Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:52:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Tinh ngơ ngác tới, liền thấy Lâm Thiên Hòa che miệng lén lút : “Vừa nãy vợ Từ Xuyên bốc t.h.u.ố.c gì thế?”

“Cái cho .” Tiểu Tinh .

Lâm Thiên Hòa “chậc” một tiếng, trái thấy lúc hiệu t.h.u.ố.c chỉ hai họ, thế là đưa tay móc từ trong túi hai đồng đưa cho Tiểu Tinh. Lại : “Còn em , cứ với thì , cũng mang hại .”

Tiểu Tinh hừ hai tiếng trong lòng, thầm nghĩ quả thực hại , nhưng chắc chắn là chuyện tổn hại .

Nói thật, cũng sợ cho Lâm Thiên Hòa.

Tại ?

Bởi vì Trình Bảo Châu mua hết một lượt tất cả t.h.u.ố.c Đông y trong hiệu t.h.u.ố.c của họ, nãy báo tên t.h.u.ố.c như báo tên món ăn, cả đều kinh ngạc thôi.

Tiểu Tinh đảo mắt, bàn tính nhỏ trong lòng đ.á.n.h tanh tách.

Cậu hất cằm: “Tiền đủ a, đây chiếm hời lớn gì của , chỉ đưa chút tiền hả?”

Lâm Thiên Hòa lườm một cái đầy bực bội, lề mề móc hai đồng nữa, Tiểu Tinh nhướng mày đủ.

Cậu đập tờ đơn tay lên quầy: “Đây chính là cái Trình Bảo Châu mua, lừa , đó còn tên cô .”

Lâm Thiên Hòa một cái quả thực như .

Chỉ là, cái chi chít cũng nhiều quá .

Tuy nhiên, bỗng nhớ đến bạn đồ kho của Từ Xuyên quả thực bỏ nhiều vị d.ư.ợ.c liệu, thế là c.ắ.n răng mua.

“Được !”

Tiểu Tinh kìm lộ nụ .

Cậu bốc y hệt một nữa, ngay cả gam của tất cả d.ư.ợ.c liệu đều giống hệt . Lâm Thiên Hòa chảy m.á.u, túi rỗng tuếch xong cũng chạy ngoài nữa, dứt khoát ở trong nhà.

Đợi mai đến hàng thịt mua ít nguyên liệu về, thử nhiều khi thật sự thể thử công thức đồ kho của Từ Xuyên!

Hắn đúng là thiên tài!

Đầu bên , Trình Bảo Châu vạn ngờ khi , hiệu t.h.u.ố.c thế mà xảy chuyện .

Lúc , cô đang vắt óc trả lời đủ loại lời bằng ngôn ngữ trẻ sơ sinh của con gái lớn.

Líu lo líu lô, cô đoán mò thế mà cũng hiểu.

“Bố, ngon!”

Con gái lớn chỉ một đứa trẻ tay cầm cái bánh nướng , ý là bố nó bảo cái món mua cho nó ăn.

Trình Bảo Châu “ồ ồ” hai tiếng: “Thế đợi về bảo bố con cho con ăn , con mấy cái răng cửa ăn gì chứ.”

Con gái lớn chu miệng, một lát bắt đầu chạm cái sờ cái .

Chỉ chữ tường đỏ, chỉ cây ven đường xanh, chỉ quần áo của vàng, dù cái miệng nhỏ liến thoắng cứ ngừng nghỉ khắc nào.

Cuối cùng, hai con về đến nhà với tốc độ rùa bò.

Họ mà về nữa, Từ Xuyên đều sốt ruột ngoài tìm !

“Con gái cứ đòi tự đấy.” Trình Bảo Châu giải thích.

Từ Xuyên thở phào nhẹ nhõm, đón lấy đồ trong tay Trình Bảo Châu, hỏi: “Em đây là cái gì thế?”

Trình Bảo Châu , về đến phòng thì thầm: “Đợi em mua cái máy nghiền trong hệ thống thương thành xong sẽ cho .”

Hệ thống Bếp Thần, trong thương thành tự nhiên sẽ máy nghiền.

