THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:08:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trung đoàn trưởng!”

 

“Đi lấy cho chị dâu một cái đệm lót.”

 

“Rõ!”

 

Quách Dương đáp lời dứt khoát, nhưng bộ não thì đang hoạt động điên cuồng.

 

Biết tìm đệm lót bây giờ?

 

, đoàn văn công.

 

“Vậy đưa Tinh Thần phía , lát nữa xem nữa thì bảo thông báo cho , đưa con em về nhà.”

 

Anh cũng chẳng mấy hứng thú với việc xem biểu diễn văn nghệ, ca ca múa múa, còn là một đám con gái trẻ, chẳng thấy ho cả.

 

Sở dĩ đó là vì đây là hoạt động tập thể, là Trung đoàn trưởng, thể vắng mặt .

 

cũng lo lắng Giang Nguyệt lâu.

 

Giang Nguyệt mỉm gật đầu.

 

“Tinh Thần, đây, ba bế nào.”

 

Lục Tinh Thần nãy giờ vẫn đợi bên cạnh, thấy lời ba liền lập tức như một chú bướm nhỏ sà lòng .

 

Tuy con bé mập mạp, nhưng Lục Cảnh Chu bế nó vẫn nhẹ nhàng, thấy nặng chút nào.

 

Hai cha con tiến về hàng ghế đầu của sân khấu, khi họ , đám phụ nữ trong khu tập thể ai là ngưỡng mộ, ai là thở dài.

 

Hà Xảo Liên u ám :

 

“Trung đoàn trưởng Lục nhà cô đây là đang tuyên thệ chủ quyền cho cô đấy!”

 

Triệu Thu Hoa thì thẳng thắn hơn:

 

“Người đàn ông như , rốt cuộc em cách nào mà tìm thế?

 

Tu mấy kiếp mới phúc phần hả!”

 

“Anh đàn ông , em cũng là đàn bà mà!”

 

“Iiiii...”

 

“Đừng tự tâng bốc như thế chứ.”

 

“Phải đấy, cô cũng nghĩ quá .”

 

Triệu Thu Nguyệt từ nãy đến giờ vẫn cúi đầu, lặng lẽ đứa con gái nhỏ trong lòng.

 

Lục Cảnh Chu lúc tới, một ánh mắt cũng chẳng hề dừng hai con cô , một chút cũng .

 

xem nữa , con bé buồn ngủ , về đây, cứ thong thả mà xem.”

 

bỗng nhiên bế con dậy bỏ , cũng chẳng thèm quan tâm những đằng gì.

 

Vương Cúc theo bóng lưng cô , lẩm bẩm:

 

“Cô cứ thế về liệu an ?”

 

Dương Tú Chi :

 

“Đây là khu tập thể quân đội, thể nguy hiểm gì chứ.”

 

Hà Xảo Liên cũng theo hướng Triệu Thu Nguyệt rời :

 

“Chị Triệu kích động lớn quá, cảm giác khác hẳn .”

 

Vương Cúc phản đối lời bà :

 

“Ai gặp chuyện như mà vẫn coi như việc gì , ôi!

 

Các chị quyết định ở huyện thành, về quê nữa ?

 

Ở huyện thành dễ tìm việc ?”

 

hỏi Triệu Thu Hoa.

 

“Cũng tạm !

 

hộ lý tạm thời trong bệnh viện, thì việc nhà cho , cũng chẳng , tóm là cũng kiếm miếng cơm, còn chuyện về quê thì tùy cô !”

 

bà cũng về quê, ngạn dụ chồng tóm ...

 

Mọi biểu hiện mỗi một vẻ.

 

Hà Xảo Liên lộ vẻ khinh miệt, hộ lý là cái gì chứ, chẳng là hầu hạ khác ?

 

Mấy bọn họ dù cuộc sống khổ cực đến mấy thì cũng là nhà quân nhân đấy thôi!

 

Vương Cúc cũng suy nghĩ tương tự, quả nhiên con so sánh mới thấy khác biệt.

 

Giang Nguyệt ngắt lời họ:

 

“Đừng chuyện nữa, buổi biểu diễn bắt đầu .”

 

Thực đối với cô, kiếp xem qua bao nhiêu buổi biểu diễn , giờ dù là ngôi Hong Kong Đài Loan đến thì lòng cô cũng chẳng gợn chút sóng nào, vì xem nhiều quá mà!

 

Nào là thiết kế sân khấu, nào là ánh sáng, nào là màn hình điện t.ử.

 

Trên cái sân khấu nhỏ mắt , chỉ mấy nữ binh phiên lên biểu diễn.

 

Có kịch mẫu, nhạc kịch, đơn ca, cuối cùng còn một màn đại hợp xướng, và cuối cùng còn cả tiết mục tặng hoa, là những cô gái trẻ tặng hoa cho các lãnh đạo ở hàng ghế đầu, chắc là để bày tỏ lòng kính trọng thôi.

