THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-04-06 19:51:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thực thứ khá đơn giản, vật liệu cũng tiết kiệm, nếu thật sự nhất định sẽ bán chạy như tôm tươi.

 

Tiểu Lục, dự cảm, những hạn chế của chúng sẽ sớm dỡ bỏ thôi.

 

Hãy nghĩ cách kiếm lấy hai chiếc đài radio, chúng luôn nắm bắt động thái ở cấp , một khi luồng gió nào thổi hành động ngay lập tức, giành lấy cơ hội khác, như mới thể kiếm món tiền lớn, nên nghiệp lớn."

 

Chương 245 Cô đừng chê phiền

 

Trịnh Tiểu Lục mà hào hứng:

 

“Thím ba, chúng sẽ kiếm thật nhiều tiền ?"

 

“Đó là đương nhiên, tương lai của thế giới , tiền thể đỉnh núi, tiền chỉ thể chân núi."

 

Giang Nguyệt bắt đầu công tác tư tưởng cho :

 

“Cháu thử nghĩ xem, nếu chính sách mở cửa, đều bắt đầu ăn nhỏ để kiếm tiền, cháu , chỉ thể khác giàu lên.

 

Nói chừng nhà cửa cũng thể đem mua bán hàng loạt, lúc đó giá nhà chắc chắn sẽ tăng, cháu tiền lấy gì mua nhà cưới vợ, chẳng lẽ định dùng mấy gian nhà cỏ rách nát của nhà cháu ?"

 

“Cái đó chắc chắn là !"

 

Trịnh Tiểu Lục lắc đầu nguầy nguậy.

 

thế!

 

Ngay cả về quê xây nhà thì chẳng cũng cần tiền ?

 

Còn nữa, cháu ở huyện lỵ thấy lái xe ?"

 

“Thấy ạ, cái xe đó lớn nhưng chạy nhanh lắm, nó qua là ai nấy đều theo, oai lắm ạ!"

 

Trịnh Tiểu Lục thèm đến chảy cả nước miếng.

 

Giang Nguyệt tiếp tục vẽ viễn cảnh tương lai:

 

“Sau cháu kiếm món tiền lớn thì mua xe, mua xe nhỏ mua xe lớn, còn mua nhà nữa.

 

Cái sân nhỏ chúng ở thủ đô cháu còn nhớ chứ?

 

Sau chúng cũng mua nó , một bộ, cháu một bộ, Giang Sênh cũng mua một bộ."

 

“Cô cần nhà gì, ở cùng cháu."

 

Trịnh Tiểu Lục đáp nhanh như cắt, chẳng thèm suy nghĩ.

 

Giang Sênh thấy liền nhảy dựng lên phản đối:

 

“Tại ở cùng , chị ơi, chị cứ cố gắng kiếm tiền , con cái cứ giao cho em, nhà cửa nhất định mua cho em một bộ."

 

Giang Nguyệt đảo mắt:

 

thế, đúng lắm, em tuy là con gái nhưng ai bảo con gái thì mua nhà.

 

Tiểu Lục, cháu cưới vợ, chẳng lẽ cháu định dẫn theo cả Giang Sênh về ở cùng gia đình nhỏ của ?"

 

“Cô chẳng là vợ cháu ?"

 

Trịnh Tiểu Lục một cách vô cùng trôi chảy, cứ như đó là chuyện đương nhiên, là lẽ tự nhiên .

 

Lời thốt , Giang Sênh ngẩn một lát, đỏ mặt dậm chân phản đối:

 

“Ai là vợ , Trịnh Tiểu Lục, mà còn bậy bạ nữa đ-ập nát đầu đấy."

 

Có thể thấy Giang Sênh thật sự cuống lên, ném đồ trong tay về phía Trịnh Tiểu Lục.

 

Trịnh Tiểu Lục đón một cái, tránh một cái, nhảy nhót như một con khỉ:

 

“Ngoài ai thèm lấy cô chứ, cô đừng kén chọn quá .

