THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 154
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:35:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi thêm một lát nữa, bên ngoài lạnh quá, Giang Nguyệt nhét con gái lòng Tiểu Lục:
“Chị ngoài xem .”
Đứa bé mới đưa qua một nửa, thấy tiếng reo hò vui sướng của Quan Kiệt truyền đến từ bên ngoài, giây , bé lao cổng sân:
“Dì Giang, cháu đến .”
Giang Nguyệt ngẩn :
“Mẹ cháu?
Chị Triệu ?
Sao chị đột nhiên đến, ?”
“Ở đội y tế ạ, chú Lục bảo lính thông tin truyền lời, cháu đang kiểm tra bên đó, chú Lục còn bảo, bảo chúng cứ ăn , cần đợi chú .”
Quan Kiệt nhanh gấp, mặt mày hớn hở, sức sống mất từ lâu nay trở .
Giang Nguyệt sắc trời:
“Giang Sênh, em đóng hai phần cơm cặp l.ồ.ng, chị sang đội y tế xem .”
Giang Sênh do dự :
“Bên ngoài trơn lắm, là để em cho!”
“Để cháu , dì Giang, cháu thể đưa cơm, cháu cũng nhớ .”
Cậu thiếu niên nhỏ cảm xúc đột nhiên chùng xuống, cái miệng cũng vô thức bĩu , dù chín chắn sớm thế nào thì cũng chỉ là một đứa trẻ.
Giang Nguyệt vỗ vai :
“Hai cùng , Tiểu Lục, với Giang Sênh ở nhà , chúng về ngay.”
“Hay là để !
Cô đang m.a.n.g t.h.a.i mà!”
“Không , tuyết mãi cũng quen thôi.”
Bên ngoài gió tuyết ngừng, trời hôm nay âm u lạ thường.
Giang Sênh tối nay nấu cháo, Trịnh Tiểu Lục lấy đậu ma (đậu đũa khô) từ nhà dân, đây là thứ thể thiếu để nấu cháo ở phương Nam, nấu màu cháo , hồng hồng, dùng lửa nhỏ ninh thêm nửa tiếng, bếp củi là nhất, cháo nấu như sẽ đặc quánh mềm dẻo.
Ở giữa nồi lớn đặt một cái xửng hấp, đặt những chiếc bánh bao hấp đó lên, như bữa tối xong, đơn giản thuận tiện.
Lục Tinh Thần ê ê a a theo, vô tình từ chối, cô nàng nhỏ còn học cách hờn dỗi, hai tay dùng lực khoanh ng-ực vỗ một cái, trong mũi nhỏ hừ một tiếng lạnh lùng, cái bộ dạng giận dỗi giống hệt như Giang Nguyệt.
Sau khi trời tối, gió tuyết nhỏ , khu gia thuộc trồng ít cây tùng bách, đến mùa đông vẫn xanh mướt.
“Dì Giang, dì cẩn thận một chút, chỗ băng, trơn lắm đấy.”
Quan Kiệt nhắc nhở cô.
Giang Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y bé:
“Đừng lo, cháu chắc chắn .”
“Dì Giang, cháu trở thành trẻ mồ côi.”
Quan Kiệt cúi đầu, tâm trạng sa sút.
“Nói bậy gì thế!
Bố cháu ch-ết , cháu chỉ là m.a.n.g t.h.a.i thôi, gì nguy hiểm cả, cháu cái khu đại gia đình xem, đàn bà nào mà chẳng sinh con, giờ chẳng vẫn đều khỏe mạnh cả đó .”
“ cháu Cố Giai , trong khu một quân tẩu, chính là sinh con mà ch-ết đấy, chị chị còn nhớ dì đó kêu gào cả một đêm, tiếng kêu đáng sợ lắm, đó kéo , bao giờ nữa.”
Giang Nguyệt vuốt ve mái tóc mềm mại của bé, thở dài một tiếng:
“Luôn những t.a.i n.ạ.n mà!
Thế giới mỗi ngày đều , cũng sinh , sinh sôi nảy nở ngừng, thời gian vẫn trôi, chẳng ai thể dừng tại chỗ .
Cháu dì , cha mất sớm, dì còn chẳng nhớ mặt mũi họ nữa, nhưng dì , tâm nguyện lớn nhất của họ chắc chắn là mong dì thể sống , sống một cách vui vẻ.
Cháu cũng , bất kể tương lai xảy chuyện gì, cũng kiên cường dũng cảm.”
Vốn là lời an ủi, nhưng Quan Kiệt phát , đứa trẻ sợ hãi quá:
“Dì Giang, nên cháu thật sự sẽ trở thành trẻ mồ côi ?”
“Ờ...
Coi như dì gì , mau thôi, bên ngoài lạnh quá, đội y tế ở phía nào nhỉ?”
