THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:36:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Triệu Thu Nguyệt định gì đó nuốt ngược trong.

 

Quan Kiệt vội vàng lùa vài miếng cơm, quẹt mỏ một cái là ngay.”

 

“Tiểu Kiệt, muộn thế con còn ?”

 

“Ồ!

 

Con hẹn với bọn họ đ-ánh trận giả bằng tuyết !”

 

“Muộn quá đấy?”

 

“Không muộn ạ, sớm thế chẳng lẽ ngủ ?

 

Trời ơi ơi!

 

Mẹ đừng quản nữa.”

 

Quan Kiệt thiếu kiên nhẫn ngắt lời càm ràm, nhấc chân định chạy.

 

“Đứng !”

 

Lục Cảnh Chu lạnh lùng lên tiếng.

 

Quan Kiệt nhấc một chân cứng đờ dừng giữa trung.

 

“Cháu chuyện với như thế ?”

 

Từ lúc Quan Lỗi tạm thời thể về ngay, Lục Cảnh Chu bắt đầu trở nên nghiêm khắc với Quan Kiệt.

 

Quan Kiệt nhát cáy ngay lập tức, xoay cúi đầu nhận với :

 

“Con xin !”

 

Triệu Thu Nguyệt tuy xót con nhưng cũng thể mất mặt Lục Cảnh Chu, đành :

 

“Chú Lục của con đúng đấy, chuyện với lớn chú ý thái độ.

 

Đi !

 

Về sớm một chút.”

 

Quan Kiệt lén liếc Lục Cảnh Chu, thấy chú còn lườm nữa mới dám chạy biến .

 

Sau khi đứa trẻ rời , Giang Nguyệt sợ Triệu Thu Nguyệt suy nghĩ nhiều nên giải thích cho chị:

 

“Thằng bé gan lớn thật.

 

Khu gia thuộc tuy ngoài nhưng cũng nguy hiểm, riêng cái giếng tay thấy khá nguy hiểm , lát nữa dặn dò bọn trẻ nghịch ngợm ở đó.”

 

Lục Cảnh Chu cầm khăn tay lau miệng cho con gái:

 

“Bọn chúng ở chân tường viện phía Tây đào một cái lỗ.”

 

“Hả?”

 

“Vốn dĩ chỉ là một chỗ sụt lún nhỏ, đám nhóc rảnh rỗi là đến đào, càng đào càng lớn, chui qua cái lỗ đó là tới bãi tập, bọn chúng còn tưởng giấu kín lắm.”

 

Giang Nguyệt ngẫm nghĩ:

 

“Trên bãi tập cũng chẳng gì chơi mà!”

 

Lục Cảnh Chu ngước mắt cô:

 

“Đoán chừng tối nay bọn chúng sẽ tới ban cấp dưỡng dạo một vòng.”

 

Triệu Thu Nguyệt biến sắc mặt:

 

“Chúng nó định ăn trộm đồ ?”

 

Chương 225 Thế nào là tình yêu

 

“Cũng hẳn, lẽ chỉ là tò mò thôi.”

 

Giang Nguyệt nhịn :

 

“Sao ?”

 

Lục Cảnh Chu dường như cảm thấy câu hỏi thật ngây ngô, chọn cách trả lời.

 

Giang Nguyệt dáng vẻ thần bí của , bỗng nhiên hiểu :

 

“Anh đây là thả dây dài câu cá lớn, tối nay định bắt tại trận ?”

 

“Quản con cái từ sớm, đ-ánh con cái cũng từ sớm.

 

Đám nhóc con cả ngày nhàn rỗi việc gì , sớm muộn gì cũng gây họa, chi bằng nhân cơ hội dạy dỗ cho một trận trò.”

 

Trịnh Tiểu Lục đặt bát xuống:

 

“Cháu cũng !”

 

Giang Nguyệt gian:

 

“Là cháu mách lẻo đúng ?”

 

“Sao thể gọi là mách lẻo ạ?

 

Đây là tố giác, cháu là vì cho bọn họ thôi.”

 

Giang Sênh nhạt:

 

“Xảo biện!”

 

Triệu Thu Nguyệt bọn họ chuyện, trong lòng cảm thấy nghẹn , hình như chị xen lời .

 

Sau bữa tối, Giang Sênh dậy dọn dẹp bát đũa, Giang Nguyệt cũng giúp một tay.

 

Lục Cảnh Chu bế con gái lên, phủi những hạt cơm vương con.

 

Triệu Thu Nguyệt giúp đỡ nhưng Giang Nguyệt ngăn :

 

“Chị Triệu, chị đây , chúng còn chuyện với chị đây!”

 

“Ồ, .”

 

Triệu Thu Nguyệt đặt m-ông xuống ghế đẩu, bỗng nhớ chiếc áo khoác vá xong:

 

“Để lấy chiếc áo khoác giặt sạch qua đây.”

 

Chị cất chiếc áo , cẩn thận gấp mới mang phòng.

 

Giang Nguyệt chiếc áo , với Lục Cảnh Chu:

 

“Anh xem tay nghề của chị Triệu, đúng là khéo hơn em nhiều.”

