Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:55:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Xuyên nghiêm túc nghi ngờ là vì nguyên nhân , hai ông bà mới cả ngày híp mắt tiếp chuyện với ông cụ.

Ông cụ sắp , đợi đến cuối tháng mười hai sẽ rời .

Từ Xuyên tin, vì ư?

Cuối tháng xảy một sự kiện lớn chấn động cả nước, việc triệu tập một đại hội khiến Từ Xuyên vững tâm, đẩy nhanh bước chân mở tiệm.

Cũng để ông cụ tìm cơ hội Cảng thành, ngay cả vé tàu cũng mua xong.

Hai về hình thế tương lai, Từ Xuyên lạc quan, Trịnh lão gia t.ử vẫn chút hoang mang lo sợ.

Ông : “ tiền trong tay cũng sống , phấn đấu việc của , an hưởng tuổi già.”

Nhà trong tay Trịnh lão gia t.ử còn mấy chỗ, ông vốn là một đại gia, bây giờ sắp đương nhiên xử lý nhà cửa, ai còn .

Vốn dĩ ông nhờ bạn bè giúp xử lý, dù cuối năm ông cũng . Mà những căn nhà còn của ông nhỏ như căn nhà lúc bán cho Từ Xuyên, giá cả tự nhiên cũng nước lên thuyền lên, nhất thời còn thật sự cách nào bán tống .

Từ Xuyên lúc đó thuận miệng hỏi thăm bố cục địa thế căn nhà, đợi nhà ông cụ chỗ nhà ở là hai cái sân nối liền , Từ Xuyên liền để tâm.

Anh mua, Bảo Châu cũng mua, nếu thể mua cùng một chỗ mới .

Thế là đề cập chuyện với Trịnh lão gia t.ử, Trịnh lão gia t.ử thể nảy sinh lòng khâm phục đối với hai vợ chồng . Mới bao lâu chứ, định mua nhà .

Được thôi! Vậy thì xem xem.

Căn nhà chỗ của nhà họ Trịnh , giá cũng cao, Trịnh lão gia t.ử thật cảm thấy hai vợ chồng thể mua nổi.

Ông và Từ Xuyên hẹn hôm nay xem nhà, ai ngờ hôm nay còn tuyết lớn, thế là đưa Từ Xuyên xem nhà biến thành tên xui xẻo Trịnh Minh Đức .

Lên xe buýt, con gái lớn vui vẻ.

Xe buýt còn một chỗ cuối cùng, Từ Xuyên nhanh tay lẹ mắt nhét con gái lớn chỗ , đó để Trình Bảo Châu lên ôm con gái lớn.

Trình Bảo Châu chen chỗ xong trong lòng cảm thán, nếu xe thì .

Lúc đang là giờ cao điểm, xe chen , cửa sổ đóng c.h.ặ.t, đủ loại mùi quả thực khiến buồn nôn.

Cũng là ai đang ăn bánh hẹ, Trình Bảo Châu ngửi thấy liền lập tức nín thở, lén mở một khe hở nhỏ.

Con gái lớn cũng còn hưng phấn nữa, ỉu xìu dựa lòng Trình Bảo Châu tủi : “Mẹ, thối quá.”

Trình Bảo Châu ghé con bé gần khe gió: “Con ngoài chơi , ngày tuyết thể xe đạp, chỉ thể xe buýt thôi.”

Con gái lớn chỉ chiếc xe nhỏ ngoài cửa sổ xe: “Mẹ, cái xe ?”

Trình Bảo Châu: “Đó gọi là xe gì?”

Con bé nghiêng đầu, cẩn thận nghĩ nghĩ: “Xe nhỏ!”

, đó là xe nhỏ.”

“Thế tiếng Anh là gì?”

Con gái lớn ôm mặt đối diện với Trình Bảo Châu, nhỏ giọng thăm dò : “Kaa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-182.html.]

Trình Bảo Châu: “... Là car!”

