THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-04-06 19:51:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mỗi Giang Nguyệt tắm rửa, nếu Lục Cảnh Chu nhà thì đều là Giang Sênh chuẩn nước nôi sẵn sàng cho cô.”

 

Lục Cảnh Chu nhận cô là cố ý như :

 

“Anh chẳng là sợ thức giấc hai con ?"

 

Lời dứt, Lục Tinh Thần ở bên cạnh liền mở mắt , con bé tỉnh .

 

Cô nhóc lanh lẹ xoay một cái, học theo dáng vẻ của giường, thấy Lục Cảnh Chu ở đầu giường, lập tức reo hò vui vẻ:

 

“Ba, ba!"

 

Con bé định nhảy khỏi chăn, Lục Cảnh Chu đành đặt quần áo xuống, ấn con bé trở :

 

“Ngoan, ba ."

 

Giang Nguyệt dậy kéo rèm cửa để ánh nắng bên ngoài hắt , hiếm khi mới một ngày nắng ráo:

 

“Hôm nay cả nhà cùng tắm rửa một cái, quét dọn vệ sinh cho thật , chẳng sắp đón Tết ?"

 

Nghe thấy bên ngoài động tĩnh, cô lớn tiếng gọi:

 

“Giang Sênh, là em dậy hả?"

 

“Là em đây chị, chị gọi em việc gì ?"

 

Biết Lục Cảnh Chu ở bên trong nên Giang Sênh cũng mở cửa .

 

“Đun chút nước nóng , tắm."

 

“Em ."

 

Lời , Lục Cảnh Chu cũng định nữa, dứt khoát cởi giày trèo lên giường chơi đùa với con gái.

 

“Kìa kìa!

 

Cứ thế lạnh đấy."

 

Giang Nguyệt vội vàng đưa quần áo của con gái qua.

 

Lục Cảnh Chu một tay ôm con gái, một tay đón lấy quần áo.

 

ngủ dậy nên Giang Nguyệt chỉ mặc bộ đồ ngủ lót bông, để lộ vòng eo vốn ít khi thấy .

 

Bụng lộ rõ , eo nhô lên một khối.

 

Lục Cảnh Chu chằm chằm bụng cô:

 

“Thằng bé tối qua quậy ?"

 

“Cũng , giờ tháng còn nhỏ, đợi tháng lớn chắc chắn sẽ yên , chị Triệu đấy, đêm chị thường xuyên đứa nhỏ quậy đến tỉnh giấc, ngủ cũng ngon."

 

Lục Cảnh Chu cúi đầu mặc quần áo cho con:

 

“Nếu như, là nếu như, nếu như để chị Triệu lên huyện dưỡng thai, em thấy thế nào?"

 

“Lên huyện?"

 

Giang Nguyệt xa:

 

“Tối qua em cũng đang cân nhắc xem nên bảo chị lên huyện kiểm tra một chút , quân y của đội vệ sinh dù cũng chuyên nghiệp, đúng chuyên môn, vẫn nên tìm bác sĩ sản phụ khoa chuyên nghiệp kiểm tra thì hơn."

 

Lục Cảnh Chu :

 

“Em cũng kiểm tra luôn, chiếc xe việt dã mà lái về đây, Thiết Quân mang bảo dưỡng , lốp, thêm giảm xóc, đến lúc đó trong xe lót thêm mấy tầng chăn, đường là tuyết đọng, đều xe cán phẳng , chỉ là trơn một chút, còn xóc như nữa, hai ngày nay nghỉ, lái xe!"

 

Giang Nguyệt lập tức phấn chấn hẳn lên:

 

“Thế !

 

Vậy thể sắm đồ Tết ?"

 

Lục Cảnh Chu bỗng nhiên ghé sát cô:

 

“Nhà còn tiền ?"

 

Anh bao giờ quản sổ sách, lương bổng bây giờ cũng tự lĩnh mà để Chính ủy Cố trực tiếp giao cho vợ, để vợ ký tên, động tiền, cho nên bây giờ gần như ngay cả tiền riêng cũng , nhưng cũng quan tâm, suốt ngày ở trong doanh trại, cần tiền gì?

 

Chỉ là thỉnh thoảng cần trợ cấp cho gia quyến đồng đội thì vẫn lấy tiền từ chỗ vợ.

 

quản tiền chăng nữa cũng mức sống nhà là cao nhất trong cả khu tập thể quân nhân , cứ con gà hầm hôm qua thôi cũng tốn ít tiền !

 

Đám thỏ trong sân tuy đẻ một lứa thỏ con nhưng vẫn đang nuôi, g-iết thịt.

 

Còn về đám gà bộ thì đổi hết cho Vương Cúc , trong l.ồ.ng gà nhà họ hiện đang nuôi mấy con gà mái già.

 

Gia sản thể thấy chỉ ngần thôi.

 

Giang Nguyệt b.úng tay một cái lên trán :

 

“Nghĩ gì thế!

