Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 204
Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:55:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:55:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Trong phòng ngủ Từ Xuyên tức điên.
Anh lao nắm lấy chổi lông gà nghiến răng nghiến lợi : “Từ Hảo Hảo, ba hôm nay đ.á.n.h con, con chính là cha của Từ Xuyên ba!”
Từ Xuyên giận tóc dựng ngược, đây chính là chậu cảnh tốn tám mươi tích phân mua, chậu cảnh nhất. Anh vốn định nuôi một nuôi mới mang đến viện t.ử Bắc Hải, lúc hỏng hết .
Từ Hảo Hảo là đứa trẻ lanh lợi bao, thấy ba nó lao liền trượt một cái chui xuống gầm bàn, tiếp đó nhân lúc Từ Xuyên chú ý chạy trong sân.
“Cứu mạng, ba Hảo đ.á.n.h Hảo !”
“Vượng Tài, cứu cứu Hảo cứu cứu Hảo!”
Con bé ba chân bốn cẳng chạy khỏi sân, Từ Xuyên cũng vội vàng chạy theo ngoài.
“Ba đ.á.n.h Hảo, , Hảo thịt non!”
“Hu hu hu, ba bắt nạt Hảo , Hảo sắp ai thương .”
Anh cứ theo nhanh chậm ở phía , mạc danh kỳ diệu màn hát diễn đ.á.n.h của con gái chọc .
Bỗng nhiên, Từ Xuyên liền hiểu ba hồi nhỏ bất lực với thế nào.
Hồi nhỏ cũng thường xuyên lên núi xuống sông chạy khắp nơi, lúc bơi sông nhổ lông vịt, lúc mò ốc ruộng giẫm nát mạ là chuyện thường, hại ba còn xin và trồng bù cho .
Thảo nào năm ngoái lúc ba ở đây luôn con gái giống , hóa còn thật sự giống !
Đồ quý giá đẽ như , mà dám phá hoại thành như , vô pháp vô thiên .
Từ Xuyên thầm nghĩ trong phương diện nghịch ngợm mới là bá vương, còn thể trị con gái cái đồ chút chít ?
Anh cứ như trêu chơi, để con gái một khắc cũng nghỉ cứ chạy mãi.
Trình Bảo Châu đang ăn cơm trong phòng khách chút nào hiểu đôi cha con đang chơi trò mèo bắt chuột, càng con gái Từ Xuyên đuổi đến xoay vòng vòng, kêu la khắp ngõ.
Từ Xuyên cũng cha sẽ chiều hư con cái, thủ đoạn quản giáo con cái nhiều, chỉ là loại đuổi theo chạy còn bằng thống khoái đ.á.n.h m.ô.n.g ba cái .
Trình Bảo Châu hôm nay khó khăn lắm mới nghỉ một ngày, hiếm khi ngủ một giấc đầy đủ, mới dính vụ kiện tụng của hai cha con.
Cùng lúc đó.
Mặt trời dần dần lên cao, chiếu rọi khắp nơi đầu ngõ.
Mỗi khi đến lúc , các ông các bà việc gì sẽ đến chơi ở chỗ sâu trong ngõ, vì ở đây nắng.
Đợi qua mười giờ, mặt trời từ từ di chuyển trong, ngược cây ở đầu ngõ nắng họ mới sẽ ngoài.
Ở góc đầu ngõ, một đàn ông đội mũ đang đất, dường như vô tình chằm chằm đám trẻ con cách đó xa.
Đám trẻ con đó thật cũng đều là sáu tuổi, hiện giờ phụ việc, đứa trẻ lớn hơn chút trong nhà trông em trai em gái.
Cho nên trong đám trẻ con đó, còn một đứa trẻ mới hai tuổi. Lúc nó đang nó ghét bỏ, bế nó đến góc bên cạnh để nó tự chơi đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-204.html.]
Vượng Tài cứ xuyên qua giữa đám trẻ con, nhảy lên nhảy xuống vô cùng vui vẻ.