 

cho cô thôi, gả cho , hai đứa kết hôn chung sống, ít nhất cũng bắt nạt cô, cũng để cô chịu thiệt."

 

Có lẽ kể từ khi Trịnh Tiểu Lục đưa Giang Sênh đến mặt Giang Nguyệt, trong lòng mặc định Giang Sênh sẽ là vợ .

 

Cũng thể trong lòng , thành kết hôn chỉ đơn giản là góp gạo thổi cơm chung, sinh con đẻ cái, chỉ mà thôi.

 

Giang Nguyệt bế con gái, một bên xem kịch.

 

Hai chị em nhà họ Triệu cuối cùng cũng trò chuyện xong, mở cửa bước .

 

Triệu Thu Hoa một tay bảo vệ em gái, một tay kéo con gái:

 

“Ồ!

 

Đang chơi đùa ?

 

Em Giang Nguyệt , em gái và cháu ngoại phiền em ở đây lâu như , giờ còn đón cả con tới, thật là ngại quá."

 

“Ôi!

 

Chị , đừng những lời đó, chị Triệu đang mang thai, giờ quan trọng nhất là dưỡng thai, thể sinh đứa bé khỏe mạnh, bình an, chúng cũng coi như xứng đáng với sự ủy thác của Chính ủy Quan ."

 

Những lời ý cô cũng , chỉ là khi hai chị em trốn trong phòng cô bao nhiêu lời .

 

Không cô hẹp hòi, mà là cô tỉnh táo.

 

Vợ chồng ở bên lâu còn lúc cãi vã, huống chi là vợ của bạn bè.

 

Trịnh Tiểu Lục cũng đùa giỡn với Giang Sênh nữa, hối thúc cô mau ch.óng nấu cơm:

 

“Lát nữa còn đấy!"

 

“Anh Tiểu Lục, em theo về làng ở nhé!"

 

Quan Kiệt đột nhiên lên tiếng.

 

“Tiểu Kiệt, con gì thế?"

 

Triệu Thu Nguyệt kinh ngạc.

 

Quan Kiệt bình tĩnh:

 

“Mẹ, con nghiêm túc đấy, bác cả tới , chăm sóc , con cũng yên tâm.

 

Như ở cùng , ngủ chung một giường sưởi cũng chật.

 

Hơn nữa con là con trai, ở cùng chị Đại Nha tiện, dù Tiểu Lục cũng ở một ."

 

“Hay là để Đại Nha ở cùng Giang Sênh ?"

 

Triệu Thu Nguyệt buột miệng , ánh mắt về phía Giang Nguyệt như đang hỏi ý kiến cô.

 

Giang Nguyệt mỉm :

 

“Chuyện chị hỏi Giang Sênh, tuy cô là em gái em nhưng em cũng tôn trọng ý kiến của cô .

 

Tất nhiên, Tiểu Kiệt ở thể ngủ ở căn phòng đây của Tiểu Lục, chỉ là đốt thêm một cái giường sưởi thôi, giờ nhà than , chúng cũng chẳng thiếu chút đó."

 

Giang Sênh đầy vẻ cam lòng cúi đầu xuống, ngoại trừ Giang Nguyệt , cô thích ở cùng khác.

 

Triệu Thu Hoa ngạc nhiên :

 

“Nhà các cô nhiều giường sưởi thế cơ ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-171.html.]

Đốt hết sạch, trời đất ơi, cô cũng hào phóng quá mất."

 

Ở quê họ cũng đốt giường sưởi, nhưng cứ đến mùa đông là cả nhà già trẻ lớn bé, bất kể đông ít , đều chen chúc một cái giường sưởi, khi đông quá, chen đến mức trở nổi.

 

Triệu Thu Nguyệt vội vàng kéo tay chị gái, hiệu cho mụ đừng lung tung, nhưng Triệu Thu Hoa chỉ đặt sự tiết kiệm lên hàng đầu, mụ cảm thấy gì quan trọng hơn sự tiết kiệm.

