. Váy của cô là độc nhất vô nhị, nhiều kiểu dáng tìm thợ may để may theo!

Trình BảoCHA đột nhiên trải nghiệm cảm giác của một ngôi , thậm chí còn vì quá xinh ít bạn học cùng trường gọi là hoa khôi.

“Anh xem , còn gửi thư tình cho em đấy!”

Hôm nay, Trình Bảo Châu cuối tuần về nhà, từ trong túi lấy một lá thư, hào hứng đưa cho Từ Xuyên xem.

Từ Xuyên nén một , mở xem quả nhiên là thư tình!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-138.html.]

Bên trong thật là vô liêm sỉ, gì mà quên thế tục, đừng phận của ràng buộc, họ thể một tình yêu tinh thần, còn gọi Bảo Châu nhà là Nàng thơ Trình!

Mẹ kiếp, mặt Từ Xuyên tức đến đỏ bừng!

“Nàng thơ Trình, chuyện khiến em vui lắm ?” Hắn xoạt một tiếng gấp lá thư , hừ hừ hai tiếng nặng nề.

Trình Bảo Châu đắc ý nhướng mày: “Chuyện khiến em cảm thấy vẫn còn sức hấp dẫn.”

Làm một cô gái quê mùa hơn hai năm, đây là đầu tiên Trình Bảo Châu theo đuổi một cách thẳng thắn, tiếc là rõ ràng là một gã tồi, cô chỉ cần qua là thể đoán gia đình.

Haizz, nếu là mấy chục năm , cô còn thể qua tin nhắn lén lút nhắc nhở vợ của gã tồi, nhưng thời đại nhắc nhở ngược sẽ rước phiền phức , cô cũng chỉ thể c.h.ử.i thầm gã tồi mấy câu.

“Hơn nữa, đừng tưởng em , cô gái bán rau ở quầy bên cạnh Cung Tiêu Xã ngày nào cũng chờ đến mua rau đấy!”

Trình Bảo Châu bĩu môi với Từ Xuyên. Từ Xuyên tướng mạo ưa , ngày thường ăn mặc cũng tươm tất, cô gái cảm tình với cũng là bình thường.

Chỉ là cô gái cũng quá lợi hại, Từ Xuyên ngày nào cũng bế con gái ngoài dạo, theo lý mà sớm gia đình vợ, còn cả ngày chằm chằm Từ Xuyên với vẻ thôi?

Từ Xuyên một nữa cứng họng.

Hắn nhún vai xòe tay, nhỏ nhen vứt lá thư thùng rác: “Vậy chúng ai cũng đừng ai nữa.”

Sau đó hai , bắt đầu ngọt ngào hôn em một cái, em hôn một cái.

Trình Bảo Châu khó khăn lắm mới về một chuyến, Từ Xuyên cho cô một bữa thịnh soạn. Dù hai ngày nào cũng gặp ở cổng trường, nhưng chỉ cần tối ngủ cùng , luôn cảm thấy xa cách lâu.

Con gái ghế trẻ em, đặt cháo trứng thịt bằm bát cho con bé tự ăn, Từ Xuyên nấu thêm ít mì, nấu thật nhừ, khuấy thật nát cho con bé ăn.

Rõ ràng vị gì, nhưng con gái ăn ngon lành, chỉ vùi cả khuôn mặt tròn vo trong bát.

“Mẹ, thơm!”

Con gái giơ thìa lên với Trình Bảo Châu, mặt còn dính cả sợi mì.

Trình Bảo Châu: “... Ừ, .”

Nếu cô đáp con gái, con bé sẽ cứ gọi mãi để thu hút sự chú ý của cô.

“Ba, thơm!”

Con gái đầu, giòn giã gọi Từ Xuyên.

Từ Xuyên yêu c.h.ế.t cái dáng vẻ của con gái, ghé sát hôn con bé mấy cái: “Con gái lớn của ba giỏi quá!”

Đã “thơm” .

Ăn tối xong, hai vợ chồng dạo quanh các con ngõ một lúc lâu.

Mấy ngày gần đây, Từ Xuyên đều lang thang khắp nơi, ăn ít món ngon ở thủ đô, thấy ít thói quen sinh hoạt của dân thủ đô.

 

 

Loading...