Cô vội vàng lảng sang chuyện khác, giao tiếp với trẻ con quả thực rắc rối.
Quan Kiệt quẹt mặt một cái, quả quyết :
“Dì yên tâm !
Cháu sẽ nữa , cháu lớn lên còn kết hôn với Mầm Đậu, để ai bắt nạt em !”
“Thằng bé , lời nhất đừng nữa!”
Đội y tế của trung đoàn điều kiện cũng đơn sơ, ngay cạnh nhà khách trung đoàn bộ, ngăn riêng ba gian phòng.
Thời tiết lạnh lẽo, cửa cũng treo những tấm chăn bông dày, cửa sổ cũng bịt kín.
Quan Kiệt gọi một tiếng , vui mừng lao tới, vén rèm lên, lập tức buông xuống mà đợi Giang Nguyệt cũng mới buông tay.
Gian phòng ngay cửa là phòng khám bệnh, .
Chương 221 Ngưỡng mộ đến ghen tị
Quan Kiệt xông phòng trong, bên là phòng bệnh, đặt bốn chiếc giường bệnh, đều , Lục Cảnh Chu đương nhiên cũng ở đó.
Y tá đang truyền dịch, quân y đút hai tay túi quần.
Mặt Triệu Thu Nguyệt đỏ một cách bình thường, ở đó, dường như g-ầy .
Quan Kiệt thấy là cái miệng bĩu , lao về phía bà, định nhào lòng .
Lục Cảnh Chu kịp thời tay túm lấy cổ áo bé, ngăn :
“Mẹ cháu hiện giờ đang yếu, xúc động, cháu bên cạnh là .”
Nói xong, dậy đón vợ:
“Sao em đến đây, bên ngoài lạnh ?”
Anh nắm lấy tay Giang Nguyệt, thử nhiệt độ, nhận thấy tay cô lạnh, lông mày liền nhíu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-154.html.]
Giang Nguyệt vội đẩy tay , :
“Đi bên ngoài thì lạnh cũng là bình thường mà!
Chị Triệu, chị thấy thế nào ?
Sao g-ầy thế , ở bên đó ăn uống ?”
Triệu Thu Nguyệt lau nước mắt cho con trai, sang cô, hé đôi môi khô nẻ, nặn một nụ còn khó coi hơn cả :
“Cũng tạm, chỉ là chị nghén khá nặng, ăn uống gì, thật xin , phiền .”
Quân y lẩm bẩm:
“Chị cái chỉ là nghén, còn lạnh nữa, buổi tối đốt giường lò ?”
Cô y tá đang dọn dẹp đồ đạc dường như cuối cùng nhịn nữa, cáu kỉnh với Giang Nguyệt:
“Sao thể bỏ mặc một sản phụ cao tuổi ở nơi đó chứ, họ thì chăm sóc sản phụ gì , tay chị xem, đều nứt nẻ vì lạnh hết , chắc chắn là chạm nước lạnh nên cóng đấy, còn cả chân nữa, bắt đầu sưng phù lên , trái là tự chăm sóc bản quá nhỉ.”
Câu cuối cùng cô lầm bầm nhỏ giọng, nhưng oán khí thì hề nhỏ.
Quân y nghiêm giọng:
“Y tá Vương, chú ý thái độ của cô.”
Cô y tá trẻ lườm một cái, bưng khay điều trị rời , khi ngang qua Giang Nguyệt còn lườm cô một cái sắc lẹm.
Lục Cảnh Chu mà đầy bụng nộ hỏa, đang định giáo huấn thì Giang Nguyệt giữ , mà giáo huấn y tá ở đây chỉ để bảo vệ vợ thì đó là chuyện đại bất .
Quân y thấy y tá , đành cô xin Giang Nguyệt:
“Chị dâu, chị đừng để bụng, chị gái của y tá Vương chính là vì sinh con khó nhừ mà qua đời, tổ chức vì để chăm sóc gia đình họ nên mới sắp xếp cho cô công việc ở đội y tế, bản cô cũng nghiệp trường y tá, chỉ là tuổi còn nhỏ, trong lòng giấu chuyện.”
Triệu Thu Nguyệt cũng lo lắng :
“Giang Nguyệt, Cảnh Chu, hai đừng để bụng, chuyện liên quan đến hai , là nguyên nhân của riêng chị, giờ ở điều kiện mà chẳng gian khổ, đều như cả thôi.”
Bà cực lực bày tỏ điều gì đó, nhưng cuối cùng chẳng rõ ràng gì.
Giang Nguyệt tiến lên nắm lấy tay bà:
“Chị Triệu, chuyện là sơ suất của em, vốn định đợi mấy ngày nữa là sang đón chị, đó cứ trì hoãn mãi, chị chịu khổ .”
