THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:33:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lục Cảnh Chu rõ ràng khựng một chút, quan sát cô bé trong lòng , đen một chút, hai má đỏ nẻ, mắt nhỏ, trông giống Kỳ Phúc.

 

Thực con gái giống cha , giống mới , con gái càng lớn càng giống Giang Nguyệt, nhỏ nhắn đáng yêu.”

 

Trong lòng nghĩ nhưng lời thể như thế.

 

“Con gái … cũng đáng yêu.”

 

thể so với con gái , đây là lời thật trong lòng .

 

Kỳ Phúc vui mừng hớn hở, ôm con gái hôn chùn chụt một cái, nước miếng dính đầy mặt cô bé.

 

Cả hai gia đình cùng về.

 

Quan Kiệt và Kỳ Phúc chịu về, hai đứa ở xem náo nhiệt, Giang Sênh cũng , Giang Nguyệt dặn dò họ lát nữa mang phần thịt chia về.

 

Trên đường , Kỳ Vĩ cưng nựng con gái, hôn thêm mấy cái thật mạnh, Giang Nguyệt cách hôn con gái, nhịn trách móc:

 

“Mặt con bé nẻ , chắc chắn là đau lắm, đừng hôn kiểu đó, vả nước miếng cũng bẩn, cũng rửa mặt đúng ?

 

Trên mặt đầy bụi bẩn, con gái giống con trai, nuôi nấng nâng niu.”

 

“Ôi!

 

quên mất.”

 

Vương Cúc đầu mắng :

 

“Đã với ông bao nhiêu , đừng hôn, đừng hôn.

 

Hôm nay Giang Nguyệt cho một lọ kem dưỡng da, bôi thấy đỡ hơn chút , đỏ như nữa, ông hôn một cái bẩn .”

 

Kỳ Vĩ vui:

 

“Biết !

 

Lần hôn nữa.

 

Bé con, là ba sai nhé!

 

Mặt còn đau ?”

 

Cô bé lắc đầu, im lặng chơi một con b.úp bê bằng vải nhỏ.

 

Kỳ Vĩ với Giang Nguyệt:

 

“Chị dâu, cảm ơn chị nhé!

 

Kem dưỡng da chắc rẻ nhỉ?

 

Bao nhiêu tiền, Kỳ Phúc, bà đưa tiền cho chị dâu ?”

 

Vương Cúc dừng bước mắng :

 

“Tiền nong gì, mua đồ , ông lú lẫn ?”

 

Kỳ Vĩ bĩu môi, thầm nghĩ mụ vợ cậy ngoài ở đây nên chẳng nể mặt chút nào.

 

Vương Cúc :

 

“Ông yên tâm , chuyện phiền ông lo, tiền thể đưa nhưng sẽ giày quần áo cho cô , chúng chuyện xong xuôi .”

 

Giang Nguyệt gật đầu:

 

!

 

Tay nghề kim chỉ của em , trong nhà quần áo giày dép cần quá nhiều, chị dâu giúp đỡ thì tiết kiệm cho em bao nhiêu việc.”

 

Không máy khâu, quần áo bằng thủ công, quá phiền phức, cô suốt ngày ôm kim chỉ .

 

Kỳ Vĩ thầm nghĩ, đoàn trưởng lấy vợ cũng đủ thiệt thòi , ngày nào cũng ăn ngon, chẳng việc gì, việc nhà, chăm con đều giao cho khác, hèn chi cô theo quân mà còn mang theo hai giúp việc, là để bản lười biếng đây mà!

 

Sự khinh bỉ trong mắt Kỳ Vĩ giấu nổi, để Giang Nguyệt thấy.

 

Cô vốn là để chuyện trong lòng:

 

“Đại đội trưởng Kỳ, ý kiến gì với ?”

 

“Không, đương nhiên là .”

 

Kỳ Vĩ giật , dám thừa nhận.

 

“Tốt nhất là , thù dai đấy, tuyệt đối đừng lưng , tai vách mạch rừng đấy nhé!”

 

Chương 215 Nuôi thỏ

 

“Nói bậy gì thế!

 

là một đấng nam nhi, thể chuyện đó .”

 

Miệng phủ nhận nhưng mặt đỏ bừng, ánh mắt còn lộ vẻ quẫn bách.

 

Xem chừng là trúng tâm sự.

 

Lục Cảnh Chu, kẻ cuồng bảo vệ vợ, mặt cấp cũng ngoại lệ:

 

“Cậu thực sự ý kiến?”

 

“Đoàn trưởng của ơi!

 

Hai tha cho !

 

!”

 

Kỳ Vĩ suýt nữa thì quỳ xuống mặt họ, gì mà định kết án , thật chẳng !

 

Lục Cảnh Chu nghiêm nghị :

 

“Cậu nếu suy nghĩ gì thì cứ với , nếu thì sân huấn luyện, hai chúng đ-ánh một trận!”

 

Ý tứ trong lời là đừng lưng vợ , khu nhà công vụ bé bằng cái lỗ mũi, phong khí dễ dắt mũi.