Trình Bảo Châu cảm thấy cái ích, chỉ là mãi cơ hội dùng, cộng thêm máy nghiền đắt nên cô mua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-169.html.]

Bây giờ, cô tích phân đầy đủ, mà máy nghiền thể phát huy tác dụng lớn, thế là cô liền mua.

Nói mua là mua, “ào ——”

500 tích phân trừ, một cái máy nghiền cỡ nhỏ xuất hiện mặt bàn.

Trình Bảo Châu cất kỹ tủ, hì hì vẻ đắc ý.

Từ Xuyên:...

Rốt cuộc là cái gì đáng giá vẻ thần bí thế , còn đáng để cô một tiêu 500 tích phân?

Trong lòng Từ Xuyên ngứa ngáy, cả buổi tối đều chú ý Trình Bảo Châu.

Mãi đến khi ăn xong bữa tối, Giang Ngọc Lan và Từ Bảo Quốc hai bế cháu gái ngoài dạo, Trình Bảo Châu mới chậm rãi dậy từ ổ ch.ó.

Chiều nay Từ Bảo Quốc lúc ngựa gỗ cho cháu gái, còn tiện tay cho ch.ó con cái ổ ch.ó mái che.

Ổ ch.ó , bằng gỗ, bên còn lợp vải chống mưa, vải còn đặt lớp rơm rạ dùng cho mái nhà ở quê.

Ngay cả bên trong ổ ch.ó cũng lót rơm đặt cái chăn bông trở nên cứng ngắc, Giang Ngọc Lan xong ôm n.g.ự.c kêu lãng phí.

Trình Bảo Châu pha sữa cho ch.ó con, nó vẫy đuôi ăn vô cùng vui vẻ, ăn xong còn vây quanh Trình Bảo Châu vui vẻ chạy vòng quanh.

“Vượng Tài ngoan ngoãn giường mày , buổi tối chạy lung tung.” Bé tí tẹo thế , nhỡ cẩn thận giẫm thì .

Vượng Tài cái tên ch.ó là do bà Giang đặt...

Ừm, mang đậm màu sắc c.h.ủ.n.g t.ộ.c.

Vượng Tài lập tức rụt về cái nhà nhỏ của nó, ư ử kêu khẽ, ngoan ngoãn đó .

Trình Bảo Châu hài lòng, về phòng bắt đầu chuyện lớn!

“Ầm ầm ầm ầm ——”

Không lâu , trong phòng ngủ của Trình Bảo Châu truyền từng trận tiếng động trầm đục.

Ngày 19 tháng 6 năm 1978, Trình Bảo Châu cảm thấy nhớ kỹ ngày .

Ngày sự nghiệp của cô bắt đầu!

Đêm nay trời rực rỡ, ánh trăng như nước rọi xuống sân, khiến sân đèn mà vẫn sáng.

Từ Xuyên vắt chân ở cổng sân, ăn dưa chuột canh cửa cho Trình Bảo Châu. Tiếng động trong phòng lớn lắm, ở cửa chỉ thể thấy tiếng trầm đục khe khẽ.

“Rộp!”

Hắn c.ắ.n một miếng dưa chuột.

Trong lòng nghĩ Bảo Châu thần thần bí bí, còn đuổi ngoài, cũng cái gì.

Tiếng trầm đục trong phòng từng trận từng trận, mười phút tiếng trầm đục mới dừng .

Từ Xuyên đang định dậy , nào ngờ đứa trẻ nhà bên cạnh đột nhiên lao đến cửa nhà .

“Chú Từ Xuyên, nhà chú đang gì thế?” Tiểu Bảo tò mò hỏi.

Đứa trẻ đúng là dọa , tiếng động xuất hiện bên cạnh bạn, Từ Xuyên suýt chút nữa thì run b.ắ.n lên.

“Sao, cháu thấy ?” Hắn .

Cái đồ hệ thống bán , tiếng to đến mức ngoài cũng thấy thì ăn gì .

Hắn thầm nghĩ bảo hệ thống trả tiền.

 

 

Loading...