Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:52:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con bày sạp nhỏ ở Thủ đô, một ngày kiếm ba mươi tám đồng.”

Câu cứ như tiếng ve cây hai bên đường lúc , văng vẳng bên tai bà 360 độ dứt.

Về đến nhà, bà cũng chẳng còn tâm trí việc khác, chỉ chuyển cái ghế đẩu hóng mát ở cửa, tay cầm quạt hương bồ phe phẩy liên hồi.

Từ Bảo Quốc thì rút cái tẩu t.h.u.ố.c mấy tháng đụng đến , nhồi t.h.u.ố.c nhả khói nghi ngút.

Trong điện thoại, Từ Xuyên còn bảo, nếu hôm nào buôn bán đắt hàng gặp đúng dịp lễ tết gì đó, tiền kiếm e là còn nhiều hơn, thậm chí tháng ngày kiếm hẳn 50 đồng.

50 đồng!

Thế thì còn về cái gì, về thì Giang Ngọc Lan cũng bắt mua vé xe Thủ đô ngay trong đêm.

Có ngốc cơ chứ, đó mà kiếm tiền.

Đã để con trai con dâu về, thì hai già bọn họ sẽ qua đó.

Ánh nắng thiêu đốt khiến rau trong vườn héo rũ, như thể nước nôi đều hong khô cả. Cái nắng gay gắt cũng khiến lòng nôn nao, dường như bồn chồn hơn ngày thường.

Nửa ngày trôi qua, trong lòng Giang Ngọc Lan th thấp thỏm, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình tĩnh: “Chẳng là Thủ đô , đó cũng là Thủ đô của chúng , thằng Xuyên thì cũng . Chúng ở đó một thời gian về, cũng để kể cho trong thôn Thủ đô nó tròn méo .”

Thấy Từ Bảo Quốc vẫn rít t.h.u.ố.c sòng sọc, Giang Ngọc Lan tiếp: “Ông cho một câu chắc chắn , chúng lụng vất vả hơn nửa đời , chẳng lý do gì mà hưởng phúc. Chẳng sợ cả, ai cũng hai con mắt một cái miệng. Chúng cũng lớn tuổi , giờ tranh thủ đây đó cho , xương cốt giòn thì đến huyện thành cũng chẳng nổi .”

Ừm, thật sự sợ ?

Từ Bảo Quốc gục đầu xuống, thì ngước mắt lên chậm rãi liếc bà một cái.

Thôi , là hư trương thanh thế đấy.

Mặt trời dần ngả về tây, gió chiều cuốn theo nóng thổi về phía ngôi nhà cũ. Khói bếp lờ lững bay lên từ những mái nhà trong thôn, tan trong ánh chiều tà rực rỡ theo làn gió.

Khói lửa nhân gian, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Mỗi khi đến lúc , khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tối, vợ chồng Giang Ngọc Lan nhớ đến gia đình con trai út ở nơi xa ngàn dặm.

Sau nửa buổi chiều suy tính, hai ông bà cuối cùng cũng quyết định một chuyến đến Thủ đô.

Thế là đợi Từ Hà từ ngoài ruộng trở về, Từ Bảo Quốc đan giỏ tre chậm rãi kể chuyện cho .

Loảng xoảng ——

Từ Hà suýt chút nữa thì ném cái cuốc xuống đất: “Đi Thủ đô ạ?”

Lý Thúy Phân theo cũng vội : “Đi Thủ đô?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-147.html.]

Hai ông bà ý gì đây, đến nơi xa xôi như thế trong lòng lo lắng ?

Chuyện e là vẫn do quyết định, thế là hai vợ chồng chằm chằm Giang Ngọc Lan.

Giang Ngọc Lan im lặng một lát, dậy đóng cổng sân . Lại Hổ Đầu và Tiểu Cốc đang chơi trong vườn rau, kéo con trai cả nhà chính. Lý Thúy Phân tay đầy bùn đất cũng kịp rửa, vội vàng theo .

Nhà chính tối, Giang Ngọc Lan ghế, hạ thấp giọng kể tường tận những việc Từ Xuyên ở Thủ đô cho con trai con dâu .

Nào là bày sạp, nào là một ngày kiếm hơn ba mươi đồng, đến mức ngẩn tò te.

Mắt Từ Hà trợn tròn, bật dậy vội : “Mẹ ơi, chuyện nguy hiểm lắm. Nhà là nông dân, mau bảo thằng Xuyên đừng đụng mấy cái đó, thật thà giữ quy củ mới !”

Giang Ngọc Lan để ý đến lời , chuyển ánh mắt sang Lý Thúy Phân.

Quả nhiên, Lý Thúy Phân lúc đang ngây như phỗng.

Hai đứa con trai của bà tính cách khác , Từ Hà gì cũng quy củ, là kiểu một bước mười bước, mười bước.

Nói quá mức rập khuôn biến thông cũng đúng. Cho nên bà rõ con trai cả đời chắc chắn thể kiếm tiền lớn như con trai út.

Nếu gì bất ngờ, đời của Từ Hà cũng chỉ đến thế thôi. Ở quê thành thật kiếm công phân, mỗi năm cầm hơn trăm đồng, giống như đại đa trong thôn.

Từ Xuyên trong điện thoại, bảo Thủ đô cho phép bày sạp, bên cạnh Cung Tiêu Xã bao nhiêu bán rau cũng chẳng ai quản. Còn bảo bà và ông nhà đến một chuyến, nếu giúp thì nhất, một bận xuể, đến lúc đó hai già cũng thể kiếm chút tiền ở thành phố.

Thực chiều nay bà suy nghĩ nhiều, Thủ đô chỉ để thăm con trai út, mà còn tìm một con đường cho thằng cả.

Giang Ngọc Lan quả thực thiên vị con trai út hơn một chút, nhưng lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt. Con trai út giờ kiếm tiền lớn ở Thủ đô, mười ngày khi bằng vợ chồng thằng cả cả năm.

Thấy cách giữa hai đứa con trai ngày càng lớn, Giang Ngọc Lan cũng chuyện bắt con út bù đắp cho con cả, nên chỉ đành tự tay.

xem nhân dân Thủ đô đang gì, tìm xem mánh lới kiếm tiền nào . Đợi về , cũng thể dẫn dắt nhà thằng cả cùng .

Bà vẫn già, ít nhất cũng mười năm nữa!

Giang Ngọc Lan một lòng vì con, sợ Từ Hà hiểu khổ tâm của bà, bèn phân tích cặn kẽ nguyên do cho .

Bà hiểu con trai , với những chuyện kiếm tiền lớn mua nhà to chẳng tác dụng gì, chỉ thể lấy con cái chuyện.

“... Thằng Xuyên bảo nó đang tìm trường cho Hảo Hảo, tìm còn là trường nhất nhì Thủ đô. Nó bảo trẻ con Thủ đô từ nhỏ thơ cổ, chữ chúng nó còn nhiều hơn lớn ở quê . Trẻ con ở đó ngày nào cũng chơi Vạn Lý Trường Thành, Cố Cung, đủ loại công viên. Còn cái Cung Thiếu niên gì đó, trong đó học vẽ tranh học đ.á.n.h cờ.”

“Cỡ tuổi như Hổ Đầu, chơi bùn nữa, chuyện vệ tinh tên lửa . Còn theo thầy cô gặp nước ngoài, sách thể xếp đầy một cái tủ.”

“Mẹ cũng bảo là so bì với trẻ con Thủ đô, nhưng con cũng xem con cái thế nào, nuôi dạy con . Cho nên Thủ đô , nhất định !”

 

 

Loading...