Đứa trẻ ghét bỏ cũng chơi, ngặt nỗi gần liền đẩy , nó chỉ thể tìm chỗ khác xuống.
Người đàn ông hút xong t.h.u.ố.c cuối cùng, dập tắt đầu t.h.u.ố.c bỏ túi, đó dậy rũ rũ quần áo. Hắn và hai đàn ông đối diện đường một cái xong, đút tay túi tự nhiên từ từ gần.
Tiểu Thiên hai tuổi tủi bên cạnh.
Cậu bé chơi cùng các , nhưng các dắt bé theo.
Ngay lúc đám trẻ đang chơi vui vẻ, Tiểu Thiên từ từ dậy, xa cúi tìm kiếm con cút đất mặt đất.
Cút đất còn gọi là khỉ cát, nó sẽ đào một cái hố hình phễu mặt đất, cực kỳ thú vị. thứ hiếm thấy ở thủ đô, thỉnh thoảng tìm một hai con cũng đủ khiến bọn trẻ vô cùng phấn khích.
Suy nghĩ của Tiểu Thiên đơn giản, đó là tìm vài cái hang cút đất cho các , đến lúc đó sẽ dắt bé chơi cùng.
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng chiếu thẳng xuống gốc hòe già, khiến mấy chiếc ghế nóng lên.
Người đàn ông lạ mặt điều chỉnh tốc độ bước chân dựa theo tình hình vui chơi của đám trẻ ở xa, hai tay đút túi, thong thả bước một cách tự nhiên.
Khi liếc thấy đứa trẻ nào chú ý đến bên , đột ngột tăng tốc, nhanh ch.óng tiếp cận Tiểu Thiên đang dần đến gốc hòe già, nhanh như chớp bế thốc Tiểu Thiên lên, đồng thời bịt c.h.ặ.t miệng bé.
Người đàn ông cao lớn, Tiểu Thiên trong vòng tay như một chú gà con. Chỉ cần xoay lưng về phía đám trẻ, thì dù Tiểu Thiên giãy giụa thế nào, từ phía cũng thấy gì lạ.
Hai đàn ông ở bên đường thấy thành công, liền đạp xe đạp như vô tình tới.
Vẻ mặt đàn ông vẫn tự nhiên, nhưng dùng băng keo dán miệng Tiểu Thiên, đó bế bé như bế trẻ con bình thường, chỉ là ấn c.h.ặ.t mặt bé lòng.
Nếu đường qua, sẽ tỏ vẻ bất đắc dĩ : “Đã bảo mua mua, lời thế, mau về nhà!”
Nói xong, miệng còn lẩm bẩm: “Thật phiền phức, về nhà để mày dạy dỗ.”
Cùng với những lời , đường cũng để ý nhiều, trông rõ ràng là một đứa trẻ đang mẩy đòi mua đồ.
Hai chiếc xe đạp cuối cùng cũng từ bên đường qua, một chiếc theo nhanh chậm, như để che khuất tầm của đám trẻ phía , cũng là để bọc hậu.
Người đàn ông lạ mặt thản nhiên lên chiếc xe còn , ánh mắt như vô tình nhưng ngầm cảnh giác quan sát xung quanh.
Hắn nhỏ: “Nhanh lên .”
Thế là, chiếc xe đạp đột nhiên tăng tốc.
Ngay khoảnh khắc , Vượng Tài đang chơi vui vẻ nhận điều gì, đột nhiên lao tới chiếc xe đạp như một mũi tên rời cung, lao sủa.
“Gâu gâu gâu——”
Vượng Tài hùng hổ đuổi theo, nó bây giờ một tuổi, xem là một con ch.ó cỏ trưởng thành.
Thêm đó, thức ăn hàng ngày của nó , lượng vận động cũng đủ, nên bộ lông của Vượng Tài nuôi dưỡng bóng mượt, cơ thể cũng vạm vỡ hơn những con ch.ó cùng tuổi, dắt ngoài cũng thể dọa .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.