 

Kỳ Phúc dắt theo em gái cũng chen lên phía , Chu Bình Bình đó cũng chạy tới, thế nên hàng ghế đầu bỗng chốc trở nên hỗn loạn, đám trẻ con tranh giành hoa, nghịch hoa, nhốn nháo cả lên.

 

Trịnh Tiểu Lục khoanh tay xem một lúc, lắc đầu lia lịa:

 

“Nhạt nhẽo ch-ết .”

 

Giang Sênh chẳng buồn để ý tới .

 

Trịnh Tiểu Lục càng hào hứng:

 

cho cô , mấy ông bà cụ ở thôn chúng hát cái loại kịch gì nhỉ, cái đó mới gọi là , mới gọi là khí thế, giống như bọn họ hát múa thế , chán ch-ết .”

 

Giang Sênh vẫn đáp lời.

 

“Hôm nào đưa cô xem...

 

Ơ, cô thế?”

 

Chưa dứt lời, Giang Sênh chạy mất dạng, chạy thẳng khỏi lễ đường.

 

Trịnh Tiểu Lục một hồi, cuối cùng cũng đuổi theo, nhưng chính quyết định khiến hối hận kịp.

 

“Hà Thiết Quân!

 

Anh đợi chút!”

 

Giang Sênh đuổi theo đàn ông phía .

 

Hà Thiết Quân dừng bước, vẻ mặt nghiêm nghị, chẳng chút ý nào:

 

“Có việc gì ?”

 

Giang Sênh chạy đến thở :

 

“Sao xem biểu diễn nữa?”

 

“Không thích.”

 

Câu trả lời của Hà Thiết Quân cũng giống như con , thừa lấy một chữ.

 

“Vậy thích cái gì?”

 

Hà Thiết Quân rõ ràng câu hỏi cho lúng túng, hiểu.

 

“Vậy ... thích ?”

 

Câu hỏi còn kịp tiêu hóa, câu ập đến, khiến sững sờ cả .

 

Giang Sênh chịu ảnh hưởng của Giang Nguyệt, tính tình cởi mở, gan cũng lớn hơn:

 

“Anh đừng im lặng như thế, thực sự thích , hơn nữa , ở quê thương .”

 

“Chưa !”

 

Hà Thiết Quân cuối cùng cũng lấy bình tĩnh, trả lời dứt khoát.

 

“Vậy thấy thế nào?”

 

“Cái gì cơ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-204.html.]

“Thì là thấy con thế nào, thể... thể vợ ?”

 

Hà Thiết Quân sợ hãi lùi một bước, rõ ràng là câu cho kinh ngạc:

 

“Em còn nhỏ quá!”

 

, còn nhỏ nữa, qua năm mới là mười bốn , tính tuổi mụ là mười lăm, qua hai năm nữa là thể bàn chuyện cưới xin .

 

Hà Thiết Quân, nếu thấy thì thể đợi hai năm , sẽ vợ !”

 

Hà Thiết Quân cứ như ai đó điểm huyệt, lầm lì lời nào.

 

Giang Sênh cuống lên, giơ tay định kéo nhưng nhanh ch.óng né tránh.

 

Cô tưởng Hà Thiết Quân đang từ chối, sắc mặt cô bé lập tức chùng xuống:

 

“Anh đồng ý ?

 

Nếu chịu thì thôi , coi như gì.”

 

Cô đúng là bản hảo của Giang Nguyệt.

 

“Không, !”

 

Hà Thiết Quân cuống quýt.

 

Giang Sênh mừng rỡ:

 

“Vậy là đồng ý ?”

 

“Không, .”

 

“Thế rốt cuộc ý gì?”

 

, ...”

 

Hà Thiết Quân cuống đến mức thốt nên lời.

 

“Không gấp, cứ từ từ mà nghĩ, nghĩ kỹ hãy .”

 

Hà Thiết Quân hít một thật sâu:

 

lớn hơn em nhiều.”

 

.”

 

“Lớn hơn nhiều, năm nay hai mươi .”

 

Giang Sênh phì :

 

“Trông còn chẳng giống hai mươi nữa, già lắm.”

 

Mặt Hà Thiết Quân đỏ bừng như sắp nhỏ m-áu:

 

“Em còn nhỏ, luôn coi em như em gái, cho nên, cho nên...”

 

“Thôi , hiểu , là chắc đúng ?

 

Chị , tình cảm thể bồi đắp mà, là chúng cứ thử tìm hiểu xem , cứ lấy thời hạn một năm, nếu một năm mà thấy hợp thì thôi, ?”

 

Điều kiện , Hà Thiết Quân thể từ chối .

