Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:52:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Xuyên suýt thì sặc, nhà họ lúc mua một cái sân cũng đủ mệt, Trình Bảo Châu còn mua hai cái?

Tiền , cướp ?

“Được , em tự từ từ nghiên cứu .” Từ Xuyên cảm thấy cũng bệnh, vợ từ đến nay bao giờ thực sự lo âu vì tiền bạc, mỗi chuyện giọng điệu đều khiến cảm thấy nhà họ gia tài bạc triệu , cho nên chuyện đáng để cãi đến khô cả miệng.

Từ Xuyên đột ngột tăng tốc độ đạp xe chân, Trình Bảo Châu ghế xóc đến mức chỉ thể ôm c.h.ặ.t lấy : “Thần kinh , chậm chút chậm chút!”

Đây là trả thù, Trình Bảo Châu tức giận đập .

“Anh chậm , em cứ ôm c.h.ặ.t !”

Xe đạp càng nhanh, nóng càng hung mãnh ập tới.

Họ khỏi thành, vùng quê. Đây là một vùng nông thôn đô thị hóa, đồng ruộng trồng đầy hoa màu, nông dân đang bán mặt cho đất bán lưng cho trời việc trong ruộng đất.

Thôn trang là thôn Từ Xuyên thường đến, thường xuyên mua gà mái ở nhà kế toán trong thôn.

Gà mái già ở quê rẻ hơn bán trong thành phố, ngay cả trứng gà mỗi quả cũng rẻ hơn một xu.

Từ Xuyên đạp xe , đặc biệt đường vòng một vòng lớn, xem hết địa hình xung quanh một lượt.

“Chỗ cái hồ nhỏ, bên hồ cũng một mảnh đất, chỗ nếu mua cũng khá .” Hắn chỉ về phía xa .

Một lát thấy một cái thung lũng nhỏ, ngọn núi đó cao, phía xa một dòng suối nhỏ, thế là Từ Xuyên đổi ý cảm thấy chỗ hơn.

Từ Xuyên dọc đường kén cá chọn canh, Trình Bảo Châu thầm nghĩ lúc đang mơ đấy, còn mở cửa mua bán đất đai, thế nào cũng đợi thêm vài năm nữa.

Cuối cùng, hai đến thôn đích đến.

“Bà Trương, nhà ạ?”

Từ Xuyên dừng xe ở cửa nhà kế toán gọi trong, một lát bên trong truyền đến tiếng bước chân.

“Có nhà nhà!”

Nói cổng sân mở , từ bên trong một bà cụ tóc trắng mặc áo khoác xanh lam.

Trình Bảo Châu chú ý một cái, phát hiện bà cụ Trương thế mà còn bó chân, đường vững. Kể cũng lạ, ở thôn Lão Khanh cô từng phát hiện bà cụ nào từng bó chân.

Bà cụ Trương Trình Bảo Châu, đó : “Đây là vợ , hôm nay đến lấy chút gì?”

Bà cụ là cẩn thận, mua đồ bao giờ mua, chỉ hỏi Từ Xuyên đến lấy chút gì.

Từ Xuyên: “Trong nhà trứng gà ạ, cháu hiếm khi đến một chuyến bà bao nhiêu cứ mang hết cho cháu .”

“Được thôi!”

Bà cụ chân tuy vững, nhưng chống gậy vẫn nhanh thoăn thoắt.

Một lát , bà ôm một cái giỏ tre nắp , trong đựng hơn nửa giỏ trứng gà .

Bà cụ lén nuôi nhiều gà, lúc bà đưa giỏ tre cho Từ Xuyên còn hỏi: “Tiểu Từ trứng bồ câu lấy , nếu chịu lấy trứng bồ câu cũng gom ít cho .”

Cháu trai nhà đẻ bà nuôi nhiều bồ câu, bồ câu đẻ trứng vì để trẻ con lén lấy nướng ăn, chi bằng gom bán đổi ít tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-165.html.]

