THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 122
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:30:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Cảnh Chu bật dậy, hiệu với Quan Lỗi:
“Cậu ngoài với ."
Vẻ mặt Quan Lỗi giả vờ nhẹ nhõm, dặn dò Triệu Thu Nguyệt vài câu mới theo ngoài.
Quan Kiệt ở trong phòng dỗ Lục Tinh Thần chơi đùa, nhưng đôi tai vẫn vểnh lên ngóng động tĩnh bên ngoài.
Tuy bé bướng bỉnh nhưng cực kỳ thông minh, thể cảm nhận cha hai ngày nay gì đó , lúc nào cũng mang đầy tâm sự.
Lục Cảnh Chu cùng Quan Lỗi mãi đến phía chiếc xe tải, Quan Lỗi phiền muộn rút một điếu thu-ốc , định châm lửa nhưng do dự một chút, cuối cùng chỉ đưa lên mũi ngửi nhét trở .
Lục Cảnh Chu khoanh tay :
“Nói ?
Rốt cuộc là chuyện gì?"
Quan Lỗi khổ:
“Chuyện chính trị, cũng hiểu , cứ dẫn dắt đám binh lính của là ."
“Có cấp điều tra ?"
“Cũng gần như !"
“Vì lý do gì?"
“... một bài báo, về phê phán và phản tư, bài đó lấy để thêu dệt chuyện ."
“Vẫn là của phe đó ?"
Quan Lỗi gật đầu:
“Có La Thành Vũ chỗ dựa cho bọn họ, đám coi như tóm thóp , tư tưởng của vấn đề.
Chuyện thể lớn cũng thể nhỏ, xem cấp đấu đ-á thế nào ."
Lục Cảnh Chu cúi đầu, chuyện chính trị quả thực hiểu, quá phức tạp, hơn nữa chỉ một hai câu đúng sai là thể phân định rõ ràng.
Tóm , tất cả đều là vì quyền lực.
Quan Lỗi nghiến răng căm hận:
“Cậu mau ch.óng cầm lấy quyết định bổ nhiệm mà , vị cũng coi như đối đãi với , để rèn luyện ở đơn vị cơ sở vài năm, đợi đến khi tình hình sáng sủa , vẫn thể về.
Đến lúc đó, độ cao mà thể tới, là thứ thể dự đoán ."
Vẻ mặt Lục Cảnh Chu ngưng trọng:
“Cậu cũng bảo trọng, chị dâu và đứa trẻ, sẽ dốc hết sức bảo vệ họ cho đến khi an !"
“Anh em!
Đa tạ!"
Quan Lỗi đỏ hoe mắt, vỗ mạnh vai .
Lục Cảnh Chu trợn trắng mắt:
“Tạ ơn cái gì mà tạ ơn, đều là em sinh t.ử với cả."
Thực Quan Lỗi còn dặn dò chuyện hậu sự, nhưng cảm thấy lúc kỳ quặc, đành thôi.
Khi hai từ phía xe tải bước , liền thấy Quan Kiệt đang ngây ở đó, bao lâu, thấy những gì .
“Tiểu Kiệt..."
Quan Lỗi mới mở lời Quan Kiệt ngắt quãng.
“Cha, con , con đều cả .
Cha yên tâm , con lớn , con là nam t.ử hán, con cũng là con của quân nhân.
Lúc cha ở đây, con sẽ bảo vệ cho và em gái."
Những giọt nước mắt mà Quan Lỗi hì hục kìm nén, cuối cùng cũng rơi xuống.
Ai bảo con trai chứ, chẳng ngoan .
Quan Kiệt xong, trong lòng vui như mở hội, ông già quản thúc, chính là vua một cõi .
Quan Lỗi ngay cả hành lý cũng mang tới.
Vì đông , vì đường thể dừng nghỉ trọ, nên Giang Nguyệt chuẩn theo kiểu cắm trại.
Dù nồi niêu xoong chảo đều mang theo đủ, lương thực cũng thiếu, chỉ điều là thiếu lều bạt.
May mà thời tiết lạnh, nhưng về phía Tây Nam...
Cô đang lẩm bẩm xem nên chuẩn ít thu-ốc đuổi muỗi , thì một câu của Lục Cảnh Chu khiến cô sững sờ.
“Chúng Lũng Thượng nữa."
“Cái gì?
Anh nhầm đấy chứ?"
Vẻ mặt Lục Cảnh Chu giống như đang đùa:
“Đơn vị giấy quyết định bổ nhiệm đổi , nơi chúng là vùng Đông Bắc, mùa ở Đông Bắc bắt đầu đông ."
Giang Nguyệt đờ :
“Tại chứ?"
Cô đến cái nơi lạnh thấu xương đó , mùa đông tay chân duỗi , tuyết rơi thể vùi lấp cả nhà cửa, ngay cả hoạt động ngoài trời cũng nổi, cái nơi đó cô còn nuôi gà nuôi vịt gì nữa, sống nổi còn là một vấn đề.
