Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:52:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Xuyên chỉ tay giới thiệu: “Bảo Châu hôm qua điểm, thi cũng tồi.”

Giang Ngọc Lan mắt chớp gật đầu: “Bảo Châu học, đương nhiên thi tồi.” Bà chằm chằm sinh viên từ bên trong , thầm nghĩ đây đều là sinh viên đại học chính quy đấy.

Từ Xuyên chỉ Cung Tiêu Xã phía xa: “Cái Cung Tiêu Xã lớn, mỗi sáng cửa còn bày sạp bán rau, mai cũng đưa bố xem.”

“Thế thì tiện thật.”

Từ Xuyên xách hành lý giới thiệu, nhanh đến đầu phố, đầu phố còn vài sạp hàng lác đác, đang bán rau héo queo ở đó, còn mấy ông già gốc cây to đầu phố đ.á.n.h cờ tướng.

“Hây, Từ Xuyên! Chú còn định đến nhà tìm cháu, cháu trai nhà chú đang quấy ở nhà đòi mua hamburger đấy.”

Từ Xuyên : “Chú Tào thật ngại quá, cháu hôm nay nghỉ sạp ga đón bố cháu.”

Bố Từ Xuyên tay xách nách mang, mấy ông già thấy.

Họ chào hỏi, thiện bảo hai ông bà rảnh rỗi ngoài chơi cùng.

Giang Ngọc Lan và Từ Bảo Quốc chút luống cuống, họ lạ nước lạ cái, sợ mở miệng mất mặt con trai con dâu.

Từ Xuyên an ủi: “Người trong ngõ đều khá , ai tranh cường háo thắng coi thường khác . Chỉ bà cụ nhà hàng xóm chúng , ưa ngoại tỉnh, nhưng cũng bao giờ khó ngoại tỉnh, cực kỳ sĩ diện.”

Theo đầu phố trong ngõ, mấy nhóm trẻ con đang chơi trong ngõ cũng sán gần.

Đứa : Chú Từ Xuyên hôm nay chú mở sạp?

Đứa hỏi: Chú Từ Xuyên lát nữa chú mở sạp ?

Từ Xuyên: “... Tự chơi trò của , hôm nay mở sạp, ăn thì tối chú chiên ít bán ở cửa nhà.”

“Cháu hamburger!”

Đám trẻ con lập tức kích động, hamburger ngày nào cũng lớn mua hết, trẻ con bọn chúng cướp .

Từ Xuyên: “... Được, thế để chú về nhà .”

Hắn giờ sắp thành vua trẻ con trong cái ngõ , hễ mấy đứa trẻ sinh nhật, đều sáng sớm bò dậy gõ cửa nhà thông báo cho .

Thông báo cho gì?

Trước bố thông báo cho , bảo hôm nay để mấy phần đồ kho. Giờ là trẻ con tự thông báo cho , đặt với mấy cái hamburger.

Thời gian cũng âm thầm đến sạp thăm dò cách hamburger, Từ Xuyên thật sự chẳng lo lắng chút nào.

Không vỏ bánh hamburger, chỉ riêng cái sốt salad cũng đủ cho học trộm nghiên cứu một thời gian .

Tuy nhiên cái kiểu đến cũng chào hỏi của quả thực dọa hai vợ chồng Giang Ngọc Lan sợ c.h.ế.t khiếp, họ lúc đang điên cuồng suy nghĩ trong lòng xem Từ Xuyên rốt cuộc đang bán cái gì.

Trong tiếng chào hỏi suốt dọc đường, ba cuối cùng cũng đến cửa nhà.

Trước cửa cây hòe già, điều khiến Từ Bảo Quốc hài lòng. Cánh cổng sơn màu đỏ tươi , khiến Giang Ngọc Lan thấy vui mừng.

Đẩy cửa , chỉ thấy trong cửa cái sân lớn nhỏ, mấy gian nhà ngay ngắn chỉnh tề.