 

Trên mặt Lục Cảnh Chu cũng mang theo ý :

 

“Đa tạ chị.”

 

Triệu Thu Nguyệt chút ngại ngùng:

 

cũng chẳng giúp việc gì khác, chỉ thể mấy việc trong khả năng thôi.”

 

Giang Sênh ở bên ngoài rửa bát, Giang Nguyệt xách ấm nước pha ba chén :

 

“Đây là nhạt, ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi , cũng đang uống đây!

 

Ăn đồ dầu mỡ thì cần uống chút cho thanh lọc c-ơ th-ể.”

 

Triệu Thu Nguyệt ngửi mùi quen thuộc, chợt hoài niệm về quá khứ:

 

“Lão Quan nhà cũng thích uống .

 

Cảnh Chu, lão Quan tin tức ?

 

Cậu đừng dám cho , , lòng cứ thấp thỏm yên, một khắc cũng thanh thản.”

 

Lục Cảnh Chu để con gái trong lòng :

 

“Đây cũng là lý do tối qua chúng bàn bạc với .

 

Chị Triệu, lão Quan tạm thời lẽ thể về ngay ...”

 

Chuyện gì cần thì sớm muộn cũng , vả cũng chẳng là phán tội ch-ết.

 

Triệu Thu Nguyệt cố nén nước mắt, nghẹn ngào :

 

“Nếu ông nhất thời về , con cũng thể ở đây phiền mãi.

 

Hay là con cứ về quê !”

 

Giang Nguyệt đưa cho chị một chiếc khăn tay:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-157.html.]

“Chuyện chúng cũng bàn bạc .

 

Hiện giờ đường xá khó , chị cũng đợi đến mùa xuân năm , đợi đứa bé sinh , nuôi thêm một thời gian nữa mới dễ lên đường, đúng ?”

 

Đạo lý Triệu Thu Nguyệt hiểu:

 

thế thì phiền phức quá...”

 

Lục Cảnh Chu trịnh trọng :

 

“Đừng nhắc đến hai chữ phiền phức, chúng là chiến hữu cả đời, nên giúp đỡ lẫn .”

 

“Tuy nhiên chúng cũng nghĩ rằng chắc chị cũng nhớ nhà.

 

Hay là đ-ánh một bức điện tín, bảo bên nhà ngoại hoặc nhà nội đến đây chăm sóc bầu bạn.

 

Lúc chị sinh nở, bên cạnh vẫn nên thì mới yên tâm, nếu chị vững lòng mà chúng cũng chẳng yên tâm .”

 

Triệu Thu Nguyệt đột nhiên bật dậy, cảm xúc chút kích động:

 

“Như ... như phiền quá ?”

 

Chị đương nhiên nhà ngoại đến, nhưng tương tự, chị cũng phiền khác.

 

Đến đây, chỉ là ở, mà còn ăn uống, đều là một khoản chi phí nhỏ.

 

Nhà ngoại chị ở nông thôn, cùng lắm cũng chỉ mang ít phiếu lương thực.

 

Giang Nguyệt thấu suy nghĩ của chị:

 

“Thời điểm đặc biệt thì xử lý đặc biệt, hiện tại gì quan trọng bằng việc chị yên tâm sinh nở.

 

Người của chị đến cứ để họ ở cùng chị, chỗ chúng cũng chỉ là thêm một miệng ăn thôi, khắc phục một chút, đến năm khi chị sinh con xong là .”

 

Lúc , cô vạn cảm thấy may mắn vì bên cạnh Giang Sênh, nếu khi cô sinh con cũng sẽ lúng túng lắm.

 

Cứ mấy bên nhà chồng cô mà xem, đừng mơ mộng gì.

 

Nhà ngoại thì càng trông mong .

 

Triệu Thu Nguyệt cúi đầu suy nghĩ một lát, giống như hạ quyết tâm:

 

bảo chị gái ở nhà ngoại đến đây.

 

Chồng chị mất sớm, chị còn một đứa con gái, hai con nương tựa mà sống, ngày tháng trôi qua khổ cực.

 

Bọn họ đến thì nhà sẽ là bốn .

 

Giang Nguyệt, Cảnh Chu, hai đây, nếu quyết định như thì tiền hai nhất định nhận, nếu đến cơm cũng nuốt trôi, càng thể ở nữa.

 

Thà dẫn Quan Kiệt về quê cho xong, đứa bé trong bụng nếu mệnh cứng thì cũng chẳng còn cách nào, nó đến đúng lúc.”

 

Lời đến mức , Giang Nguyệt và Lục Cảnh Chu cũng tiện phản đối nữa.

 

“Vậy !

 

Chị địa chỉ xuống đây, cả những lời cần nhắn nhủ nữa.”

 

Giang Nguyệt lấy giấy b.út đưa cho chị.

 

Buổi tối, giường sưởi, Triệu Thu Nguyệt thao thức mãi ngủ .

 

Quan Kiệt ngủ say, thằng bé Lục Cảnh Chu xách cổ về, còn phạt .