Quách Dương hiển nhiên cũng chuyện, cũng ngẩn :
“Chị dâu, đám gà vịt đó còn mang theo ?"
Lục Cảnh Chu xoa tóc vợ an ủi:
“Đến bên đó, thể săn, sẽ thiếu thịt ăn ."
Chỉ là trong vòng nửa năm tới, đừng mong ăn trái cây và rau xanh nữa.
Triệu Thu Nguyệt cũng thở dài thườn thượt:
“ thấy vẫn nên chuẩn thêm nhiều bông vải, quần áo của chúng đều mỏng manh, chiếc nào thật dày, nhất là trẻ con, áo bông quần bông, mũ giày bông, còn cả găng tay nữa, nếu cóng là sẽ để sẹo đấy."
Vương Sinh và Trịnh Tiểu Lục cảm giác gì nhiều, ngược hai họ còn thấy khá hưng phấn.
Vương Sinh hỏi:
“Nghe tuyết ở bên đó lớn lắm, một chân dẫm hố tuyết là biến mất luôn."
Trịnh Tiểu Lục hì hì:
“Tiểu Kiệt, đến lúc đó đưa chú đ-ánh trận giả bằng tuyết nhé!"
Quan Kiệt ôm quyển sách, thèm :
“Anh vẫn nên nghĩ xem để đặt thêm vài cái bẫy, bắt thêm vài con thỏ rừng và đồ rừng !"
“Cái thằng nhóc , chú coi thường đấy ?
Anh cho chú ..."
Giang Nguyệt nhanh bình tĩnh , nếu thì còn thể nữa?
Lại chuẩn từ đầu, cô chỉ hận thể mang theo bộ vật tư của Đế đô , nhưng !
Thứ nhất là chứa hết, thứ hai là cô cũng nhiều tiền đến thế.
Lần , tiền bán hàng kiếm dạo , tiêu sạch bách.
Bông vải ở hợp tác xã cung tiêu nhiều đến thế, chỉ mua mười cân.
Triệu Thu Nguyệt an ủi cô:
“Không , đợi chúng đến nơi , đến nhà nông dân gần đó thu mua một ít."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-122.html.]
“Chị dâu, đường xá xa xôi xóc nảy thế , bụng chị thực sự chứ?"
Bất kể là xe tải xe Jeep thì đều xóc, hơn nữa đường sá thời cũng cho lắm.
Triệu Thu Nguyệt xoa bụng, mỉm dịu dàng:
“Chị tin đây là một đứa trẻ kiên cường, ây!
Hai định khi nào mới sinh thêm một đứa nữa?"
“Em ?
Không vội ạ!
Lục Tinh Thần vẫn còn nhỏ mà!"
Triệu Thu Nguyệt bỗng nhiên thần bí kéo cô :
“Thế hai lúc ở bên là uống thu-ốc là dùng cái ?"
Giang Nguyệt hổ ch-ết:
“Cái ... cái ..."
“Đều là phụ nữ kết hôn cả, gì mà ngại ngùng chứ."
“Hì!
Em chính là tính ngày, tránh ngày rụng trứng là..."
Cô một nửa thì đột ngột dừng , vẻ mặt như đóng băng .
Triệu Thu Nguyệt là từng trải, đảo mắt một cái là hiểu ngay:
“Kỳ kinh nguyệt của em chậm ?"
Tim Giang Nguyệt đ-ập thình thịch vì hoảng hốt:
“Hình, hình như chậm mất mấy ngày , cũng mấy ngày, mới, mới năm sáu ngày thôi.
Trước đây em cũng chuẩn, thường xuyên chậm, lúc kết hôn chậm nửa tháng là chuyện thường tình."
Triệu Thu Nguyệt :
“Sinh con thì sẽ khác đấy, em nhất nên cẩn thận một chút, là bệnh viện kiểm tra xem ?"
“Không !"
Giang Nguyệt điên cuồng lắc đầu, “Chúng sắp xuất phát , lấy thời gian bệnh viện nữa, vả , cho dù tra thì ?
Chẳng vẫn lo lắng đề phòng như ư, hôm nay hoặc ngày mai đột nhiên thấy thì ?
Ôi chao!
Chị dâu, chuyện chị đừng cho khác nhé, trong lòng em tính toán ."
“Em gái , em thực sự tính toán mới đấy, nếu gì sơ sẩy ngoài ý , Lục Cảnh Chu nhà em sẽ trách chị mất."
“Em mà, thực sự mà."
Miệng cô nhưng trong lòng thực chất cũng bồn chồn yên, hai tay chắp , A Di Đà Phật.
Chương 175 Ác hữu ác báo
Hai chiếc xe, Hà Thiết Quân và Quách Dương lái một chiếc, vì Triệu Thu Nguyệt đang m.a.n.g t.h.a.i nên chị ở xe nhỏ, Giang Nguyệt bế con gái ở ghế phụ.
