Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 192

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:55:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ư? Anh nghĩ thực tế, vì đến mấy ngày đó sân viện chắc cũng sửa xong , thể khai trương sớm kiếm tiền tự nhiên khai trương sớm kiếm tiền chứ.

Thật Trình Bảo Châu cũng cảm thấy ngày .

Ngày đầu hè, trời đất bắt đầu giao hòa, vạn vật cùng tươi .

Lập Hạ vốn là ngày vạn vật sinh trưởng, bắt đầu từ ngày nhân gian sẽ lục tục đón nhận thu hoạch.

Hai vợ chồng họ phấn đấu ở Thủ đô lâu như , cũng nên đón một đợt thu hoạch.

Lúc về nhà, hoàng hôn nở rộ nơi chân trời. Ánh chiều tà rải xuống thành Thủ đô, rực rỡ mà nồng nhiệt.

Từ Xuyên nghĩ đến lời hứa và con gái , liền đạp xe đạp nhanh như bay, gió xuân ập mặt thổi tung cả váy của Trình Bảo Châu lên, tóc mai đầu cô cũng bay theo gió.

Bên cạnh trai qua, thấy nhịn huýt sáo với đôi vợ chồng trẻ qua.

Chậc, đều tưởng đôi là cặp tình nhân nhỏ trốn cha yêu đương đấy.

Trình Bảo Châu chút hưng phấn hề hề, thật đến Thủ đô con gái xong, hai còn thật sự hiếm khi chạy loạn khắp hang cùng ngõ hẻm thế .

“Từ Xuyên, em cảm thấy thỉnh thoảng đưa con gái đến nhà trẻ, hai chúng ngoài chơi một chuyến !”

Trình Bảo Châu ghé đầu tai Từ Xuyên, nương theo gió lớn, trong lòng rục rịch.

: “Ây, mấy hôm nữa chúng xem phim , chúng hình như đều xem phim bao giờ. Sau đó thuê phòng! Đi thuê phòng thuê phòng!”

Trình Bảo Châu chút kích động.

Thuê phòng mà, thuê phòng tuyệt đối thể tăng thêm thú vị giữa vợ chồng.

Từ Xuyên nháy mắt get ý của cô, dái tai đỏ lên: “Vậy mai ? Sáng sớm đưa con gái đến nhà trẻ.”

“... Cũng cần gấp thế.”

Ai thuê phòng thuê buổi sáng chứ.

“Vậy thì ăn cơm trưa, đưa con gái đến nhà trẻ xong chúng xem phim, đó thuê phòng.”

Hai chữ thuê phòng, Từ Xuyên nhỏ.

Bị gió thổi Trình Bảo Châu gần như thấy, cô “hả” một tiếng hỏi lớn: “Sau đó gì, xem phim xong chiều thuê phòng? Anh gấp gáp thế gì, mai em còn tiết đấy.”

Đing đang đing đang ——

Từ Xuyên lúc xe rẽ cua tốc độ xe khéo giảm xuống, câu của Trình Bảo Châu qua bên cạnh rõ mồn một, nhao nhao đầu xem là ai hổ như !

là thế phong nhật hạ, trẻ tuổi bây giờ mà giữa ban ngày ban mặt thuê phòng!

Người qua thế là đồng loạt ném tới ánh mắt khinh bỉ,

Vù!

Từ Xuyên cho dù những năm Trình Bảo Châu rèn luyện tự giác là nhân vật mặt dày , nhưng giờ phút cả khuôn mặt vẫn chịu thua kém đỏ lên như c.o.n c.ua luộc chín.

Trình Bảo Châu đúng là...

là lúc nào cũng thể cho bất ngờ lớn!

Lần chân đạp nhanh hơn, khi khác hét lên “lưu manh” chạy khỏi nơi !

Trình Bảo Châu ôm c.h.ặ.t eo , dán mặt lưng khà khà, càng mặt Từ Xuyên càng đỏ.

