THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 181
Cập nhật lúc: 2026-04-06 19:51:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đại Nha canh ở bên giường, y tá truyền dịch cho Triệu Thu Nguyệt, chị bây giờ cử động .”
“Mau dậy ăn trứng gà , chị nấu tổng cộng mười quả đấy, cố gắng ăn nhiều , ăn mới mau hồi phục .
Em nhanh ch.óng khỏe đấy, chị chỉ nấu cơm cho em, giúp em giặt giũ quần áo thôi, còn mấy việc khác chị .”
Chị còn chẳng phòng bệnh khoa nhi ở , cứ bệnh viện là ch.óng mặt, căn bản phân biệt nổi phương hướng, chỉ cảm thấy chỗ nào cũng nặc mùi thu-ốc sát trùng.
Triệu Thu Nguyệt cũng thật sự đói , hai tay chống từ từ dậy, nhưng chỉ cần cử động một chút là vết rách phần đau đến thấu xương.
Triệu Thu Hoa bưng cái ca men đựng trứng gà qua, sợ chị phỏng nên còn dùng vải bọc :
“Mấy cái đều là Giang Nguyệt bọn họ chuẩn đấy, ở chỗ nhà thuê để tận ít nhất năm mươi quả trứng gà, đủ cho em ăn vài ngày đấy.
Ôi!
Tiếc là ở đây chỗ nào nhận thêm, nếu chị cũng ngoài kiếm ít tiền, cứ dựa nuôi mãi thế chị thấy chút nào.”
“Chị thể đừng nữa ?”
Triệu Thu Nguyệt cúi đầu, lập tức mất sạch hứng thú ăn uống.
“Được, chị nữa.
Em cứ tịnh dưỡng , lạnh ?
Ban đêm cần tụi chị ở đây ?”
“Lát nữa truyền dịch xong chị dắt nó về ngủ .
Ở đây cũng chỗ dư dả, đông quá đêm em cũng ngủ .”
“Nghe em .”
Triệu Thu Hoa tất nhiên ở đây canh đêm, tuy rằng một cái giường nhưng chăn dư mà!
Vả chị ở đây chắc chắn là ngủ .
Triệu Thu Nguyệt ăn xong trứng gà thì cứ lẳng lặng chằm chằm cửa phòng, dường như đang mong đợi điều gì đó.
Triệu Thu Hoa lúc đầu để ý đến sự khác thường của chị , sơ ý một cái, nước thu-ốc truyền hết từ lúc nào , đang m-áu chảy ngược.
“Ôi chao!
Xem cái đầu óc , thật là đáng ch-ết, cái đây!
Đại Nha, mau gọi bác sĩ.”
“Dạ!”
Đại Nha ngơ ngác mở cửa, định chạy ngoài thì đ-âm sầm Lục Cảnh Chu đang chuẩn .
Trên tay xách một cái phích nước mới mua, ở cửa liền thấy m-áu trong ống tiêm, lập tức sải bước tới, đặt phích nước xuống đưa tay khóa van điều chỉnh, đồng thời ấn lấy mu bàn tay Triệu Thu Nguyệt:
“Đừng cử động.”
Triệu Thu Nguyệt ngửa mặt , ánh mắt thẳng thừng, đờ đẫn, đang nghĩ gì.
Y tá cuối cùng cũng đến, thấy họ để xảy tình trạng m-áu chảy ngược thì sắc mặt kém:
“Người nhà trông nom kiểu gì , dặn là chú ý mà, m-áu chảy ngược phiền phức đấy.
Còn bình cuối cùng đây, cho kỹ !”
“Dạ !
Đều là của .”
Triệu Thu Hoa căn bản dám phản bác, sợ đến ch-ết.
Sau khi y tá cầm bình rời , Lục Cảnh Chu chằm chằm ống nhỏ giọt phía , thấy vấn đề gì mới buông tay .
“Sao tới đây?”
Triệu Thu Nguyệt mở miệng, sắc mặt Triệu Thu Hoa đổi.
Lục Cảnh Chu nhíu mày, lùi hai bước, giữ cách với chị :
“Giang Nguyệt bảo qua xem bên chị cần gì .
Đứa bé ở khoa nhi, khi tới qua xem , hiện tại tình hình lắm, chị cần lo lắng .
Còn nữa...”
Anh còn gì đó nhưng thật khó mở lời quá!
Nghẹn đến đỏ cả mặt.
“Còn gì nữa?”
“ !
Còn gì nữa?
Sao cho hết ?”
Triệu Thu Hoa cũng hỏi.
Lục Cảnh Chu mặt càng đỏ hơn, dùng tay che mặt, ấp úng :
“Bác sĩ , nếu sữa thì nhất.”
Triệu Thu Hoa vỗ tay cái bộp:
“ đúng đúng, em mau ch.óng xuống sữa , như đứa bé mới cái ăn.”
Triệu Thu Nguyệt mặt cũng đỏ lên, còn chút vẻ thẹn thùng, nghiêng đầu sang một bên, kéo chăn lên cao một chút:
“Lát nữa em sẽ thử.”