Quan trọng là cây hồng xiêm , xum xuê che một góc sân. Dưới bóng cây đặt một chiếc chiếu cói, chiếu cói mấy món đồ chơi, rõ ràng là đồ chơi của Hảo Hảo.

Giang Ngọc Lan kịp chớp mắt, cơ ngơi Thủ đô của con trai con dâu cho kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-160.html.]

Con trai con dâu cả nhà chen chúc trong căn phòng nhỏ xíu, cũng đáng thương cả nhà ngủ chung một giường, căn nhà trông ngược còn hơn nhà ở quê của họ.

Giang Ngọc Lan còn hồn, Trình Bảo Châu thấy động tĩnh trong phòng .

“Mẹ, bố!”

Trình Bảo Châu vui mừng khôn xiết, xỏ đôi dép lê chạy : “Bố cuối cùng cũng đến , mau trong quạt cho mát, thời tiết nóng chịu .”

“Bảo Châu , mấy tháng chuyện với con, thấy con càng ngày càng xinh thế .” Giang Ngọc Lan nếp nhăn đầy mặt, bà bỏ hành lý xuống kéo Trình Bảo Châu , đó lưng cô hỏi, “Hảo Hảo ?”

Vừa dứt lời, Giang Ngọc Lan liền thấy cháu gái lớn mong nhớ ngày đêm đang mặc cái áo ba lỗ quần đùi nhỏ từ trong phòng .

“Mẹ!”

Từ Hảo Hảo trong tay còn ôm miếng dưa hấu nhỏ bỏ hạt, đang ăn nước chảy ròng ròng.

“Cháu gái lớn của bà!”

Giang Ngọc Lan lập tức lao tới, một phát bế bổng cháu gái lên, nụ mặt còn rạng rỡ hơn nhiều so với lúc gặp Từ Xuyên và Trình Bảo Châu.

“Cháu gái lớn còn nhớ bà , bà đút cơm cho cháu ngủ cùng cháu, cháu nhớ ?”

Trình Bảo Châu rõ ràng con gái lớn ngơ ngác, đôi mắt to chằm chằm Giang Ngọc Lan.

“Trẻ con mới bao lớn, chắc chắn nhớ.” Từ Bảo Quốc cũng sán gần, tay thô ráp dám chạm má cháu gái, chỉ chạm tóc con bé.

Giang Ngọc Lan lập tức : “Cháu gái lớn , chúng ở vài ngày là quen ngay.”

Tiếp theo, Trình Bảo Châu giải phóng khỏi công việc chơi với con bế con .

Nào là đút con ăn cơm, đưa con chơi đồ chơi, tắm cho con vân vân... tất cả đều cần cô động tay.

Điều khiến cô kích động nhất là đặc quyền đưa con vệ sinh cũng bà Giang giành lấy!

Trình Bảo Châu lập tức nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thể yên tâm ghế tre bập bênh ai đến phiền cô.

Cô ăn dưa hấu phe phẩy quạt tre, thầm nghĩ thế nào là cuộc sống, đây mới là cuộc sống.

Nào ngờ chính là thấy cô thoải mái, Từ Xuyên đang dựng sạp ở cửa nhà , đầu thế mà phát hiện Trình Bảo Châu còn đang thoải mái vắt chéo chân.

“Trình Bảo Châu!”

Hây, cô nàng sống sướng nhỉ.

Trình Bảo Châu giật suýt rơi miếng dưa hấu xuống đất: “Làm gì!”

“Ra giúp thu tiền.” Hắn .

Hoàng hôn buông xuống, màn đêm kéo đến, nhà nhà nổi lửa nấu cơm, trong ngõ tràn ngập mùi cơm tối.

Hôm nay yêu con cái bố đều ở bên cạnh, trong lòng Từ Xuyên an định thỏa mãn, cũng đến lúc bữa tối .

Bữa tối hôm nay thịnh soạn quá mức.

Đầu tiên là đầu cá nấu đậu phụ nồi đất, Từ Xuyên còn chiên hai miếng bánh hành mỏng to, thể ngâm canh cá ăn.

 

 

Loading...