 

Nhà hiện tại thiếu vật tư nhưng tiền thì vẫn thiếu đấy, ai bảo bây giờ cho ăn buôn bán chứ, chỗ Tiểu Lục cũng là lấy vật đổi vật, qua tay tiền bạc , còn về than đ-á mua gần đây, đó là tiền tươi thóc thật, tốn tiền đấy."

 

Lời cô nửa thật nửa giả, than đ-á dùng tiền cũng khả năng, chỉ là những chuyện Lục Cảnh Chu cần , chỉ cô và Tiểu Lục rõ nhất.

 

Lục Cảnh Chu nhịn nhịn, rốt cuộc vẫn nhịn nhắc nhở một chút:

 

“Mặc dù tiếng gió bắt đầu dịu nhưng luôn cần một quá trình, trong thời gian , nhất là đừng đ-âm đầu họng s-úng, cứ bình bình mà vượt qua thời kỳ quá độ ."

 

Giang Nguyệt kích động bật dậy:

 

“Ý của là, sắp mở cửa ?

 

Nhanh thế cơ ?"

 

Chuyện hình như giống với mốc thời gian kiếp của cô, sớm hơn mấy năm, chẳng lẽ là sự xuất hiện của cô đổi mốc thời gian, cách khác, nơi đây chỉ là một gian song song.

 

Lục Cảnh Chu ấn cô xuống :

 

“Chính ủy họp cấp về ý , quốc gia cũng tiền, cũng ăn buôn bán với bên ngoài để đổi lấy ngoại tệ, kinh tế phát triển thì thể cứ mãi kìm kẹp như thế , đối ngoại là như , đối nội cũng nới lỏng một chút, nếu tay chân đều trói c.h.ặ.t thì mà chạy lên ."

 

Giang Nguyệt sự cấp thiết trong lời của , bởi vì dùng từ “chạy":

 

“Xem bên thật sự sốt ruột ."

 

Lục Cảnh Chu từng chút một vuốt ve mái tóc cô:

 

“Kỳ thực cũng từng nghĩ qua vấn đề , bà con ở các thôn xóm lân cận, đất canh tác bạc màu, họ sống dựa núi, sản vật núi rừng hái về mang hợp tác xã là một giá, nhưng bán cho khác là một giá khác, ai mà chẳng bán nhiều tiền thêm một chút, tư tưởng thể xiềng xích giam cầm !"

 

Chương 250 Thật là lười biếng quá !

 

Giang Nguyệt tựa đùi :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-174.html.]

“Anh thể hiểu , em ăn buôn bán cũng gian thương, chỉ là để hàng hóa lưu thông, như ngày tháng của bà con cũng thể dễ chịu hơn một chút, tiếp tế đồng đội cũng thể tay giúp đỡ , đúng ?"

 

Lục Cảnh Chu nhớ đến những đồng đội giải ngũ, một thương, một tàn tật, trong đó nhiều đều phân công công việc, lấy nhiều việc như thế để phân cho họ chứ!

 

Cho nên nhiều khi trở về, những hộ khẩu nông thôn chỉ thể ruộng, nhưng giải ngũ bình thường thì còn đỡ, những tàn tật thì t.h.ả.m .

 

Những hộ khẩu thành thị thì đợi phân công công việc, cuộc sống đa đều trôi qua gian nan.

 

Anh bỗng nhiên nghĩ đến một điểm:

 

“Nếu như, là nếu như, nếu như tương lai một nhà máy cần tuyển , liệu thể ưu tiên xem xét quân nhân giải ngũ ?"

 

Giang Nguyệt vỗ mạnh một cái lên đùi :

 

“Đó là đương nhiên , họ qua huấn luyện chuyên nghiệp, chỉ cần đào tạo thêm một chút là chắc chắn vấn đề gì, chỉ là mở xưởng gì đây?"

 

Lục Cảnh Chu nữa, phận hiện tại của cho phép quá nhiều, chỉ thể cung cấp một hướng tư duy, vả chuyện Giang Nguyệt cũng thể mặt , chỉ Trịnh Tiểu Lục mặt mới là hợp tình hợp lý.

 

Về mặt công khai, Trịnh Tiểu Lục là họ hàng nhà họ, nhưng nếu thật sự điều tra thì Trịnh Tiểu Lục cũng chỉ là cùng làng với họ thôi, họ hàng trực hệ.

 

Giang Sênh dùng lò rỗng chẳng mấy chốc đun xong nước, cô gõ gõ cửa:

 

“Nước sôi em để ở cửa , rể, tự lấy nhé!"

 

Triệu Thu Nguyệt ngủ dậy mở cửa:

 

“Sao em mang nước trong?"

 

“Tại mang trong?"

 

Giang Sênh lạnh lùng đáp trả.

 

Triệu Thu Hoa dậy một bước, chút bất mãn với thái độ của cô, dù cũng mặt Giang Nguyệt, chị cũng đốp chát :

 

“Cái con bé , sáng sớm chuyện cứ lạnh như tiền thế, cứ như ai đắc tội với em bằng, Đại Nha, con đưa !"