 

Chương 294 Mất hồn

 

Giang Sênh còn kịp vui mừng thì câu tiếp theo của đẩy cô xuống vực thẳm.

 

“Mẹ ở quê dạm ngõ cho , bảo tết Trung thu nghỉ phép thì về lễ cưới!”

 

Giang Sênh sững , khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trở nên vô cùng khó coi.

 

Hà Thiết Quân vội vàng giải thích:

 

, sẽ thư từ chối ngay, cũng gấp gáp gì.”

 

“Thật ?”

 

“Tất nhiên !”

 

Giang Sênh mỉm :

 

“Được !

 

tin .”

 

Giang Nguyệt ở lễ đường cho đến khi kết thúc, dù về nhà cũng chẳng ngủ , hơn nữa Lục Tinh Thần chơi đùa vui vẻ, đến cuối buổi biểu diễn, con bé còn chạy lên sân khấu nhảy múa theo .

 

Một nữ binh đ-ánh má hồng cho con bé, hai quầng đỏ rực mặt.

 

Quan Kiệt sân khấu lạnh lùng quan sát, đó bế thốc con bé xuống, dùng tay áo lau mạnh :

 

“Xấu ch-ết , cứ như đ-ít khỉ .”

 

Lục Tinh Thần còn quá nhỏ, hiểu thái độ của , chỉ cảm thấy lau chút đau, bèn vùng vẫy thoát khỏi tay , nhưng Quan Kiệt ôm c.h.ặ.t buông, cô nhóc cuống lên đòi tìm ba.

 

Hai cha con tâm đầu ý hợp, Lục Cảnh Chu lập tức cảm nhận , liền tới bế con gái .

 

Nếu nể mặt ba ở đây, chắc chắn cho một bài học .

 

Giang Nguyệt vác cái bụng bầu, từng bước từng bước cẩn thận tới, chẳng còn cách nào khác, lễ đường quá tối, chân là bậc thang, rõ, bây giờ cô sợ nhất là ngã.

 

“Mọi gì thế?

 

Vẫn chơi đủ ?”

 

Lục Cảnh Chu đầu cô:

 

“Cũng hòm hòm , con bé chơi đến toát cả mồ hôi, về nhà cần tắm rửa ?”

 

Giang Nguyệt đưa tay sờ cổ con gái, quả nhiên mồ hôi:

 

“Khỏi cần tắm, lau qua cho con bé là , nếu mồ hôi thấm , chân tay chẳng bao giờ ấm lên .”

 

“Trung đoàn trưởng Lục, đây là chị dâu ạ?”

 

“Chào chị dâu ạ!”

 

“Chị dâu bầu !

 

Bụng to quá, sắp sinh em bé ạ?”

 

Sự xuất hiện của cô khiến đám nữ binh biểu diễn xong vây quanh hỏi han.

 

Giang Nguyệt mỉm gật đầu:

 

“Sắp !”

 

Thành thực mà , lúc Giang Nguyệt cùng Lục Cảnh Chu trông hài hòa cho lắm, cứ gọi là...

 

ờ...

 

thần thái của cô vẫn tự nhiên, nụ bình thản, mặt hề chút tự ti nhút nhát nào.

 

Đám nữ binh một hồi, nụ bỗng trở nên khác lạ, thầm thì to nhỏ, chằm chằm xì xào bàn tán.

 

Lục Cảnh Chu thích cái kiểu soi mói dò xét , sắc mặt lập tức trở nên khó coi:

 

“Đi thôi!

 

Chúng về nhà!

 

Cẩn thận chân đấy.

 

Tiểu Lục, qua bế Tinh Thần .”

 

“Đến đây!”

 

Trịnh Tiểu Lục đang mải tán dóc với mấy lính nam.

 

Trịnh Tiểu Lục đón lấy Lục Tinh Thần, Lục Cảnh Chu thì dìu vợ, chỉ thiếu nước bế cô nữa thôi.

 

Đám nữ binh theo mà khỏi ngưỡng mộ.

 

Ngoài ngưỡng mộ còn cả sự đố kỵ, bởi vì một đàn ông trẻ tuổi lên chức Trung đoàn trưởng như Lục Cảnh Chu, diện mạo khôi ngô, đối xử với vợ như , thực sự hiếm gặp.

 

Nhìn sang những khác cùng hàng với mà xem, so sánh một cái là thấy ngay sự chênh lệch.

 

“Không ngờ Trung đoàn trưởng Lục chu đáo như , ai lấy đúng là may mắn cả đời.”

 

vợ trông chẳng cả, b-éo lùn, chẳng xứng với chút nào.”

 

“Đừng thế, đang m.a.n.g t.h.a.i mà, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ai chẳng .”

 

trông cũng chẳng đẽ gì.”

 

 

Loading...