Lục Cảnh Chu lập tức nhận ở đây tiện:
“Nếu hai thì đây.
Chị dâu, chị nghỉ ngơi cho nhé.”
Triệu Thu Nguyệt dõi mắt theo bóng rời , sự thất vọng hiện rõ mồn một mặt.
Triệu Thu Hoa vẫn nể tình sức khỏe của chị nên nhịn gì.
Chương 260 Một lời hai ý
Khi Lục Cảnh Chu trở về nhà khách, con gái ngủ say.
Giang Sênh và Trịnh Tiểu Lục lúc chập tối cùng con bé chơi đùa đến phát mệt.
Giang Nguyệt tựa đầu giường, lúc rảnh rỗi lôi một cuốn tiểu thuyết đang .
Nhà khách đèn, tiện lợi hơn ở nhà nhiều, nên vẫn là ở thành phố sướng thật!
“Về ?”
Giang Nguyệt vẻ mặt nhàn nhạt, vui giận.
Lục Cảnh Chu thấy chút kỳ lạ:
“Ừm!
Sao em vẫn ngủ.”
“Ban ngày ngủ nhiều , đêm ngủ .
Sáng mai về sớm !
Dù cũng chẳng còn tiền còn phiếu nữa, cứ lấy đồ đổi mãi cũng tiện.”
Lục Cảnh Chu trong lòng thấy áy náy:
“Anh xin , tất cả chuyện đều là vì quan hệ của .”
Giang Nguyệt trong lòng bực bội:
“Anh cũng ngờ chuyện thành thế , Quan Lỗi chắc chắn cũng ngờ tới.
Ôi!
Đều là mệnh cả, nhưng mà... thôi bỏ .”
“ mà cái gì?
Vợ ơi, em gì thì cứ .
Nếu em thật sự thích thì cứ để họ ở huyện, cần về khu nhà tập thể nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-181.html.]
Anh tất nhiên là xót vợ, còn về tình đồng đội, lời hứa gì đó đều xếp .
Những chuyện đều phân rõ nặng nhẹ nhanh chậm, cũng tuyệt đối vì cái nguyên tắc ch.ó ch-ết gì mà để vợ chịu uất ức, nếu thì những gì kiên trì bấy lâu nay còn ý nghĩa gì nữa?
Giang Nguyệt vỗ vỗ cái bụng tròn vo, mỉm nhẹ nhàng:
“Cứ đợi xem !
Ý em là bước nào tính bước .
Hiện tại chị thể theo chúng về .
Thật ở huyện lỵ gì ?
Chẳng đợi đứa bé lớn chút nữa thì chị sẽ về quê ?
Dù bây giờ cũng chỉ là tạm thời, chăm sóc, và em đều thể yên tâm.
Ôi!
Quan Lỗi rốt cuộc gì với chị ?”
Lục Cảnh Chu bàn về chủ đề :
“Chuyện riêng của vợ chồng , chúng tiện hỏi kỹ.
Mệt ?
Để bóp chân cho em nhé.”
“Đừng, tay mạnh quá, em chịu tội .”
“Anh nhẹ thôi, nhẹ nhàng thôi, xem chân em sưng cả lên .”
“Làm gì , nhầm .”
Giang Nguyệt ngoài mặt đùa với , nhưng trong lòng như một cái gai đ-âm trúng, rút mà nuốt cũng trôi, cảm giác đó vô cùng khó chịu.
Thực cô lo lắng chuyện Triệu Thu Nguyệt và Lục Cảnh Chu thể gì với .
Đừng Triệu Thu Nguyệt lớn tuổi, còn là vợ đồng đội của , cho dù Triệu Thu Nguyệt là một đại mỹ nhân chồng thì cô cũng sẽ phí tâm tư việc phòng tiểu tam đ-ánh ghen, như thật lãng phí thời gian.
Chiều ngày hôm , Lục Cảnh Chu định lái xe đưa bọn họ về.
Trước khi , Giang Nguyệt qua thăm Triệu Thu Nguyệt.
So với hôm qua, chị thể xuống đất , chỉ là thể cử động quá mạnh.
“Chị Triệu, chúng em ở nhà khách cũng là cách, nên về đây.
Khu nhà tập thể bên đó điện thoại, nhưng trong doanh trại kéo dây điện thoại , chị việc gì thì cứ gọi điện quân đội, chuyển máy một cái là tìm ngay.
Sau đó nữa, nếu điều kiện cho phép, em sẽ bảo Tiểu Lục cách vài ngày mang nhu yếu phẩm qua cho hai một chuyến.
Bên phía quân đội cũng bận rộn lắm, ba của Tinh Thần chắc chắn .
Còn cái thằng Tiểu Kiệt thì ?
Gửi qua đây là để nó tiếp tục ở quân đội?”
Giang Nguyệt những lời luôn quan sát phản ứng của Triệu Thu Nguyệt.
