THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 186

Cập nhật lúc: 2026-04-06 19:52:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Thu Nguyệt gạt nước mắt, kìm nén cảm xúc:

 

“Thay cảm ơn Tam thẩm của , đồ Tết thì cần gửi , hiện giờ cũng sinh con , nợ cô nhiều ân tình, cũng nợ nhiều tiền, chúng nỡ phiền cô thêm nữa, đợi con tròn tháng, sẽ tìm việc ở huyện thành, tự kiếm tiền nuôi sống ba con .”

 

Trịnh Tiểu Lục đối với lời dám khen ngợi nhưng cũng thể tạt nước lạnh:

 

“Xem dì kìa, cái tính là phiền hà nỗi gì, đều ngoài, lời của dì cháu sẽ chuyển lời, cháu còn đến bệnh viện, cháu đây.”

 

“Này!”

 

Triệu Thu Nguyệt lúc mới nhớ tin tức chị gái mang về:

 

“Chị, nãy chị gì?

 

Lính tráng gì cơ?”

 

“Chị nha!

 

Chị chỉ thấy nhiều lính tráng chạy bệnh viện thôi.”

 

“Có thấy Lục Cảnh Chu ?”

 

Triệu Thu Hoa lắc đầu:

 

“Chị để ý.”

 

Trịnh Tiểu Lục :

 

“Thẩm Triệu, dì đừng hỏi nữa, Tam thúc của cháu đúng là thương do lạnh, nhưng gì đáng ngại , đây , cháu đang định qua đó trông nom đây!”

 

Triệu Thu Nguyệt đột nhiên đồng t.ử co rụt :

 

“Cái gì?

 

Anh thương viện , thương ở , đừng gạt , nếu nghiêm trọng thì cũng đưa đến bệnh viện huyện, chị, chị giúp em trông con, em đưa Tiểu Kiệt xem thử.”

 

Triệu Thu Hoa thấy chị hoảng hốt, vội vàng :

 

“Dì đang ở cữ, chạy lung tung cái gì, xem cũng là chị xem.”

 

Trịnh Tiểu Lục chắn cửa, ý nhường đường:

 

“Đại thẩm đúng đấy, phía bệnh viện cần dì nhọc lòng , chẳng còn cháu ?

 

Vả , cùng còn nhiều , thiếu trông nom.”

 

Chương 267 đ-ánh đấy

 

Triệu Thu Nguyệt lời chỉ thấy chướng tai, chị thể duy trì dáng vẻ mặt Giang Nguyệt nhưng mặt thằng nhóc thì cần thiết:

 

“Cậu tuổi còn nhỏ thì cái gì mà chăm sóc khác, vả , khác là khác, chúng là chúng , Tiểu Kiệt cũng thăm chú Lục, một cái chúng mới thể yên tâm.”

 

Quan Kiệt nỗ lực rút tay nhưng nắm c.h.ặ.t.

 

Trịnh Tiểu Lục ánh mắt lạnh , vẻ mặt chút thiện cảm :

 

“Thẩm Triệu, cháu đây cảm thấy dì là một , tính tình , con cũng , cho nên suốt chặng đường chúng cháu bảo vệ ba con dì đều là tận tâm tận lực, Tam thẩm cháu đối với dì cũng là bỏ tiền bỏ sức, với dì chứ?”

 

“Cậu ý gì?”

 

Triệu Thu Nguyệt đột nhiên căng thẳng đến mức quên cả thở, sợ trong miệng Trịnh Tiểu Lục những lời nào đó mà chị đối mặt, nhưng thấp thoáng đó chị một tia mong đợi, mâu thuẫn, vô giải .

 

Trịnh Tiểu Lục cũng nhịn nổi nữa:

 

“Dì với Tam thúc quan hệ cách một chú Quan, tính là cận chứ?

 

Cho nên dì cần căng thẳng như , cũng cần để ý như , chú vợ thương mà, dì đừng loạn đào góc tường nhé!”

 

“Chát!”

 

Bàn tay buông thõng của Triệu Thu Nguyệt đau âm ỉ, cả là do tức do thẹn mà run rẩy.

 

Trịnh Tiểu Lục đ-ánh đến mức mặt lệch sang một bên, trong miệng đều mùi m-áu tanh.

 

“Thu Nguyệt!

 

cái gì thế hả!”

 

Giọng Triệu Thu Hoa sắc lẹm, xông lên kéo em gái , khuôn mặt dần sưng đỏ của Tiểu Lục, an ủi thế nào:

 

“Tiểu Lục, cháu chứ?

 

Hay là dùng tuyết chườm một chút.”

 

Triệu Thu Nguyệt nữa kéo chị gái , đôi mắt đỏ ngầu, gào lên tê tâm liệt phế:

 

“Trịnh Tiểu Lục!

 

Cậu tuổi còn nhỏ mà trong đầu là những thứ tà môn ngoại đạo, nam đạo nữ chướng, là những lời dạy , Giang Nguyệt cảm thấy nhắm đàn ông của cô , cảm thấy chính là đồ hổ như thế, ly hôn, chồng còn sống nhịn tìm đàn ông, trong mắt các rẻ mạt như thế ?”