 

Mấy đứa nhóc đó tuy trộm đồ, đại khái là thám thính, nhưng trộm thì khó mà .

 

Tuyệt hơn nữa là để soi đường, bọn chúng còn mang theo diêm, kết quả suýt chút nữa đốt cháy đống rơm của ban cấp dưỡng.

 

“Đừng, đừng đ-ánh, con .”

 

Quan Kiệt nhắm mắt mớ.

 

Triệu Thu Nguyệt vỗ nhẹ lưng con trấn an, nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

“Lời của bố con thì con tai trái tai , nhưng lời của chú Lục con thì con coi như thánh chỉ.

 

Thằng nhóc thối , đến mấy cũng bố đẻ con !”

 

Nói đoạn, chị thở dài một tiếng thật dài.

 

Nhà đất, cách âm cho lắm.

 

Chị thấy trong căn phòng phía Đông tiếng trẻ con , đại khái là Lục Tinh Thần , đó là tiếng dỗ dành trẻ nhỏ, nhưng của Giang Nguyệt mà là tiếng đàn ông nhẹ nhàng.

 

Triệu Thu Nguyệt nhớ lúc chị sinh Quan Kiệt, Quan Lỗi cũng sẽ dậy giữa đêm dỗ con.

 

Thực Quan Lỗi , tư tưởng trọng nam khinh nữ, đối xử với chị cũng chu đáo, nhưng so với Lục Cảnh Chu thì vẫn kém xa.

 

Thế nào là vợ chồng?

 

Trước khi gặp Giang Nguyệt và Lục Cảnh Chu, chị tưởng vợ chồng chỉ là cùng góp gạo thổi cơm chung, cùng nuôi dạy con cái, đến khi già thì bạn với thôi.

 

cách chung sống giữa Giang Nguyệt và Lục Cảnh Chu, chị mới bàng hoàng nhận sai.

 

Giữa chị và Quan Lỗi tình , trách nhiệm, nhưng tình yêu.

 

Thế nào là tình yêu?

 

Chị , nhưng hướng vọng.

 

Lục Tinh Thần nhất quyết đòi ngủ với , Lục Cảnh Chu sợ con bé đè vợ nên đành bò dậy bế con dỗ dành.

 

Cô nhóc bướng bỉnh nổi lên, chân tay vung vẩy đẩy , miệng cầu cứu :

 

“Mẹ ơi!

 

Mẹ ơi!

 

Mẹ ơi!”

 

Tiếng gọi sữa bột non nớt khiến lòng Giang Nguyệt mềm nhũn:

 

“Hay là để em bế cho!”

 

Cô nhóc hiểu, kích động nhào về phía cô.

 

Lục Cảnh Chu buông tay:

 

“Mẹ mệt lắm , con gái ngoan, chúng đừng ồn , bố đưa con ngoài nhé.”

 

Anh lấy chiếc áo khoác của choàng lên con gái, tiếp đó với Giang Nguyệt:

 

“Em ngủ , bế con bé phòng ngoài dạo một lát.”

 

“Không cần , hai bố con cứ ở đây là .”

 

“Không .”

 

Lục Cảnh Chu nhẹ tay nhẹ chân bế con gái đẩy cửa ngoài.

 

Giang Sênh dụi mắt, mở cửa phòng:

 

“Anh rể, là để Tinh Thần ngủ với em ?”

 

Chương 226 Quá nhiệt tình

 

“Con bé sắp buồn ngủ , bế một lát là .”

 

Lục Cảnh Chu hạ thấp giọng.

 

Lục Tinh Thần đôi mắt sáng rực ngó khắp nơi.

 

Giang Sênh :

 

“Chắc là chiều nay chơi vui quá nên giờ con bé vẫn còn hưng phấn đấy ạ!”

 

Sau khi Giang Sênh về phòng, gian ngoài chỉ còn hai bố con mắt to trừng mắt nhỏ.

 

Lục Tinh Thần vặn tai bố, lúc thì chỉ cái , lúc thì chỉ cái , miệng bập bẹ “i ya i ya", chẳng đang gì, nhưng trông vẻ lý.

 

Lục Cảnh Chu nghiêm túc, trả lời cũng nghiêm túc, cứ như thể hai bố con đang đối thoại thật sự .

 

Triệu Thu Nguyệt cửa quan sát một lát lặng lẽ khép cửa , trong lòng ngũ vị tạp trần.

 

Ánh mắt Lục Cảnh Chu lướt qua cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t, đầu tiếp tục trò chuyện với con gái.

 

Hậu quả của việc Lục Tinh Thần thức khuya là sáng hôm dậy nổi, ngủ say như một con heo nhỏ.

 

Lục Cảnh Chu thấy tiếng kèn báo thức liền nhanh ch.óng bò dậy, nhét con gái trong chăn của vợ.

 

Phải tại gia đình ba bọn họ ngủ trong ba cái chăn, đó tuyệt đối là để giữ ấm, nếu ngủ chung một chăn, lăn qua lộn chắc chắn sẽ gió lùa.

 

Giang Nguyệt buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, mơ màng ngẩng đầu lên.

 

 

Loading...