THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 197
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:07:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nguyên liệu đều là bỏ , đây nghỉ ngơi ?
Hay là hai đổi chỗ nhé, chỗ mì thịt rau dưa , ngươi tới bỏ tiền?
Giang Sênh, tính xem hết bao nhiêu tiền...”
“Đừng đừng, coi như gì.”
Hà Xảo Liên hiện tại cũng dám đấu khẩu với nàng về chuyện tiền nong, giờ nàng , Giang Nguyệt thật sự tiền.
Thật nàng cũng nghi hoặc, cái đại tập mà Trịnh Tiểu Lục đó, thật sự kiếm tiền đến thế ?
Ý nghĩ một khi xuất hiện trong đầu thì chút thu .
Chương 283 R-ượu Mao Đài
Chuyện tố cáo ngược thành cho Giang Nguyệt, mở một con đường cho nàng.
Hiện tại nàng kiếm tiền đều kiếm một cách quang minh chính đại, khiến trong lòng Hà Xảo Liên cũng ngứa ngáy theo.
Dương Tú Chi cầm cây cán bột, đùa:
“Giang Nguyệt hiện tại là lãnh đạo của chúng , thể đắc tội .”
Vương Cúc bỗng nhiên xích gần, “Giang Nguyệt, sang năm, ý là qua năm mới, ngươi thể dẫn cùng chút buôn bán nhỏ ?
Nghe hiện tại cấp quản nữa, cho phép chút buôn bán nhỏ.”
Giang Nguyệt nghiêm mặt :
“Sang năm xuân về, vùng đất hoang bên ngoài khu nhà thuộc gia đình quân nhân bắt đầu canh tác .
Trồng trọt là chuyện đại sự, tuyệt đối thể trì hoãn.
Các chiến sĩ lấy đơn vị lớp để chia đất, khu nhà thuộc gia đình chúng thì lấy đơn vị gia đình.
Có điều chúng ít , đất chia cũng ít, nếu trồng nhiều thì thể thầu cho khác.
Ngươi trồng thì khối trồng, hoặc là khai khẩn sân vườn , trồng nhiều rau xanh một chút.
Ta bảo Tiểu Lục thu thập ít hạt giống rau, khi thời gian thích hợp là thể bắt đầu gieo mầm .
Vừa Điền nãi nãi ở đây, bà là lớn tuổi, chắc chắn bí quyết trồng rau trồng đất.”
Vương Cúc lập tức về phía Trương Gia Lệ, “Gia Lệ, đầu thỉnh giáo chồng ngươi cho kỹ mới .
Ta trồng dưa hấu, trồng cà chua, trồng dưa gang, từ khi tới đây đến giờ ăn loại trái cây nào ngọt cả.”
Giang Sênh bưng một đĩa táo cắt xong , Giang Nguyệt :
“Xem ngươi kìa, keo kiệt đến thế ?
Có mấy quả táo thôi mà, đều ăn , đều ăn .
Đây là trái cây từ phương Nam tới đấy, là chiến hữu của cha Tinh Thần gửi tới, nếu bao mấy lớp chăn bông thì đều đông thành cục đ-á cả .”
“Tốt !”
“Trái cây thơm quá!”
“Nếu chỗ chúng cũng thể trồng thì mấy.”
Hai quả táo, Giang Sênh cắt thành mười mấy miếng, bảo đảm mỗi chia một miếng, nàng cũng nỡ cắt thêm.
Tuy nhiên, nàng lén giấu một miếng, chạy sang nhà bên cạnh.
Vừa mới đẩy cổng viện , suýt chút nữa dọa chạy ngược trở .
Nói thật, g-iết một con thỏ với g-iết một bầy thỏ thì cảm giác thị giác khác .
“Nha đầu, ngươi tới đây?
Dưới đất là nước m-áu, đừng dẫm .”
Tạp dề thắt ngang hông Điền nãi nãi cũng dính đầy m-áu.
Hà Thiết Quân vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng như cũ, tay vẫn cầm một con d.a.o nhọn, đang lột da một con thỏ.
Thấy Giang Sênh tới, cũng chỉ đầu liếc một cái, xoay tiếp tục việc của .
“Điền nãi nãi, là tỷ tỷ bảo qua xem thử, g-iết bao nhiêu con ?
Hôm nay xong ạ?”
Điền nãi nãi mệt đến toát mồ hôi, nửa đều nhuộm đỏ nước m-áu, còn dính ít lông thỏ, “Sắp xong , đây , gửi tới mấy con, khi trời tối là hẵng xong.
Chỉ là nội tạng vẫn xử lý, bọn họ cần, vứt thì tiếc quá.”
Giang Sênh ghé mắt cái thùng gỗ đựng nội tạng, nội tạng con thỏ thì lớn bao nhiêu chứ, mà cũng đựng hơn nửa thùng, chút rợn .