 

“Em gái , em đừng chê chị phiền nhé!

 

Theo chị thấy, chúng cứ chia nam nữ ngủ riêng, hai cái giường sưởi là đủ ."

 

“Chị ơi, chị đừng bậy nữa, Giang Nguyệt cách sắp xếp mà."

 

Giọng Triệu Thu Nguyệt trầm xuống, thái độ cũng trở nên nghiêm túc.

 

Triệu Thu Hoa lúc mới nhận thể sai lời, còn chữa cháy:

 

, chẳng tiết kiệm cho cô chút ?

 

Nhà đông thế , ăn uống sưởi ấm đều là một khoản chi phí nhỏ ."

 

Triệu Thu Nguyệt giữ tay chị gái , mở miệng xin Giang Nguyệt ngay lập tức:

 

“Chị em ở nông thôn quen , nhà chồng ưa, hai con họ đều dựa việc chắt bóp từng chút một mới sống sót , em đừng để tâm nhé."

 

dùng chiêu bài đáng thương.

 

Giang Nguyệt mỉm bận tâm:

 

“Em chị cả ý , chỉ là nhà em đều quen gian riêng của .

 

Hơn nữa, con gái em rời xa bố , gia đình ba chúng em chắc chắn ngủ chung một phòng.

 

Giang Sênh lớn , con gái tâm sự riêng của , là cứ theo lời em lúc .

 

Còn về Quan Kiệt, em tôn trọng ý kiến của hai , nếu thì cứ dọn dẹp cái giường sưởi của Tiểu Lục ."

 

“Hì!

 

Có gì , cháu dẫn Tiểu Kiệt chơi vài ngày, trong làng cũng đông , vui lắm..."

 

Trịnh Tiểu Lục đang đầy hứng khởi thì chợt thấy Giang Nguyệt ném cho một ánh mắt cảnh cáo, lập tức im bặt.

 

Quan Kiệt dường như hạ quyết tâm:

 

“Mẹ, con quyết định , lát nữa Tiểu Lục về con sẽ cùng , yên tâm, hễ thời gian con sẽ về thăm ."

 

Giang Nguyệt ngửa mặt lên trời thở dài, tuy nhưng cô vẫn lời khó :

 

“Tiểu Kiệt, cháu là một đứa trẻ thông minh hiểu chuyện, nhưng dù thế nào nữa, cháu vẫn chỉ là một đứa trẻ, đầy mười tuổi.

 

Người giám hộ hiện tại của cháu là cháu, vì , cháu tư cách cháu quyết định, hiện giờ cháu thể đưa quyết định , cháu hiểu ?

 

Hơn nữa, cô cũng , cô cũng là một , cô cảm giác nhung nhớ khi con cái ở bên cạnh, thế nào là lo lắng yên.

 

Trước khi những lời , cháu nên cân nhắc đến cảm xúc của cháu ?"

 

Cái đầu nhỏ bướng bỉnh của Quan Kiệt từ từ cúi xuống.

 

Chương 246 Ghen tị khác , nhạo khác

 

Triệu Thu Nguyệt lệ rơi đầy mặt, tiến lên ôm lấy :

 

“Tiểu Kiệt, bố con ở bên cạnh, nếu cả con cũng rời , căn bản dám nhắm mắt."

 

Cô thật sự yên tâm, bên ngoài doanh trại quân đội quá nguy hiểm, dã thú, bẫy rập, hố băng, bất kỳ thứ gì cũng thể lấy mạng .

 

Triệu Thu Hoa cũng lo lắng :

 

“Cái thằng bé , đừng để lo lắng chứ!

 

Hiện giờ cháu đang m.a.n.g t.h.a.i em trai nhỏ đấy!

 

Không chịu kinh hãi , ngoan ngoãn ở đây ?"

 

Mụ thể hiểu nổi, môi trường thế mà thằng bé cứ chạy ngoài !