 

“Thu Nguyệt, dì bình tĩnh một chút, còn cãi thế thì hàng xóm láng giềng thấy hết đấy.”

 

“Chị, chị cũng nghĩ em như ?”

 

“Chị ...”

 

Triệu Thu Nguyệt giơ tay, hiệu cho bà đừng nữa:

 

“Em , trong lòng em đều rõ ràng, hôm nay em còn nhất định , em mặt Lục Cảnh Chu mà phân bua với cho lẽ!”

 

Trịnh Tiểu Lục chút ngây , tình hình gì thế , sai lời , gây rắc rối cho Tam thẩm .

 

Triệu Thu Nguyệt bỏ mặc con gái, cũng , liền kéo Quan Kiệt, đẩy Trịnh Tiểu Lục đang chắn đường , hùng hổ chạy ngoài.

 

“Tiểu Lục, cháu còn đực đó gì, mau đuổi theo chứ!”

 

“Vâng!”

 

“Chuyện nháo , thật là...”

 

Sảnh bệnh viện lúc chút náo nhiệt, tới lui đều mặc quân phục.

 

Triệu Thu Nguyệt xông thẳng sảnh, nỗ lực tìm kiếm quen trong đám đông, nhanh chị phát hiện Hà Thiết Quân, cũng tham gia cuộc tìm cứu , thương nhẹ nhưng thương do lạnh mà là ngã, cánh tay một vết rạch lớn, mới băng bó xong như giúp đỡ các thương binh khác.

 

“Thiết Quân?”

 

Triệu Thu Nguyệt từ phía vỗ một cái.

 

Hà Thiết Quân đầu , thấy là chị , đến ánh mắt cũng đổi:

 

“Chị dâu!”

 

“Này!

 

Cậu cũng thương ?

 

Không gì đáng ngại chứ?”

 

“Không ạ, chỉ là vết thương ngoài da nhỏ thôi.”

 

“Ồ ồ, thì , Đoàn trưởng các ?

 

Nghe cũng thương .”

 

“Đoàn trưởng ở phòng quan sát, tay thương do lạnh, chút rắc rối.”

 

Hà Thiết Quân giơ tay chỉ hướng cho chị .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-186.html.]

Vừa dứt lời, Triệu Thu Nguyệt vội vã , Hà Thiết Quân đang thắc mắc thì Trịnh Tiểu Lục chạy đến:

 

“Anh Thiết Quân, Tam thúc em ở ?”

 

Hà Thiết Quân chỉ một nữa:

 

“Yên tâm , Đoàn trưởng việc gì .”

 

Trịnh Tiểu Lục kịp nhiều vội vàng đuổi theo.

 

Đợi đến khi đuổi tới cửa phòng quan sát thì Triệu Thu Nguyệt ở bên trong .

 

Phòng quan sát lúc chỉ một Lục Cảnh Chu, giường bệnh, dường như ngủ , Triệu Thu Nguyệt chiếc ghế bên cạnh, Quan Kiệt cũng lặng lẽ một bên.

 

Nhận đến, Triệu Thu Nguyệt cũng đầu nhưng Lục Cảnh Chu đang ngủ nông vẫn lập tức tỉnh dậy, thấy mấy đột nhiên xuất hiện, hề bất ngờ, chỉ xoa xoa chân mày, đang định dậy thì Triệu Thu Nguyệt đột nhiên đưa tay ấn :

 

“Anh đang thương thì cứ , cần dậy .”

 

Chỗ chị đưa tay ấn chính là bả vai của Lục Cảnh Chu, Lục Cảnh Chu cảm nhận , hình lùi né tránh.

 

“Chị dâu, chị tới đây?”

 

thương viện, sốt ruột quá nên chạy tới luôn, thương ở , cho xem nào.”

 

Chị định đưa tay nắm lấy tay Lục Cảnh Chu, né tránh.

 

Trịnh Tiểu Lục nổi nữa, xen xòa:

 

“Thẩm Triệu, Tam thúc ở đây cháu là đủ , dì hết cữ, là mau về nghỉ ngơi !”

 

Triệu Thu Nguyệt đột nhiên ánh mắt đầy phẫn hận về phía , Lục Cảnh Chu lúc cũng chú ý tới:

 

“Tiểu Lục, mặt cháu thế ?”

 

đ-ánh đấy!”

 

Triệu Thu Nguyệt thản nhiên thừa nhận.

 

Lục Cảnh Chu bất ngờ:

 

“Đã xảy chuyện gì?”

 

Triệu Thu Nguyệt chằm chằm Trịnh Tiểu Lục, khóe miệng lướt qua một tia châm biếm:

 

“Là , ?”

 

Trịnh Tiểu Lục quả thực là cạn lời ch-ết mất:

 

“Nói gì chứ?

 

Cháu ?

 

Thật dì phản ứng mạnh như là vì cái gì nữa!”