 

“Đừng đừng!

 

sai , thật ?”

 

Nếu là ngày hôm qua, thực sự dám liều một phen với Lục Cảnh Chu, nhưng giờ thì… thôi bỏ !

 

, chỉ là cảm thấy chị dâu lười, chẳng việc gì cả, xem chị ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ thế nào, một cái là kiểu phụ nữ việc.

 

Người phụ nữ việc nhà thực sự giống như vợ .”

 

Kỳ Vĩ lời trong lòng, bản cũng thấy sảng khoái.

 

May mà Vương Cúc xa nên thấy, nếu chắc chắn sẽ chạy tát hai cái.

 

Giang Nguyệt hề tức giận mà còn bật :

 

“Anh đây là đang hâm mộ ghen tị hận đấy phỏng?”

 

?

 

Cái nghĩa là ?”

 

Lục Cảnh Chu cảm thấy đúng là ch.ó sủa gâu gâu, lo chuyện bao đồng:

 

“Cậu sai , chỉ thích vợ ăn mặc sạch sẽ, xinh , đó là bản lĩnh của đàn ông.

 

Cậu bản lĩnh nên vợ vất vả.

 

Cậu rảnh rỗi ở đây nhăng cuội, thà về sớm một chút giúp vợ chút việc nhà, gánh thêm hai thùng nước còn hơn!”

 

“Ơ…”

 

Kỳ Vĩ mắng cho á khẩu trả lời .

 

Gánh nước?

 

Phụ nữ chẳng là ở nhà chăm con, việc nhà, gánh nước nấu cơm giặt giũ ?

 

Tại cần đàn ông , thế thì cần phụ nữ để gì?

 

Ở khu nhà công vụ , đàn ông nào gánh nước.

 

Ngay cả chính ủy Cố, đối xử với vợ cũng là tương kính như tân, khách khí tôn trọng, nhưng ông cũng bao giờ gánh nước, tuy ông nửa đêm lén lút dậy gánh nước, còn bắt gặp.

 

Sắp tới sân nhà họ Kỳ, Hà Xảo Liên dắt con trai từ trong nhà , tay cầm bao tải, xem chừng cũng là chia thịt lợn.

 

Chị thấy mấy họ, chỉ chào hỏi đàn ông.

 

“Lục đoàn trưởng, đại đội trưởng Kỳ!”

 

Còn về Giang Nguyệt, chị , thẳng qua.

 

Kỳ Vĩ ồ lên một tiếng:

 

“Chị thế, cô đắc tội chị ?”

 

Giang Nguyệt bĩu môi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-150.html.]

 

“Ma mới !”

 

Lục Cảnh Chu tuy gì nhưng sắc mặt trầm xuống.

 

Kỳ Vĩ về đến nhà nóng lòng hỏi vợ:

 

“Lúc chúng nhà, trong viện ai xảy mâu thuẫn ?”

 

Vương Cúc đang nhóm lửa đun nước:

 

“Cũng hòm hòm thôi!

 

Cũng chẳng chuyện nhỏ gì, ông hỏi chuyện gì?”

 

“Vừa nãy gặp Hà Xảo Liên, cảm thấy quái quái.”

 

“Ông chị !

 

Đồ lòng hẹp hòi.”

 

Vương Cúc kể cho chuyện đứa trẻ ăn kẹo mắc nghẹn.

 

Kỳ Vĩ chút dám tin:

 

“Chỉ vì thế thôi?”

 

“Chỉ vì thế thôi đấy!”

 

“Người phụ nữ đúng là lòng hẹp hòi thật.”

 

Lục Cảnh Chu về nhà cũng hỏi, Giang Nguyệt chỉ là một chút chuyện nhỏ, đáng nhắc tới, trong nồi đang hâm nước, cô hối thúc tắm rửa, quần áo, còn tìm cả d.a.o cạo râu cho .

 

“Tam thẩm, em về đây!

 

Ơ, cửa chốt thế , tam thẩm!

 

Tam thẩm ơi?”

 

Trịnh Tiểu Lục cái giọng lớn thật đấy!

 

Gõ cửa ròng rã một phút đồng hồ cửa mới mở.

 

“Tam thúc?

 

Sao còn chốt cửa thế!”

 

Sắc mặt Lục Cảnh Chu mấy :

 

“Vừa nãy đang tắm, chạy thế?”

 

Trịnh Tiểu Lục khom lưng, khiêng cái giỏ sân:

 

“Đồ tam thẩm bảo em kiếm về đây.”

 

Nghe thấy là thứ vợ , sắc mặt Lục Cảnh Chu dịu đôi chút:

 

“Vật sống ?”

 

“Vâng!

 

Trời lạnh, e là cũng đốt cho chúng cái lò, nếu chắc chắn sẽ ch-ết cóng.”

 

Lục Cảnh Chu quanh sân một lượt:

 

“Dựng một cái lán ở đằng , giữa dùng ván gỗ, trong ngoài đều trát bùn , thể giữ ấm thể chống cháy, độ dày cũng đủ .