Giang Sênh bịt miệng, lùi sang một bên, nhưng nhanh ý thức đây từng nuôi lợn cho đại đội, như vẻ đúng lắm, bèn bỏ tay xuống:
“Điền nãi nãi, chỗ nội tạng cũng là thứ , chắc chắn thể vứt .
Hay là xử lý một chút, dùng muối ướp lên thì ạ?”
“Ngươi dọn dẹp !
Vậy ngươi cứ mà !”
“Dạ!”
Trước khi việc, Giang Sênh chạy tới bên cạnh Hà Thiết Quân, lặng lẽ nhét miếng táo túi áo .
Hà Thiết Quân ngẩn , “Ngươi cái gì?”
Hắn hỏi một cách hùng hồn, đầy lý lẽ.
Giang Sênh cũng ngẩn , “Chính là đưa đồ ăn cho mà!”
“Ta ăn, ngươi đưa táo cho Điền nãi nãi !”
“Ta già , ăn đồ lạnh , đừng đưa cho .”
Điền nãi nãi từ chối, trong lòng bà hiểu rõ như gương sáng .
Hà Thiết Quân vẫn cảm thấy thật kỳ lạ.
Trong mắt , Giang Sênh vẫn là một cô bé, luôn nhớ rõ dáng vẻ đầu gặp Giang Sênh, đúng , khi đó tên là Vương Sinh, g-ầy nhỏ, giống như một thằng nhóc hoang .
Điền nãi nãi thịt thỏ, Giang Nguyệt trực tiếp đưa cho bà mười cân gạo, mười cân bột mì trắng.
Dù những thứ nàng là thiếu nhất, trong gian bao nhiêu bấy nhiêu.
Những nhà khác, Vương Cúc là keo kiệt nhất, trực tiếp để nội tạng thỏ coi như phí gia công.
Ở phía bên , hoạt động gói sủi cảo cũng diễn vô cùng sôi nổi.
Trong ba ngày, dùng hết hai bao bột mì, loại bao năm mươi cân một bao , gói hàng ngàn cái sủi cảo.
Nhà bếp của bộ đội cũng sẽ gói sủi cảo, việc đó liên quan đến đám phụ nữ bọn họ.
Giang Nguyệt quyết định, chia cho mỗi nhà năm mươi cái sủi cảo, lượng là ít .
Vương Cúc hỏi:
“Ngươi chia theo đầu chia theo gia đình?”
Ý của nàng là, nhà nàng đông , giống như nhà Chính ủy Cố ít , thì chắc chắn là khác .
Giang Nguyệt lạnh lùng liếc nàng một cái, lười giải thích với nàng :
“Ngươi lấy ?
Vậy thì thôi, tiết kiệm một phần!”
“Ơ?
Tại lấy chứ!
Ta cũng tham gia gói, cũng bỏ công sức lao động mà, Giang Nguyệt, thấy bây giờ tính khí ngươi càng lúc càng lớn đấy, một chút ý kiến cũng lọt tai, cứ như mãi là !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-197.html.]
Nàng còn sang giáo huấn ngược Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt khẩy:
“Chẳng lẽ những lời nhảm nhí của ngươi ?
Ta rảnh rỗi như thế.”
Mấy ngày tết bận tối tăm mặt mũi, đương nhiên nàng cũng quên bảo Trịnh Tiểu Lục mang chút đồ tết cho Triệu Thu Nguyệt, nhưng , đồ đạc trả nguyên vẹn.
“Chuyện là ?
Có ngươi gì ?”
Trịnh Tiểu Lục gãi đầu, “Không mà!
Ta tới, nàng thấy bảo mang đồ , nhà bọn họ hiện tại thiếu cái ăn cái mặc, cũng cần gửi nữa.
À đúng , nàng những nhận đồ của chúng , còn bảo mang về hai bình r-ượu, là Quan Kiệt hiếu kính Tam thúc của .”
Giang Nguyệt thấy chai dán ba chữ:
“R-ượu Mao Đài!”
Trịnh Tiểu Lục :
“À đúng , bọn họ căn nhà tỷ thuê nhỏ quá, bọn họ ở xuể, cũng dọn , bèn thuê luôn hai gian phòng khác nữa.
Ba con bọn họ ở một bên, Thu Hoa thẩm với con gái ở một gian.
Xem chừng Thu Nguyệt thẩm hộ lý tồi, cả đều khác hẳn, quần áo mới cũng mặc lên , trẻ bao nhiêu.”
“Thôi, tùy bọn họ !”
Nàng hiện tại thấy tên của mấy con nhà đó nữa.
đến buổi tối, một màn khiến nàng nghẹn lòng xuất hiện.
Lục Cảnh Chu vội vàng về nhà, phòng trong bắt đầu tìm quần áo, qua là sắp ngoài.