 

Giang Sênh bây giờ Giang Nguyệt chiều chuộng nên tính khí cũng bộc phát, quẳng cái gáo múc nước :

 

“Anh rể em thích khác phiền, cũng thích khác phòng của họ, các cứ nhất quyết chen trong đó ?"

 

Biểu cảm của ba đối diện đều đúng .

 

Đại Nha sợ tới mức chạy về phòng trốn biệt tích.

 

Sắc mặt Triệu Thu Nguyệt dường như tối sầm vài phần:

 

“Chị của cô cũng là sợ Cảnh Chu mệt thôi, dù chú cũng tuần tra về, chắc chắn là mệt."

 

Lúc , Lục Cảnh Chu mở cửa bước , mặc chiếc áo đơn, tối qua tạm thời cạo râu nham nhở, chỉ là vết bỏng lạnh mặt nhất thời kh-ỏi h-ẳn, mấy trong phòng chính, càng thấy phụ nữ trong nhà hình như nhiều, Tiểu Lục ở đây, Quan Kiệt cũng chạy doanh trại, cho ở đây thấy gượng gạo.

 

“Các đang cãi gì thế?"

 

“Không , ngần nước nóng đủ ?

 

Nếu đủ chị đun thêm cho chú một ít."

 

Giọng Triệu Thu Nguyệt dịu dàng đến lạ thường.

 

Triệu Thu Hoa liếc em gái, cũng chẳng nên gì, chỉ thể gượng gạo đó.

 

“Đủ !"

 

Lục Cảnh Chu cúi xách thùng nước trong, đóng cửa .

 

Triệu Thu Hoa cánh cửa đóng c.h.ặ.t, lâu cũng dời mắt .

 

Giang Sênh cũng cứ chằm chằm chị , mà Triệu Thu Hoa thì đang liếc cô.

 

Giang Nguyệt giường, chậm rãi mặc quần áo cho con gái.

 

Tóc của Lục Tinh Thần dài , bây giờ thể buộc thành hai b.í.m nhỏ, Giang Nguyệt cắt mái cho con bé, nổi bật đôi mắt tròn xoe càng thêm xinh đáng yêu, dáng vẻ khi sửa soạn xong Giang Nguyệt yêu dứt , ôm con bé hôn lấy hôn để.

 

Lục Tinh Thần hôn đến mức ngứa ngáy, cứ ngọ nguậy trong lòng , khanh khách.

 

Lục Cảnh Chu ở trong vách ngăn tắm rửa, tiếng của hai con cũng nhịn mà nhếch môi lên.

 

Đợi tắm xong, gom quần áo bẩn một cái chậu, chuẩn mang ngoài giặt thì đụng mặt Triệu Thu Nguyệt, chị hình như cứ đợi sẵn ở đó , thấy Lục Cảnh Chu bưng chậu liền lập tức đưa tay định đón lấy:

 

“Đưa cho chị !

 

Để chị giặt cho."

 

Lục Cảnh Chu tránh :

 

“Không cần , tự giặt ."

 

“Ôi chao!

 

Chú cần khách sáo với chị , tuy thể chị nặng nề nhưng giặt vài bộ quần áo thì vẫn mà."

 

Triệu Thu Nguyệt định giành lấy.

 

Giang Nguyệt ở trong phòng mà bĩu môi, nếu cô là đa nghi thì lúc nhất định sẽ nghĩ xiên xẹo ngay.

 

Đây chẳng là đang cô lười ?

 

Lục Cảnh Chu chị cho lùi , một nữa nhấn mạnh:

 

“Quần áo của , tự giặt, cần ai cả!"

 

Đùa , đồ còn cả quần lót nữa, thể để phụ nữ khác chạm , nghĩ thôi thấy gượng gạo .

 

Tay Triệu Thu Nguyệt khựng giữa trung, chỉ thể giương mắt Lục Cảnh Chu bưng chậu nước ngoài.

 

Giang Sênh thật sự là nhịn nổi nữa:

 

“Chị Triệu, chị cần như , rể em giống những đàn ông khác, xót chị em, ngay cả đây lúc mang thai, chỉ cần nhà là đều sẽ giúp chị em giặt quần áo, chuyện chẳng gì cả, em đều quen , chị ở với chúng em cũng thời gian ngắn nữa, chị vẫn quen?"

 

Xem kìa, cô căn bản ý đó .

 

Triệu Thu Hoa kinh ngạc :

 

“Nhà các em thật sự là đàn ông giặt quần áo ?

 

Vậy chị của em chẳng lẽ ?"

 

“Chị em chẳng đang m.a.n.g t.h.a.i !

 

Vả trong nhà cũng việc, cần thiết tranh giành ?"

 

Trong lòng Triệu Thu Hoa là cảm giác gì, đang định phát biểu ý kiến, đầu thấy con gái sợ sệt trốn cánh cửa, nghĩ thầm Đại Nha nếu thể gặp một đàn ông sẵn lòng giặt quần áo cho con bé thì bao.

 

Chị nên chắc chắn là xót con gái , cho nên thôi , nữa thì hơn.

 

 

Loading...