Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:55:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hệ thống t.ử tế nha.

Nếu hai năm lấy , cô bớt chịu bao nhiêu tội .

Hệ thống: [...]

Cô còn quên tên của nó đấy, cho nên ai t.ử tế hơn?

Hệ thống thù dai lắm, chuyện Trình Bảo Châu quên mất nó rốt cuộc là hệ thống gì tuyệt đối là mối thù lớn nhất, đều ghi chép cẩn thận trong sổ nhỏ của nó đấy!

Trình Bảo Châu mà get sự im lặng của hệ thống, cô nhớ tới chuyện cũng khá chột .

Sau khi cất cục sắt , liền chờ lảng sang chuyện khác ấn tiếp tục rút thưởng.

Lại là mười giây, Trình Bảo Châu cầu nguyện trong lòng nhất là đến một cái gian trữ vật một mét khối của Từ Xuyên, cô thật sự ngưỡng mộ thứ của Từ Xuyên.

Có thứ cái khác, chính là khi ngoài chơi tay đều thể nhẹ nhàng hơn chút.

Giả sử cô xui xẻo gặp , nên rút d.a.o thì rút d.a.o.

Tuy nhiên, hy vọng tan vỡ.

Lần vẫn là thứ cô xem hiểu, là một cái bình xịt nhỏ bề ngoài.

Nhìn kỹ, liền thể phát hiện bình xịt nhỏ ánh sáng rực rỡ, chú ý mà lấp lánh ánh sáng bảy màu.

“Đây là cái gì?” Trình Bảo Châu tò mò.

Hệ thống cảm thấy tay thơm hôm nay của Trình Bảo Châu thật , rút là những thứ thiết thực bán trong thương thành.

Giọng điệu nó chua: [Đây là bình khử trùng.]

Trình Bảo Châu lật qua lật xem : “Mày giới thiệu kỹ .”

[Đừng cái bình khử trùng nhỏ, nhưng nước khử trùng đựng bên trong theo tần suất sử dụng bình thường mỗi ngày xịt mười cái, gần như đủ cho cô dùng cả trăm năm. Như diện tích nhà cô, mỗi ngày chỉ cần xịt ba cái là thể tiêu diệt vi rút hại, và cách ly vi rút hại trong vòng 24 giờ.]

Trình Bảo Châu hít sâu một , cô cầm bình xịt lên chằm chằm.

Lắc lư hai cái, còn thể thấy bên trong tiếng nước.

Thứ , quán d.ư.ợ.c thiện của cô thể dùng , thậm chí tiệm cơm của Từ Xuyên cũng thể dùng .

Cô nháy mắt thất vọng nữa, theo Trình Bảo Châu thấy nó còn thiết thực hơn gian trữ vật.

Lần rút cuối cùng, Trình Bảo Châu xoa xoa tay, hai tay chắp vái hai cái, hy vọng rút cuối cùng vẫn thể rút đồ siêu công nghệ thế .

“Liệt tổ liệt tông phù hộ...”

Cô lầm bầm, khiến hệ thống cạn lời.

Hệ thống vẫn luôn thể hiểu nổi, nhân loại như Trình Bảo Châu rõ ràng đời quỷ thần, vì gặp chuyện đều niệm một câu tổ tông phù hộ?

Đây tự mâu thuẫn .

Vật phẩm thứ ba nhanh , còn thật sự là gian trữ vật một mét khối Trình Bảo Châu đó tha thiết ước mơ.

Hệ thống thể tin nổi, cầu tổ tông thật sự tác dụng?

Trình Bảo Châu vui vẻ như trong tưởng tượng, vì cô cảm thấy hai món đồ hình như sẽ hơn chút.

cái cũng tệ, cô so sánh một chút với những thứ rách nát tốn năm tích phân rút , Trình Bảo Châu lập tức đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-203.html.]

Rút thưởng xong, Trình Bảo Châu dạo trong thương thành, vốn định mua chút đồ cần khi mở quán d.ư.ợ.c thiện , ai ngờ thấy đồ ...

Mấy phút , cô bóp cổ tay than thở, than thở mất mấy trăm tích phân lớn.

Trình Bảo Châu hiện giờ kiếm nhiều tích phân, tài khoản thể gần vạn tích phân. cô tiêu cũng nhiều, vì trong thương thành mới nhiều đồ đắt c.h.ế.t .

Cô lúc mới tin lời hệ thống thương thành là căn cứ dư tài khoản của cô để mới đồ, quả nhiên tích phân tài khoản cô càng nhiều, đồ cao cấp trong thương thành cũng càng nhiều.

Chỉ riêng sữa bột cho con gái uống, đều một trăm tích phân một lon, đắt c.h.ế.t. Còn tã giấy, mỗi túi cũng cần năm mươi tích phân.

Mà hôm nay mới sản phẩm loại quần áo , Trình Bảo Châu trúng hai chiếc váy mùa xuân mặc, mua cho con gái và Từ Xuyên mỗi hai bộ là tong tám trăm tích phân!

Cô cố nén xung động, vội vàng đóng thương thành .

Xem hệ thống dã tâm diệt tích phân của cô c.h.ế.t mà, mới cho Trình Bảo Châu nhiều quần áo như !

Quá đáng, quá đáng lắm !

Trong lòng Trình Bảo Châu mặc niệm đây nhất định là cuối cùng, rưng rưng nước mắt mở thương thành nhanh ch.óng đặt hai đôi giày...

Hệ thống:...

còn lời nào để .

Trình Bảo Châu khỏi gian, ngủ thêm mười phút nữa mới từ từ tỉnh .

Mở mắt , phòng sáng.

Ừm, ai kéo rèm cửa của cô ?

Còn dậy, liền thấy một trận tiếng sột soạt.

Trình Bảo Châu đầu, phát hiện Từ Xuyên trong phòng. Lại đầu, liền thấy con gái béo của cô đang chổng m.ô.n.g bàn học, cũng đang cái gì.

Ừm, bất kể gì, chắc chắn là chuyện .

phát tiếng động, cái mà con gái lơ đễnh cô dọa dễ ngã xuống đất.

Trình Bảo Châu lặng lẽ xốc chăn dậy, đó nhẹ nhàng tới mạnh mẽ ôm lấy con gái.

Tuy nhiên đợi khi cô thấy cảnh tượng mặt bàn học lập tức trừng thẳng mắt: “Con gái , con xong đời .”

Con gái còn đang vui vẻ đấy, ôm cổ Trình Bảo Châu dán mặt với cô: “Mẹ tỉnh , mau chơi với Hảo.”

Trình Bảo Châu thương xót sờ sờ mặt con gái, với tâm lý suy nghĩ cho con bé, đỡ m.ô.n.g con bé bế con bé ngoài, nhét con bé trong lòng Từ Xuyên.

Từ Xuyên đang bàn ăn thư đấy, trong lòng đột nhiên nhét một đứa con gái béo, nghi hoặc Trình Bảo Châu: “Sao thế, em tỉnh thì ăn cơm .”

Trình Bảo Châu nghiêm túc rút cái chổi lông gà bàn , đặc biệt nghiêm túc : “Con gái nợ đòn, nhưng con bé thịt non cho nên đ.á.n.h ba cái là .”

Trong lòng Từ Xuyên lập tức thót một cái, đặt con gái xuống liền vội vàng lao trong phòng ngủ.

Trình Bảo Châu bịt tai rời bếp, chuyện tiếp theo quả nhiên ngoài dự đoán của cô.

Chỉ giây tiếp theo ——

“Từ Hảo Hảo!”

 

 

Loading...