Cuối cùng, hai một đường về đến nhà trẻ khu phố, lúc vẫn phụ nào đến đón con, vì đa vẫn tan tan ca.

Từ Xuyên và Trình Bảo Châu ở cửa lớp nhà trẻ, vẫy tay với con gái đang “tao nhã” xách váy nhỏ bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-192.html.]

Mắt con gái lớn sáng lên, lao ôm lấy đùi Trình Bảo Châu: “Mẹ!”

Con bé ngẩng đầu Từ Xuyên: “Ba!”

Từ Xuyên bế con gái lên đặt vai , chào hỏi với cô nuôi dạy trẻ xong liền rời .

Con gái lớn hưng phấn lắc chân: “Cao cao cao!”

Từ Xuyên xốc con bé hai cái: “Ba lừa con đúng , thật sự đến đón con sớm đúng .”

, ba lừa Hảo!” Con gái lớn cầm cái chong ch.óng nãy Trình Bảo Châu thuận đường mua, khanh khách thành tiếng.

Cả nhà rời khỏi nhà trẻ, các cô nuôi dạy trẻ ở cửa nhịn nảy sinh cảm thán.

Nhà trẻ mở mấy năm , các cô cũng tiếp nhận bao nhiêu đứa trẻ, chỉ là hiếm khi thấy gia đình thế . Một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương , những cô nuôi dạy trẻ như các cô dễ dàng thể .

Chỉ từ việc Hảo Hảo và cha con bé ở chung, từ biểu hiện của Hảo Hảo khi đến nhà trẻ, từ việc Hảo Hảo tiếp xúc với các bạn nhỏ xung quanh mà xem, con bé là cô bé tưới tắm bằng tình yêu thương mà lớn lên.

“Chú Lý hỏi Từ Xuyên vì liều mạng như , cô đoán thế nào?”

Bỗng nhiên, cô nuôi dạy trẻ mở miệng.

“Nói gì?”

“Ây, tích cóp của cải cho con gái đấy.”

Thật trong ngõ ai coi lời của là thật, của cải cho con gái lấy gì cho con trai?

bây giờ vị cô nuôi dạy trẻ chút tin tưởng.

Ngoài cửa.

Cả nhà ba vui vui vẻ vẻ về nhà, Từ Xuyên dùng vai cõng con gái, con gái giơ chong ch.óng hoan hô giữa trung.

Còn Trình Bảo Châu thì chậm rãi đạp xe đạp, cũng chậm rãi tiến lên ở bên cạnh.

Tiếng từ nhà trẻ đến trong ngõ, men theo con ngõ một đường truyền về đến nhà.

Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều vốn còn rực rỡ dường như đang từ từ hạ màn.

Ánh sáng vàng kim chiếu lên cả nhà ba , tự nhiên tăng thêm vài phần ấm áp.

Ngay khi cả nhà ba sắp về đến nhà, họ từ xa phát hiện cửa nhà một đang .

Lại gần chút , mà là vị nữ đồng chí suýt họ đ.â.m đường lớn!

Người cũng thấy họ, từ từ dậy từ đất, đó chằm chằm Trình Bảo Châu.

Từ Xuyên bế con gái từ vai xuống, kéo Trình Bảo Châu lưng, trong mắt đầy đề phòng, cẩn thận hỏi: “Xin hỏi cô việc gì ?”

Anh nhớ, sức lực lớn.

Người phụ nữ gật đầu.

với Trình Bảo Châu: “ đến tìm cô.”

Trình Bảo Châu chỉ ngón tay , chút hiểu : “Tìm ? Xin hỏi cô là?”

tên Tưởng Minh Hà, nhà ở thôn Đầu Ao đại đội 3 công xã Thất Liên huyện Hồng Quang, chồng là Mã Lập Thân.” Cô nghiêm túc .

Từ Xuyên khóe miệng giật giật, thậm chí từng huyện Hồng Quang, cho nên đến tìm Bảo Châu nhà .

 

 

Loading...