Là nhà họ hiện tại vẫn mua nổi car!

Trong lòng Trình Bảo Châu rơi lệ, nhớ năm xưa trong gara của cô hơn mười chiếc xe sang, bây giờ xe bình thường đường thèm đến mức nước mắt sắp chảy từ khóe miệng.

Từ Xuyên đám đông đẩy , phát hiện hai con đang xe nhỏ ngoài cửa sổ rưng rưng nước mắt ngưỡng mộ.

Anh chỉ cảm thấy trong thành phố xe buýt quả nhiên là tiện, đợi cửa tiệm mua xong , cái vé tháng ngày nào cũng xe buýt!

Tiện, xe buýt thật tiện!

Đi bảy tám trạm, hai vợ chồng cuối cùng cũng đến địa điểm hẹn.

Họ ở cửa Cung Tiêu Xã đợi hai ba phút, liền thấy Trịnh Minh Đức chạy từ xa tới, tay cầm túi, miệng ngừng phả trắng.

“Xin , đợi lâu .” Anh .

Từ Xuyên: “Cũng , chúng cũng đến lâu.”

Trời lạnh thế Trịnh Minh Đức cũng hàn huyên nhiều, vội vàng dẫn Từ Xuyên xem nhà của .

Trên đường, Trịnh Minh Đức liền giá bán.

“Sân viện là lúc đầu định chia cho mấy chị em chúng nhà tân hôn, cho nên diện tích tính là nhỏ, coi như là một cái tiểu nhị tiến viện (nhà hai lớp sân nhỏ), cả bộ xuống thấp nhất cũng một vạn tám.”

Trong lòng Từ Xuyên thót một cái, đắt thế ?

Lúc đó chỉ hỏi Trịnh lão gia t.ử giá cả đại khái, Trịnh lão gia t.ử bảo xem xong họ hãy bàn. Nếu đắt thế , Từ Xuyên hôm nay còn chắc dành thời gian đến xem nhà.

“Anh hai bộ, nhà chỗ thật sự là hai bộ! Vốn là cho chị cả và chị hai , giữa hai cái sân còn mở cửa, sửa sang xong tiếng gió hạc kêu các chị cũng ở... Lại về , thì là chuyện đó mà. Chị cả cũng mất , chị hai và chị cả quan hệ , giữ căn nhà nữa.”

Trịnh Minh Đức , vẻ mặt chút thương cảm. Từ Xuyên đại khái hiểu tại nhà họ khăng khăng rời khỏi Thủ đô, bởi vì nơi từng chuyện đau lòng của nhà.

Từ Xuyên cũng hỏi nhiều, ba và Trịnh lão gia t.ử chuyện xong Trịnh lão gia t.ử tổng cộng bốn gái hai trai, hiện giờ trong nhà chỉ còn hai gái một trai, cộng thêm tám đứa cháu.

Đoán chừng đủ loại tài sản nhà ông để đó cũng ngược dễ chia, còn bằng bán hết từ đầu.

Môi trường khu vực quả thực hơn ngõ Lão Hòe của họ, ký ức của Trình Bảo Châu dần dần hồi phục.

Nhìn môi trường xung quanh nhịn kinh ngạc, ây, đây đây đây chẳng là khu Bắc Hải ?

Trịnh Minh Đức đầu kinh ngạc : “Đồng chí Trình rành Thủ đô nhỉ, cô gần đây công viên Bắc Hải?”

Trình Bảo Châu thầm nghĩ cô đương nhiên , vành đai hai!

Đây là vành đai hai!

Anh bán tuyệt đối sẽ hối hận, thật đấy!

Từ Xuyên hiểu suy nghĩ trong lòng Trình Bảo Châu, nhưng cũng từng công viên Bắc Hải, khu vực quả thực đắt.

Nghĩ nghĩ, cho nên nhà họ Trịnh giá một vạn tám thật coi như là giá lương tâm.

 

 

Loading...