Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:55:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Bảo Châu tự cho là một phụ cởi mở, cô phản đối con cái mặc váy sặc sỡ, càng phản đối con cái trang điểm.

Cô thậm chí còn thích trang điểm cho con gái thật xinh , yêu cái là bản tính mà.

Tuy nhiên, cởi mở như cô, khi con gái gần như mỗi tuần đều đòi mua quần áo mới, mua , cuối cùng cũng nhịn mà nổi giận.

“Từ Hảo Hảo, con mới mua quần áo ba ngày !”

Trình Bảo Châu cô bé đang ôm c.h.ặ.t đùi loạn, mặt mày sa sầm, giơ cây phất trần lên dọa.

Con gái lập tức dậy khỏi mặt đất, mân mê ngón tay lóc : “Mẹ váy màu xanh lá, Hảo, .”

Nói , hu hu hu bắt đầu lau nước mắt.

Lau lau, còn len lén qua kẽ tay quan sát Trình Bảo Châu một cái.

Trình Bảo Châu:...

“Con qua đây, tìm cái váy màu xanh lá nhét cho con ăn cho bằng hết.”

Cô tức giận chạy đến phòng tai bên , đây là phòng chuẩn cho con gái. Hai tháng , khi Từ Xuyên phát hiện quần áo của con gái nhiều, liền tiện thể nhờ giúp đóng bàn ghế cho sân Bắc Hải đóng một cái tủ quần áo lớn.

Cái tủ quần áo lớn chiếm hết nửa bức tường, lúc trong tủ chiếm gần nửa .

Con gái lớn lạch bạch chạy theo, trợn to mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ phục.

Trình Bảo Châu đầy nửa phút, từ trong đó tìm ba chiếc váy màu xanh lá.

Cô nghiêm túc : “Đây màu xanh lá !”

“... Phải.” Má con gái phồng lên tức giận, “ với của , giống .”

“Đều là màu xanh lá, chỗ nào giống?”

“Màu xanh của hơn!”

Con gái đỏ bừng mặt, tức đến dậm chân. Vốn từ vựng còn phong phú khiến cô bé thể miêu tả chính xác hai màu xanh lá là khác .

Trình Bảo Châu c.ắ.n môi, cố gắng giữ vẻ nghiêm túc để bật : “... Cái gì gọi là xanh hơn chứ, dù tháng con đừng mua nữa, sẽ mua cho con, con mua thì tìm ba con mà mua.”

tiếp tục đôi co với con gái nữa, còn nhanh ch.óng đưa cơm cho Từ Xuyên.

Nói xoay rời , để con gái lớn lóc trong phòng lau nước mắt.

Cô bé tủi vô cùng, chiếc ghế đẩu nhỏ, đáng thương bĩu môi lẩm bẩm: “Ba, sẽ mua quần áo, cho Hảo !”

Từ Xuyên ngăn cản Trình Bảo Châu mua quần áo cho con gái mấy , con gái đều nhớ. Anh luôn cảm thấy cô bé còn nhỏ cần nhiều quần áo như , mua về chỉ mặc hai ba tháng chẳng lãng phí .

Còn nữa, con gái hỏi, Trình Bảo Châu liền cho, chẳng sẽ hư con bé ?

Trình Bảo Châu nhớ hồi nhỏ của , mua quần áo gì cô đều mua cho, hình như cũng hư cô... nhỉ?

Sách giáo d.ụ.c , rằng đứa trẻ hồi nhỏ thỏa mãn, lớn lên dễ rơi tình trạng tiêu dùng bù đắp!

Mua quần áo chứ mua thứ khác, hư trẻ con .

Từ Xuyên lúc đó nên lời, thầm nghĩ đến lúc đó cô đừng đến phàn nàn với , bắt đóng vai ác dạy dỗ con gái là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-211.html.]

thì Trình Bảo Châu cũng ngờ, cô thật sự sẽ hư con bé. Nhìn xem bộ dạng đằng chân lân đằng đầu của con gái kìa, tức đến mức Trình Bảo Châu ngứa tay.

lúc việc, cũng thời gian dạy dỗ con gái.

Lúc gần mười một giờ trưa, bên ngoài trời quang mây tạnh, trong gió như mang theo hương hoa.

“Từ Hảo Hảo, đây! Đi đưa cơm cho ba con.”

Trình Bảo Châu vội vàng cho d.ư.ợ.c thiện bình giữ nhiệt, tay xách túi đựng bình giữ nhiệt, gọi trong phòng.

Nửa phút, bên trong .

Cô hít một thật sâu gọi: “Từ Mãn Niên, con đừng thử thách sự kiên nhẫn của con, con vốn dĩ kiên nhẫn , cẩn thận rảnh tay đ.á.n.h con đấy.”

Lời dứt, đứa trẻ bên trong liền xách một cái túi , còn tỏ vẻ khó chịu chịu thẳng Trình Bảo Châu.

Trình Bảo Châu căng mặt, đẩy xe cửa.

Mấy ngày để tiện , Từ Xuyên mua một chiếc xe đạp. Chiếc là xe đạp nữ, bình thường để cho Trình Bảo Châu dùng.

Thế là mấy ngày nay khi đưa d.ư.ợ.c thiện cho Từ Xuyên, cô đều xe đạp.

tiên đóng cửa sân, đó bế con gái lên yên xe đạp.

Yên xe đạp Từ Xuyên hàn thêm một cái tựa lưng bằng sắt, lót đệm bông dày, buộc hai sợi dây chắc chắn tựa lưng sắt.

Sau khi Trình Bảo Châu cũng lên xe, liền buộc c.h.ặ.t dây eo , đạp xe .

Sân Bắc Hải.

Vào cuối tháng tư , Từ Xuyên cuối cùng cũng sắp thành công việc cuối cùng của sân.

Mỗi phòng đều trang trí xong, về mặt trang trí nội thất Từ Xuyên đương nhiên . từ liên lạc với học viện mỹ thuật, mời giáo sư nổi tiếng trong ngành đến sân chỉ điểm.

Tại giáo sư đến, Từ Xuyên với Trình Bảo Châu là: Giáo sư nhân phẩm của cảm động, đó sự kiên trì ngừng của , ông đến.

Lúc những lời Từ Xuyên đắc ý, nhưng Trình Bảo Châu tin lời nhảm của , lẽ cho vị giáo sư cái gì đó.

Trình Bảo Châu đoán chuẩn.

Từ Xuyên quen giáo sư Mạnh qua ông Kim, khi một bữa cơm cho giáo sư Mạnh ở nhà ông Kim, vị giáo sư cực kỳ ham ăn vui vẻ đồng ý.

Đại lão quả hổ là đại lão, ông cửa nhịn mà sắp xếp hòn non bộ nhỏ bức bình phong.

Toàn là cái gì với cái gì, chậu cây là chậu cây , hoa là hoa , ngay cả cá trong bể đá nhỏ và đá hòn non bộ cũng là đá .

Tuy nhiên thể bày thành cái bộ dạng quỷ quái , thật sự là hiếm thấy đời.

Mà cũng đừng , khi giáo sư Mạnh sắp xếp, hòn non bộ rõ ràng trở nên linh động và thanh tú hơn. So với cách bày trí đó, quả thực là một trời một vực.

Chuyện đó cần Từ Xuyên mở lời, ngoài các phòng , giáo sư Mạnh cũng thể chịu những chậu cây như Từ Xuyên bày trí giảm vẻ .

Ông yêu cây hoa mẫu đơn trong sân của Từ Xuyên, bây giờ đang là tháng tư, mà tháng tư là mùa hoa mẫu đơn nở.

 

 

Loading...