“Muộn thế , định ?”
Lục Cảnh Chu giải thích:
“Vợ , tới huyện thành một chuyến, tẩu t.ử gọi điện tới Quan Kiệt mất tích , bọn họ tìm khắp xung quanh mà thấy, tới xem .”
“Báo quan ?”
“Báo , công an cũng đang giúp tìm.
Ta yên tâm, qua đó xem thử.
Các nàng cứ ngủ , nếu muộn quá thì tìm chỗ nào đó ngủ tạm, ngày mai mới về.”
Giang Nguyệt giường lò, tuy trong lòng thoải mái nhưng nàng cũng thể gì, càng thể ngăn cản Lục Cảnh Chu cho .
Ngạn nhỡ thật sự mất đứa trẻ thì đó cũng là chuyện trọng đại, nghĩ Triệu Thu Nguyệt chắc cũng lấy chuyện của con cái trò đùa.
Chương 284 Ngộ nhỡ thì !
“Được !
Vậy đường lái xe cẩn thận nhé, sớm về sớm, cũng đừng quá lo lắng, Quan Kiệt đứa trẻ đó hiểu chuyện tâm cơ, sẽ chạy loạn .”
“Được!
Ta , nàng ngủ sớm , nếu đêm khuya tiện thì cứ bảo Giang Sênh qua đây bầu bạn.”
Lục Cảnh Chu mặc áo khoác , hôn lên mặt nàng một cái rời .
“Này!
Chàng đưa Quách Dương theo , đường cũng bạn.”
“Không cần, một thể .”
Lục Cảnh Chu xách thùng dầu từ trong sân , mỗi ngày đều rút cạn dầu trong xe, khi cần lái xe mới đổ dầu , như mới đông cứng .
“Tam thúc, huyện thành ?
Vẫn là chuyện nhà Triệu thẩm?”
Trịnh Tiểu Lục quấn chăn, từ trong ổ chăn ấm áp chạy , lạnh đến mức hít hà.
“Ừ!
Ngươi ngủ tiếp !”
“Ta cùng .”
Trịnh Tiểu Lục chạy nhà lấy quần áo.
“Không cần !”
đợi từ chối, Trịnh Tiểu Lục vội vàng mặc quần áo chạy ngoài, “Ta đây chẳng là sợ ăn thịt !
Đi , mau thôi!
Chỗ thật sự lạnh vãi chưởng.”
Lục Cảnh Chu còn cách nào khác, đành mang theo.
Ban đêm tốc độ xe nhanh, lái gần hai ba tiếng đồng hồ, Lục Cảnh Chu đồng hồ, mười giờ tối , huyện thành một mảnh tĩnh mịch.
Khi bọn họ tới sân viện mà Triệu Thu Nguyệt thuê ở, xung quanh vẫn một mảnh yên tĩnh.
Theo lý mà , mất con thì náo động lớn mới đúng, nhưng , cái gì cũng .
Trịnh Tiểu Lục xuống xe, rụt cổ , sụt sịt mũi, “Tam thúc, động tĩnh đúng nha!
Có bọn họ đều ngoài tìm ?”
“Vào trong xem tính,” Lục Cảnh Chu đóng cửa xe, cảnh giác quanh bốn phía, thấy bất thường mới tiến lên gõ cửa.
Cổng viện cài, trực tiếp đẩy cửa , dù bên trong cũng là một cái sân nhỏ.
Căn phòng Triệu Thu Nguyệt ở, cửa đóng nhưng đèn vẫn sáng.
“Tẩu t.ử?
Ta là Lục Cảnh Chu.”
Bên trong yên lặng vài giây mới lên tiếng, tiếp đó là tiếng mở cửa.
Triệu Thu Nguyệt mắt đỏ hoe đó, bộ dạng dường như qua, thấy , vội vàng vẫy tay, ý bảo trong.
Lục Cảnh Chu định bước chân, Trịnh Tiểu Lục theo kéo , vẻ mặt đầy phòng .
Hắn đầu hỏi:
“Sao ?”
Trịnh Tiểu Lục lắc đầu, cũng nữa, dù chính là cảm thấy cánh cửa , đàn bà đáng sợ như yêu quái .
“Không gì.”
Lục Cảnh Chu vẫn bước tới.
Trịnh Tiểu Lục vội vàng sát theo .
Triệu Thu Nguyệt thấy Trịnh Tiểu Lục cũng tới, ánh mắt lóe lên, “Muộn thế còn phiền thúc qua đây, thật sự ngại quá.
Đi đường chứ?
Không xảy chuyện gì chứ?”
“Vẫn , Tiểu Kiệt ?”
Lục Cảnh Chu thấy thiếu niên đang ghế đẩu nhỏ, hai tay ôm lấy đầu gối, đầu cúi xuống.