 

Triệu Thu Nguyệt vẻ mặt đau đớn:

 

phản ứng mạnh?

 

Cậu đây là đang chụp mũ cho , bôi nhọ sự trong sạch của , thể đ-ánh chứ?

 

Lần còn dám như , vẫn sẽ đ-ánh như thường!”

 

Trịnh Tiểu Lục tức phát điên.

 

Lục Cảnh Chu giơ tay ngăn hai , giữa đôi lông mày một tia thiếu kiên nhẫn:

 

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

 

Triệu Thu Nguyệt lạnh lùng :

 

“Cậu tư tâm với , ý đồ, đào góc tường, điểm nào quá, câu nào sai mà khiến nghi ngờ, khiến nghĩ lệch lạc , nhưng Cảnh Chu , chúng quen bao nhiêu năm , hiểu mà, nếu lão Quan bắt, nếu xảy chuyện, thể theo các đến đây ?

 

ba con chúng là gánh nặng, các mong vứt bỏ chúng , tất cả những điều đều thể hiểu , nhưng các thể hỏng thanh danh của !”

 

Nói liền lên, đến thê thê t.h.ả.m t.h.ả.m.

 

Quan Kiệt ở bên cạnh mà đầu óc mơ hồ, não cũng ong ong, phân rõ rốt cuộc ai đúng ai sai, lẽ đúng là Tiểu Lục sai lời, chạm nỗi đau của ?

 

Lục Cảnh Chu ngẩn , chút hiểu tình hình.

 

“Trời đất chứng giám!

 

Cháu là thẩm Triệu mới sinh con, chẳng vẫn còn đang ở cữ ?

 

Vậy cháu bảo dì nghỉ ngơi cho , ngoan ngoãn đợi đó thì gì sai ?

 

Tam thúc ở đây cháu chăm sóc, đây cũng là lời dặn dò của Tam thẩm cháu lúc , gì sai ?

 

thẩm Triệu cứ nhất định đòi đến, còn nhất định đòi chăm sóc, nam nữ biệt, thể thuận tiện ?

 

Sao biến thành của cháu.”

 

Trịnh Tiểu Lục cũng sắp , đổi trắng đen oan uổng, thực sự cảm thấy lương thực đưa tới đây đều đem cho ch.ó ăn .

 

Hai căn bản cùng một vấn đề.

 

Trịnh Tiểu Lục cũng ngốc, tự nhiên tránh nặng tìm nhẹ.

 

Vả , đây là bệnh viện, là nơi thảo luận chuyện riêng tư ?

 

Chương 268 Say r-ượu

 

Triệu Thu Nguyệt vẫn chịu buông tha:

 

coi Cảnh Chu như em trai ruột của , bưng rót nước cho cũng chẳng vấn đề gì cả, là tâm địa bẩn thỉu mới nghĩ khác lệch lạc như thế.”

 

Lục Cảnh Chu nổi nữa:

 

“Cả hai im miệng hết cho !”

 

Cái gì mà bưng rót nước, lôi .

 

Triệu Thu Nguyệt lời, uất ức nấc nghẹn, cũng hé răng.

 

Trịnh Tiểu Lục hậm hực xổm sang một bên.

 

Lục Cảnh Chu trầm giọng :

 

“Tiểu Lục, bậy, chị dâu là trưởng bối của cháu, cũng là nhà quân nhân, cháu tôn trọng chị .”

 

Trịnh Tiểu Lục lầm lũi cúi đầu, chịu nhận , trong lòng nghĩ bụng về nhà mách tội với Tam thẩm.

 

Lục Cảnh Chu thể rõ những tính toán nhỏ nhặt trong lòng chứ, thế là lập tức sang Triệu Thu Nguyệt.

 

“Chị dâu, chúng bỏ mặc chị ở huyện thành quản, là do điều kiện ở khu gia thuộc quá kém, vả Giang Nguyệt thể cũng tiện, trong nhà còn một đứa nhỏ cần chăm sóc, bản bận rộn , đây cũng là lý do chúng đón chị gái chị qua đây, chăm sóc chị, đồ ăn thức uống chúng đều gửi tới cho chị cả , bất kỳ sự hời hợt nào chứ?

 

nghĩ, cho dù Quan Lỗi ở đây thì cũng thể chúng điểm nào sai sót cả.”

 

Mặt Triệu Thu Nguyệt trắng bệch như ch-ết:

 

ý ...”

 

Lục Cảnh Chu thở dài:

 

chị ý gì, chị cũng ý gì, Tiểu Lục chỗ sai mong chị đừng để bụng, cứ cách vài ngày lái máy cày chạy một chuyến, chị bên ngoài lạnh thế nào ?

 

Chị lái xe lạnh thế nào ?

 

Chị , Tiểu Kiệt , Tiểu Lục ác ý, đây hứa , đợi đến năm mới, nếu các bằng lòng thì về quê cũ Quế Châu, nếu bằng lòng thì ở đây tìm một chỗ việc, bất kể thế nào cũng sẽ an bài cho các .”

Loading...