Nghe đến con trai, Triệu Thu Nguyệt bỗng nhiên chút hoảng loạn:
“Lại phiền cô chăm sóc Tiểu Kiệt giúp .
Đợi tịnh dưỡng , thời gian cũng gần đến lúc chúng về quê thì cô hãy đưa nó qua đây, ?”
Giang Nguyệt :
“Tất nhiên là , thế nào đều tùy ý chị cả.”
Câu của cô mang hàm ý sâu xa.
Triệu Thu Nguyệt cũng là hiểu hiểu.
Giang Nguyệt nhấc giỏ trái cây đầu giường lên gọt táo cho chị :
“Chị Triệu, giấy chứng sinh của đứa bé vẫn ?
Hộ khẩu định nhập ?”
“Cái đó chắc chắn là về quê , nếu thì...”
Ánh mắt Triệu Thu Nguyệt trở nên mờ mịt, con của chị tổng cộng thể là hộ khẩu đen , chắc chắn nhập hộ khẩu.
Giang Nguyệt gọt táo cực khéo:
“Nghe trẻ con sinh ở bệnh viện là do bệnh viện cấp giấy chứng nhận, đó mới cầm giấy chứng nhận đó về quê nhập hộ khẩu.”
Chuyện Triệu Thu Nguyệt đương nhiên , những sinh tại nhà thì trực tiếp đại đội xin giấy chứng nhận là nhập .
Trong đầu Triệu Thu Nguyệt đang nghĩ xem hộ khẩu của đứa bé thế nào, cũng chẳng khi mang về quê đại đội gây khó dễ , chuyện đều là ẩn .
Đang mải suy nghĩ thì bỗng Giang Nguyệt :
“Cho nên, ngàn vạn đừng điền sai cái gì, nếu sửa là phiền phức lắm đấy.”
Triệu Thu Nguyệt sợ đến toát mồ hôi lạnh, trợn tròn mắt Giang Nguyệt, ánh mắt đó như thể thấy hồn ma .
!
Sao chị quên mất chứ, vạn nhất bệnh viện cứ chiếu theo tờ giấy đồng ý phẫu thuật mà chị ký mà cấp giấy chứng nhận thì chị mang về quê nhập hộ khẩu , căn bản là nhập nữa.
Triệu Thu Nguyệt càng nghĩ càng thấy sợ hãi, chợt nghĩ , chẳng lẽ Giang Nguyệt ?
Chị định mở miệng giải thích thì cửa phòng bệnh mở , Lương Nguyệt đầy lạnh chạy xông :
“Sao chứ, đang yên đang lành sinh ?”
Sự xuất hiện đột ngột của Lương Nguyệt đứt quãng cơ hội giải thích duy nhất, cũng gây những hậu quả thể cứu vãn.
Giang Nguyệt thở một đục ngầu, để tâm mà dậy:
“Mọi cứ chuyện , chúng về .”
“Giang Nguyệt!”
Triệu Thu Nguyệt đột nhiên gọi cô .
“Sao ?”
Giang Nguyệt đầu , nụ nhạt.
Chút dũng khí còn sót của Triệu Thu Nguyệt tan biến sạch sành sanh trong nụ của cô:
“Không gì, đường cẩn thận nhé.
Cô cũng sắp sinh , chú ý nhiều .
Nếu lo lắng thì cứ lên huyện sớm chút, sinh con ở bệnh viện vẫn yên tâm hơn.”
“Em , chị nghỉ ngơi cho nhé.”
Lục Cảnh Chu bế con gái đợi ở hành lang, thấy vợ liền lập tức đón lấy:
“Anh qua khoa nhi xong, bác sĩ lúc sinh phổi của đứa bé dính nước ối, nhưng tình hình phục hồi , ngày mai là thể chuyển khỏi khoa nhi về phòng bệnh , chỉ là xuất viện thì còn đợi vài ngày nữa.”
“Dạ!”
Giang Nguyệt một cách lơ đãng.
Sau khi họ khỏi, Lương Nguyệt đặt mấy quả táo mua lên bàn đầu giường.
Thật chỉ mấy quả táo nhỏ thôi nhưng cô một cách trịnh trọng:
“Chị Triệu, đây là em đặc biệt mua cho chị đấy.
Táo ở hợp tác xã cung tiêu đều vận chuyển từ miền Nam tới nên đắt lắm, chị ăn từ từ nhé.”
“Cảm ơn cô nhé, cô tốn kém quá.”
“Hì!
Chị em còn mấy câu đó gì.
Đi xa nhà thì nên giúp đỡ lẫn là lẽ đương nhiên.
Chị vẫn cho em rốt cuộc là chuyện gì, em chỉ lên huyện chợ, đột nhiên sinh non thế , thật là dọa mà!
Đứa bé khỏe ?”
Cô hỏi dồn dập nhiều như , Triệu Thu Nguyệt cũng chẳng nên trả lời câu nào nữa.
Vẫn là Triệu Thu Hoa đưa cơm giải đáp cho cô , nhưng những gì chị rõ ràng là ý mà Triệu Thu Nguyệt diễn đạt.