 

Trịnh Tiểu Lục gãi đầu, lặng lẽ lùi .

 

Giang Nguyệt chuyển giọng:

 

“Cô cháu ở đây cũng sốt ruột lắm , là thế , cô dẫn cháu tìm Chính ủy Cố, nhờ chú sắp xếp cho cháu một chỗ ở tạm thời trong doanh trại quân đội.

 

Điều kiện chắc chắn bằng ở nhà, nhưng cháu thể giống như các chiến sĩ, hàng ngày tiếng kèn hiệu mà sinh hoạt, cũng thể theo họ để huấn luyện.

 

Tất nhiên, theo kịp tiến độ của họ thì cô quản, cứ thử vài ngày xem , nếu quen thì về."

 

Triệu Thu Nguyệt thở phào nhẹ nhõm:

 

“Cách đấy, Tiểu Kiệt, con thấy thế nào?"

 

“Dạ !"

 

Sau , Giang Nguyệt chuyện với Lục Cảnh Chu về việc , Quan Kiệt là đang nóng lòng, nóng lòng trưởng thành.

 

Vào lúc bất lực nhất, khao khát lớn nhanh, trở thành lớn.

 

Ngày thứ năm kể từ khi Triệu Thu Hoa đến, đội tuần tra biên giới mới lượt trở về.

 

Giang Nguyệt vác bụng bầu, dẫn theo gia đình chờ con đường mà họ nhất định qua khi trở về.

 

Nói là cả gia đình, đương nhiên là tất cả đều đến, ngoại trừ Quan Kiệt.

 

Nói là chuyển doanh trại quân đội, ngay tối hôm đó xách hành lý luôn.

 

Chính ủy Cố hì hì bảo họ đừng lo lắng, trong doanh trại quân đội thì lạc , còn về việc huấn luyện, ông cũng yêu cầu gì với , tất cả chỉ xem bản theo thôi.

 

Chỉ điều chỗ ở kém một chút, lúc cũng sưởi ấm tập thể, để đêm xuống lạnh cóng, mùa đông, các chiến sĩ đều chuyển xuống tầng một, thống nhất đốt giường sưởi, ngủ theo kiểu giường dài, một phòng thể ngủ hai mươi .

 

Mặc dù các chiến sĩ đều ưa sạch sẽ, nhưng đông , là mùa đông, mấy khi mở cửa sổ, cái mùi đó chắc chắn là dễ ngửi chút nào.

 

Triệu Thu Nguyệt ở nhà đợi hai ngày thấy con trai về, lo lắng mãi cũng đành thôi.

 

Được !

 

Ít nhất con trai cũng việc để , suốt ngày ở cùng cô thật sự lắm, lũ trẻ trong khu tập thể cũng mấy khi chơi chung với .

 

Câu chuyện xa .

 

Hôm nay hầu như phụ nữ và trẻ em trong khu tập thể đều ngoài, thành một hàng đen nghịt.

 

Kỳ Phúc chạy trinh sát, thấy đại đội quân về tới liền vội vàng chạy về báo cáo.

 

“Về , họ về !"

 

Kỳ Phúc chạy hét.

 

Vương Cúc túm lấy cổ áo , lôi ngược trở :

 

“Chạy cái gì mà chạy, lát nữa là thấy bố mày ."

 

Kỳ Phúc trơn như lươn, lách một cái chạy mất hút.

 

Trời lạnh quá, tay chân co duỗi nổi, Vương Cúc cũng mang theo đế giày để khâu, cũng lạnh, chỉ đành liên tục dậm chân thở hắt :

 

“Cô bảo xem, cái con ranh Giang Nguyệt đó là quá bủn xỉn , tìm cô đổi ít than cũng chịu, còn cái lò đun nước của cô nữa, trời đất ơi, dùng thích quá mất, mượn về dùng cô cũng cho, đúng là đồ keo kiệt."

Loading...