Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:55:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh Minh Đức xua tay : “Ông cụ nhà hợp với , đặc biệt dặn dò quan tâm nhiều chút, chẳng chính là giá lương tâm ? Các mua hai tòa, hai tòa đều giá , cho nên về mặt tiền nong...”

Từ Xuyên thẳng: “Trong tay thật sự nhiều như .”

“Vậy mua một bộ ?” Trịnh Minh Đức hỏi, “Bộ nếu còn cần thì giữ cho , nhưng chúng thương lượng thương trường, tiền cọc giao.” Dù trong thời gian ngắn họ cũng tìm mua.

Trịnh Minh Đức giống như khó khăn của Từ Xuyên, ông cụ tạo quan hệ với vị Từ Xuyên , Trịnh Minh Đức cũng liền thuận theo ý ông cụ.

Ông cụ thế nào nhỉ? Nói Từ Xuyên chừng thể tay trắng dựng nghiệp, đầu óc đủ linh hoạt, ngay cả hamburger cũng . Dù nhà cũng bán cho , cho Từ Xuyên sự thuận tiện cũng chẳng việc gì.

Từ Xuyên gật đầu, đây là cách .

Chỉ là, đắt, quá đắt!

Hai đang thương lượng, còn Trình Bảo Châu ở bên cạnh , nội tâm thật mấy bình tĩnh. Cứ cảm thấy quá ma ảo, nhà ở đây năm xưa cha cô cũng dám nghĩ tới.

Từ Xuyên rốt cuộc thể dự đoán thể chiếm món hời lớn thế nào , nhà họ Trịnh liệu tức đến nhồi m.á.u cơ tim ...

Trong bốn , chỉ con gái lớn ngoan ngoãn lưng ba khác chuyện.

Trình Bảo Châu nhịn véo cái m.ô.n.g béo của con bé: “Con gái lớn con đúng là chuyện gì cả.”

Cái học hành t.ử tế, ba con đ.á.n.h con.

Từ Xuyên bây giờ sẵn lòng gánh khoản nợ vạn đồng, là đang phấn đấu cho con gái lớn của đấy.

Nhà ở chỗ bảo tồn tương đối hảo, theo lời Trịnh Minh Đức nơi nhiều phủ tiền triều, nhà của nhiều đều là chia cắt từ các viện của những phủ đó.

Giống như nhà , ban đầu cũng là viện ngang của phủ nào đó, tu sửa . Trong đó một bộ sân viện thậm chí chỗ vườn hoa nhỏ, lấy khai khẩn trồng rau .

Đi con phố, hai ba phút liền đến tòa viện .

Trịnh Minh Đức tiên dẫn họ đến bộ bên , bộ tiểu nhị tiến viện quả thực khí phái hơn bộ họ đang ở ít, môi trường xung quanh cũng sẽ hơn nhiều.

Từ Xuyên khoảnh khắc thấy cái sân, liền nghĩ xong nên trang trí thế nào.

Căn nhà thật sự thích hợp một quán riêng tư, hậu viện bếp, tiền viện còn một dãy nhà đảo tọa (nhà lưng đường), điều đại biểu cho bố cục cơ bản của cần động nhiều, hơn nữa phòng ốc còn nhiều. Mà bếp cách tiền viện khá xa, tiếng ồn ào và mùi khói lửa đoán chừng cũng sẽ truyền lên phía .

Đi đến hậu viện, vợ chồng Từ Xuyên phát hiện bức tường bên cạnh hậu viện quả thực còn một cái cửa, nhưng bịt , đoán chừng là do ở đây , đợi thông và Bảo Châu sẽ tiện.

Nếu mua, thì tòa viện tự nhiên lấy cải tạo thành quán ăn . Dù Bảo Châu hiện giờ vẫn nghiệp, Từ Xuyên đợi để cùng cô mở tiệm.

Anh tính toán giữa năm thể mở, nhưng đó trang trí xong cái sân, càng tìm nhà cung cấp món ăn.

Từ Xuyên vội, cũng như mau ch.óng tìm chỗ ở, thế là cũng lập tức chốt ngay.

Anh còn xem chỗ ông Kim giới thiệu, chỗ là một tòa nhà tây nhỏ. Địa đoạn và môi trường đều bằng sân nhà họ Trịnh, nhưng giá cả quả thực rẻ hơn nhiều.

Tuyết rơi lả tả, một khắc cũng từng ngừng nghỉ.

Cả nhà ba giữa trưa về đến nhà, con gái lớn đường về buồn ngủ , lúc lưng Từ Xuyên ngủ ngon.

Miệng Từ Xuyên mím c.h.ặ.t, cũng đang nghĩ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-183.html.]

Bỗng nhiên, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trình Bảo Châu hỏi: “Em xem chúng mua bộ nào?”

Trình Bảo Châu trả lời.

“Anh cảm thấy vẫn là c.ắ.n răng mua của nhà họ Trịnh, thì chúng tìm nơi khác, chỉ là Trịnh lão gia t.ử qua mấy ngày nữa , đến lúc đó chuyện phiền phức sẽ nhiều hơn.”

Từ Xuyên tiếp tục .

Trình Bảo Châu vẫn phản hồi.

Anh xoay , Trình Bảo Châu tuy theo , nhưng cái đầu đó cứ nghiêng về phía .

“Em gì thế?” Từ Xuyên hỏi.

Trình Bảo Châu trừng lớn mắt: “Anh kìa, trong ngõ nhà xe lái thế?”

Từ Xuyên kinh ngạc, đó kỹ: “Vãi, đây chẳng là Lâm Thiên Hòa cách vách !”

Ngồi ở ghế lái, chính là Lâm Thiên Hòa, thằng cháu kiếm xe thế.

Theo chiếc xe nhỏ từ từ đến gần, Từ Xuyên vội vàng kéo Trình Bảo Châu sang bên cạnh.

Lâm Thiên Hòa lái xe thạo lắm, Từ Xuyên thật sự sợ đ.â.m vợ con .

“Ở thế?” Từ Xuyên hét lên.

Lâm Thiên Hòa dừng xe bên cạnh họ, thò đầu đắc ý : “Trong xưởng may đấy!”

Trong xưởng may em của , lúc cá nhân còn thể mua xe, Lâm Thiên Hòa liền mua xe trực tiếp treo ở trong xưởng may.

Từ Xuyên:...

“Anh lấy nhiều tiền thế?” Anh hỏi.

“Đừng nữa.” Lâm Thiên Hòa than vãn vỗ vỗ vô lăng, “Tiền vất vả kiếm nửa năm nay ném hết , nhưng thế vẫn đủ , còn vay mấy trăm nữa.”

Hắn hỏi: “Anh Từ cuối năm nay nghỉ ít mấy ngày nhé, đang là lúc kiếm tiền . Để cũng thơm lây, trả cho xong mấy trăm đồng nợ bên ngoài .”

Từ Xuyên khóe miệng giật giật, còn lời nào để . Miệng đóng đóng mở mở, dứt khoát kéo Trình Bảo Châu thẳng.

Người thật là, chẳng thèm để ý đến .

Nhiều tiền như cầm trong tay cũng tìm việc đàng hoàng mà , mà mang mua xe?

Người , chỉ thể kiếm tiền nhưng trong tay giữ tiền.

Lâm Thiên Hòa truy hỏi ở phía : “Ây, Từ! Cho câu trả lời chắc chắn !”

“Sao thế!”

 

 

Loading...