Triệu Thu Nguyệt xúc động:
“Nói thế là lời lẽ gì , hai chẳng chẳng thích, để hai cứ chăm sóc mấy con chị mãi, chị mới là thấy ngại, nếu Quan bên đó...
Ôi!
Chị cũng là chịu đủ .”
Gần đây tinh thần bà căng như dây đàn, ban ngày nghỉ ngơi , ban đêm ngủ ngon, sắc mặt cứ ngày một kém , nhà chủ cũng sợ gánh trách nhiệm, định chạy đến bộ đội tìm thì đúng lúc gặp đội quân quét tuyết, hai bên trao đổi một hồi liền tìm Lục Cảnh Chu sang.
Tình hình lúc đó chút phức tạp, chuyện còn tưởng Triệu Thu Nguyệt là vợ Lục Cảnh Chu bỏ mặc ở nhà dân, chẳng quan tâm gì đến vợ, vô lương tâm.
Triệu Thu Nguyệt chẳng rõ là do sức lực vì lý do nào khác mà giải thích gì nhiều.
Lục Cảnh Chu cũng gì thêm, mượn xe lừa của dân làng chở bà về, chậm, cứ tụt cùng của đội ngũ.
Vừa đến nơi trú quân là đưa thẳng đến đội y tế luôn, cứ thế túc trực mãi.
Giang Nguyệt mở hộp cơm mang tới, múc cho bà một bát cháo, lấy hai chiếc bánh bao:
“Đều còn nóng cả, chị Triệu, chị tranh thủ ăn lúc còn nóng.”
Lục Cảnh Chu giúp đỡ đỡ bà dậy, nhét gối lưng bà.
“Cảm ơn!”
Triệu Thu Nguyệt khách sáo cảm ơn, nhận lấy bát.
Giang Nguyệt thấy những vết nứt nẻ vì lạnh tay bà:
“Cái là thế ?
Lúc chúng em chẳng đưa tem lương thực, còn đưa cả lương thực, cũng dặn dò họ chăm sóc chị t.ử tế , họ vẫn để chị giặt quần áo chứ.”
Triệu Thu Nguyệt rụt tay , vẻ mặt khó xử:
“Đây, đây là vấn đề của riêng chị, liên quan đến nhà .”
“Nếu họ ngược đãi chị, em chắc chắn sẽ dễ dàng bỏ qua cho họ , chị cứ mạnh dạn mà .”
Triệu Thu Nguyệt vẻ mặt đầy sầu não:
“Không, họ ngược đãi chị, chỉ là ban đêm chị ngủ , gối cái giường lò đó, là, là...”
Bà thôi.
Giường bệnh bên cạnh một chiến sĩ trẻ , chân thương do lạnh, băng bó kín mít như cái bánh chưng, hì hì tiếp lời:
“Chắc chắn là chị quen ngủ giường lò nhà dân , ngủ , , cứ lật gối lên là nhảy mấy con bọ chét , chuyện ở nông thôn thường thấy lắm.”
Triệu Thu Nguyệt ngượng ngùng vô cùng:
“Chị thật sự là ngứa chịu nổi, ban đêm cũng ngủ , tiện phiền bà cụ, đành tự giặt giũ, nhà họ củi cũng chẳng nhiều, chị chỉ thể dùng nước lạnh.”
Nói thì dễ, mới thấy khó nhường nào, chỉ từng giặt mới .
Trời lạnh giá thế , nước giếng tuy đóng băng, múc lên còn bốc nóng, nhưng chỉ vài phút là sẽ bắt đầu đóng băng dần, tay thò sẽ sớm mất hết cảm giác.
Giặt xong , việc phơi phóng cũng là một rắc rối lớn.
Giang Nguyệt để giải quyết vấn đề , bảo Lục Cảnh Chu riêng một phòng sấy, tuy quần áo sấy bằng than mùi khói nhàn nhạt, nhưng vẫn hơn nhiều so với việc treo bên ngoài đóng thành băng.
Hơn nữa nhà họ giặt quần áo, bất kể mấy cũng dùng nước lạnh.
Vì , củi và than nhà họ cũng là dùng nhanh nhất.
Hai thứ quá tốn lửa, thế nên cô mới tính đến chuyện đổi than đ-á.
Ngoài việc ngủ ngon, ăn uống cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
Bà cụ dù nhận lương thực nhưng bà nỡ , cũng chỉ uổng công.
Giang Nguyệt thở dài:
“Đến đây , quả thực là khổ chị .”
Triệu Thu Nguyệt kiềm chế nữa, bưng bát nhịn mà :
“Là vô dụng, là liên lụy đến hai , Quan nhà cũng chẳng rõ , mà mệnh hệ gì, mấy con thật sự chẳng còn đường sống nữa.”