Đáng lẽ phía còn thể thêm Quan Kiệt nữa, nhưng thằng nhóc chịu, cứ chen thùng xe tải với Trịnh Tiểu Lục.
Thế là Vương Sinh xe nhỏ, như cũng thể giúp đỡ chăm sóc Tiểu Đậu Nha.
Vương bà bà tiễn họ khỏi ngõ, bà lão nỡ, lén lau nước mắt, chuyện còn tưởng bà là chồng của Giang Nguyệt chừng.
“Cháu với Vương bà bà , đợi vài năm nữa nếu chúng cháu thể về, vẫn sẽ ở cái sân nhỏ của bà.
Nếu cháu tiền sẽ mua đứt cái sân luôn, bất động sản ở Đế đô tuyệt đối sẽ giá trị, ngang ngửa với đồ cổ ."
Triệu Thu Nguyệt những lời viễn cảnh của cô, chỉ thấy ngưỡng mộ:
“Thế thì cần nhiều tiền đấy nhỉ?
Bây giờ tiền bạc dễ kiếm, chị ngày nào cũng chi li tính toán tiết kiệm từng đồng, mà ngày tháng vẫn cứ trôi qua thắt lưng buộc bụng.
Chị sống kiểu , chắc chẳng ai tin ."
Giang Nguyệt cũng cùng cảm nhận:
“Em cũng thế thôi, tiền bạc cứ tiết kiệm mà , mà là kiếm.
Thôi bỏ , bây giờ lúc chuyện , chị Triệu, chị ngủ một lát !"
Lục Cảnh Chu giữ vững tay lái:
“Đêm nay e rằng xuyên đêm, ngủ một lát , ba chúng sẽ phiên lái xe."
Giang Nguyệt nghiêm túc :
“An là hết, tối đa chỉ lái đến mười hai giờ đêm thôi, nửa đêm về sáng đều nghỉ ngơi."
Thời gian ăn tối cũng dừng , họ mang theo lương khô.
“Được !"
Lục Cảnh Chu đồng ý, xe còn phụ nữ mang thai, quả thực thể quá vội vàng.
Nếu vợ cũng mang thai, chắc lẽ hận thể vác cả chiếc xe mà luôn.
Đi ngang qua cổng bệnh viện 2, đông vây quanh, chắn mất một nửa con đường.
Xe của họ thể lách qua , nhưng chiếc xe Giải Phóng phía thì khá rắc rối.
Lục Cảnh Chu giảm tốc độ, nhấn còi thật mạnh, tiếng còi ch.ói tai kinh động đến đám đông đang xem náo nhiệt.
Họ tản một chút, để lộ trung tâm của sự việc, đó là một phụ nữ đang ôm con, bệt đất và chỉ trỏ.
Người phụ nữ dường như đang , đứa trẻ trong lòng cô co rúm , run rẩy bần bật.
Đáng lẽ đây là một cặp con gây sự đồng cảm, nhưng thực tế là những xung quanh đều đang chỉ trích cô điều gì đó.
Giang Nguyệt rõ, Triệu Thu Nguyệt hừ lạnh một tiếng, trong mắt hề nửa điểm thương xót:
“Người đàn bà sớm muộn gì cũng gặp quả báo thôi.
Haiz!
Bây giờ loại chuyện thật là nhiều, nhất là mấy cô gái hồi thành đó, chỉ cần cho chút lợi lộc là thể lên giường với đàn ông, nào là sắp xếp công việc, nào là cửa ... cạnh tranh khốc liệt quá mà."
Giang Nguyệt ngóng, hôm nay tinh thần cô , Lục Tinh Thần để Vương Sinh bế , cô tựa lưng ghế ngoài cửa sổ thẫn thờ.
Người phụ nữ đang dường như cảm nhận ánh mắt của cô, giống như sắp ch-ết đuối vớ cọng cỏ cứu mạng, cô đột nhiên buông đứa trẻ , lao về phía xe.
Lục Cảnh Chu liếc gương chiếu hậu, nhấn ga một cái, bỏ tất cả thứ ở phía .
“Cô gì ?"
“Không ."
Lục Cảnh Chu chẳng thèm quan tâm, chỉ để đàn bà đó lỡ hành trình của họ.
Triệu Thu Nguyệt thò đầu ngoài, thấy Thẩm Thu Vũ ngã nhào, bò đất rống lên, cũng chỉ thể thở dài một tiếng thật nặng nề.
Thẩm An lẳng lặng đến bên cạnh , nhỏ giọng gọi cô :
“Mẹ, ơi!"
Thẩm Thu Vũ đột nhiên như phát điên chỉ tay chiếc xe đó:
“Con trai, con nhớ kỹ, chính những đó hại .
Hai con trở nên thế đều là do họ hại, con ghi tạc lòng cho .
Sau lớn lên, hãy tìm họ mà báo thù, g-iết sạch bọn họ , , khiến họ giống như , sống bằng ch-ết mới !"