 

Xây thêm một cái lò đất, mỗi ngày định kỳ cho thêm củi .”

 

Phiền phức thì phiền phức một chút, nhưng để nuôi gia súc thì lúc cần phiền phức vẫn phiền phức.

 

“Ý kiến đấy, trời còn sớm nữa, mai mới ?

 

Thế tối nay để trong phòng chúng em.”

 

“Là thỏ mang về ?

 

Lão đầu đó gây khó dễ cho nữa chứ?”

 

Giang Nguyệt vén rèm, lộ khuôn mặt đỏ hồng nhỏ nhắn.

 

Lục Cảnh Chu vội vàng :

 

“Bên ngoài lạnh, em nhà , lát nữa bảo Tiểu Lục bê cái giỏ phòng, em từ từ mà xem.”

 

Giang Nguyệt lườm một cái nhưng vẫn buông rèm trở phòng.

 

Trịnh Tiểu Lục hì hì :

 

“Tam thúc, chú cũng quá khoa trương đấy?”

 

“Đợi vợ là hiểu ngay thôi.”

 

Lúc chuyển nhà họ mang theo mấy cái sọt lớn, Lục Cảnh Chu tìm trong kho chứa đồ , Trịnh Tiểu Lục xách bốn con thỏ , tách thỏ đực và thỏ cái .

 

Lão Trung đầu dạy Tiểu Lục cách phân biệt đực cái, còn dạy một kiến thức nuôi dưỡng đơn giản.

 

Mấy con gà bộ đó, vóc dáng nhỏ bé, khá đáng yêu.

 

Giang Nguyệt tìm một nắm rơm rạ trải đáy giỏ tre, lũ gà con co cụm bên trong, run rẩy vì lạnh:

 

“Gà bộ nhỏ quá, lúc lớn chắc xào chẳng nổi một đĩa.”

 

Trịnh Tiểu Lục an ủi cô:

 

“Tam thẩm, thẩm nghĩ thế , nó lớn chậm nhưng ăn cũng ít, so sánh hai bên thẩm thấy trong lòng cân bằng hơn ?”

 

“Thì cũng đúng.”

 

“Lão Trung thúc , gà tuy lớn nhanh nhưng đẻ trứng sừng sững, cơ bản mỗi ngày đều thể đẻ một quả.

 

Chúng mà nuôi năm mươi con gà mái nhỏ thì mỗi ngày thể thu năm mươi quả trứng gà nhỏ.

 

Thẩm xem, em lấy hai quả từ nhà lão Trung thúc về .”

 

“Nhỏ như trứng chim cút .”

 

Giang Nguyệt cầm trong tay mân mê, soi soi ánh sáng:

 

“A!

 

Cái sắp nở .”

 

!

 

Trong nhà lão thúc mấy ổ , ông dùng để cho các loài động vật khác ăn, nhà thì ?

 

Cũng cho chúng ấp ?

 

Em thì .”

 

“Không , lát nữa thẩm hỏi xem, khu nhà công vụ bao nhiêu chị em phụ nữ rảnh rỗi mà!”

 

“Tam thẩm, chúng nuôi mấy thứ phạm kỷ luật chứ ạ?”

 

Giang Nguyệt ngẫm nghĩ:

 

“Kệ nó phạm , chỉ cần lôi kéo cả khu nhà công vụ xuống nước, nếu phạm thì cũng là chuyện của một thẩm, thấy ?”

 

Lục Cảnh Chu bế con gái từ trong phòng , tiểu đậu nha thấy gà con thì phấn khích vỗ vỗ cánh, đòi xuống đất.

 

Lục Cảnh Chu đặt cô bé xuống đất, cho cô bé bám giỏ tre mới :

 

“Lát nữa sẽ với chính ủy một tiếng, để ông quyết định.”

 

Giang Nguyệt ranh mãnh nháy mắt:

 

“Anh đây là đẩy vấn đề , nếu đắc tội với thì cũng là chuyện của ông .”

 

Lục Cảnh Chu trịnh trọng :

 

“Ông là chính ủy, đây vốn dĩ là việc trong phạm vi trách nhiệm của ông .”

 

Giang Nguyệt nghĩ tới một cảnh tượng, phụt :

 

“Nếu trong khu nhà công vụ đều nuôi, mà chính ủy ngăn cản cho họ nuôi, chắc chắn nước miếng của họ sẽ dìm ch-ết ông mất.”

 

Lục Tinh Thần một lát đưa tay định chộp lấy, cô bé tay nhanh chuẩn, chộp lấy cổ một con gà bộ nhỏ nhấc bổng lên, gà con trong tay cô bé kêu t.h.ả.m thiết.

 

“Ôi trời!

 

Cục cưng của ba!

 

Cái chộp .”

 

Chương 216 Tự cung tự cấp

 

Lục Tinh Thần nắm c.h.ặ.t, mấy họ tốn bao nhiêu công sức mới gỡ tay cô bé .

 

 

Loading...