Từ Xuyên vốn định lấy, nào ngờ Trình Bảo Châu lén dùng ngón tay chọc chọc .

Thế là lập tức đổi giọng, gật đầu.

Trình Bảo Châu thầm nghĩ giá trị dinh dưỡng của trứng bồ câu cao a, cô bình thường lấy d.ư.ợ.c thiện cũng .

Bà Trương vui mừng khôn xiết, Từ Xuyên đưa tiền xong hỏi: “Bà quanh đây nhà nào ch.ó mới sinh mấy tháng ạ?”

“Cậu đúng là hỏi đúng , con ch.ó nhà cháu trai thứ ba của hai tháng đẻ một lứa.” Bà Trương nghĩ nghĩ, đóng cổng sân nhà , “Chỗ xa, Tiểu Từ theo .”

: “Con ch.ó đó của nó đẻ nhiều, giờ mới hai tháng tuổi, chọn một con , đợi nuôi lớn chút nữa đến mang ?”

Từ Xuyên suy tính cũng , nhỏ thế mang về nhà cũng sữa dê cho ăn a.

Nào ngờ đến nhà cháu trai thứ ba của bà Trương, cháu trai thứ ba của bà đang mặt ủ mày chau đây , hóa là con ch.ó đủ sữa .

Nó một lứa đẻ tám con, giờ mới chia ba, còn cũng mau ch.óng gọi mang .

“Người em, là mang hai con?”

Cháu trai thứ ba của bà Trương bế hết đám ch.ó con đang túm tụm b.ú sữa xếp thành hàng, sức chào mời: “Hai con cũng bạn, các thể nuôi chúng lớn đàng hoàng là .”

Ai mà ngờ con ch.ó một lứa đẻ tám con, còn sống hết cả. Quanh đây cũng một con ch.ó đẻ, ch.ó nhà hung mãnh lợi hại, cho nên xin nuôi cũng là đến nhà đó xin nuôi, dẫn đến ch.ó nhà ế ở nhà.

Cháu trai thứ ba vứt mấy con ch.ó con , nhưng xuống tay .

Trình Bảo Châu cưỡng loại ch.ó con , xổm xuống hàng ch.ó con vươn đầu , nhiều con ch.ó đều ư ử sán gần.

Mắt chúng ươn ướt, đầu tròn vo, quả thực đáng yêu.

Từ Xuyên gãi đầu, nghĩ nghĩ vẫn : “ nuôi một con thôi, sân nhà cũng lớn, mang về hai con ch.ó nuôi nổi.”

Nhỏ thế còn uống sữa dê, cũng nhớ hồi đó thưởng trúng một hộp sữa bột dê mới chịu mang một con ch.ó con về nhà.

“Được!” Cháu trai thứ ba của bà Trương cũng chào mời nhiều, “Thế chọn một con mang .”

Từ Xuyên để Trình Bảo Châu chọn.

Trình Bảo Châu liếc mắt một cái là thích ngay con ch.ó nhỏ trán chút đốm trắng, cái đốm trắng đó thế mà tạo thành hình thoi, trong đám chị em nó liền nổi bật hẳn lên.

“Từ Xuyên, em con !”

“Được thôi, thế thì con .”

Người cũng chẳng đòi hỏi gì, còn cho cái túi, hai vợ chồng cứ thế ôm con ch.ó nhỏ .

Trên đường về nhà Trình Bảo Châu ngân nga hát, Từ Xuyên nhịn khóe miệng nhếch lên .

là... cũng con ch.ó là ôm cho con gái lớn là ôm cho Bảo Châu nữa.

Rõ ràng đều , cảm thấy Bảo Châu vẫn là tính trẻ con thế nhỉ?

Về đến nhà, Từ Hảo Hảo ngủ dậy đang mếu máo, đảo đôi chân ngắn cũn cỡn khắp nơi tìm bố sắp .

 

 

Loading...