THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 208
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:08:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Giang Nguyệt lóe lên, trong xe cũng ngoài, bí mật của cô thì Tiểu Lục và Giang Sênh đều rõ mười mươi, cũng chẳng gì giấu giếm:
“Tiểu Lục, một thứ nguồn gốc rõ ràng, xuất hàng lượng nhỏ thì còn đỡ, gây chú ý, nhưng nếu lượng lớn chắc chắn sẽ , lúc đó giải thích thế nào?
Cho nên mục tiêu của bao giờ là dựa chút đồ đó để phát tài, những thứ đó chỉ là vốn liếng của chúng thôi.
Muốn xa, bay cao hơn, thì tìm con đường khác.”
“Chúng trong tiếp!”
Trịnh Tiểu Lục bẻ lái, chiếc xe rẽ một con đường nhỏ rộng chừng năm sáu mét, chạy tiếp trong mấy chục mét, bên trái con đường hiện một khu chung cư, thậm chí ở cổng còn một ông lão trông cửa.
Thấy xe của họ dừng , ông lão khoác áo bông, dùng giọng địa phương Bắc Nguyên nồng nặc tới hỏi han, thậm chí còn đăng ký.
Sau khi xong thủ tục đơn giản, chiếc xe cuối cùng cũng chạy trong khu chung cư.
Những dãy nhà lầu hai tầng nối tiếp kéo dài xa, cách giữa các căn nhà cũng nhỏ, trồng những cây tùng bách dường như mới cắt tỉa, trông hề lộn xộn.
Mặt đất khu chung cư vốn dĩ nên lát xi măng, nhưng thật, ở cái nơi như Bắc Nguyên , lát xi măng là một lựa chọn .
Với trình độ kỹ thuật hiện tại, vẫn cách nào giải quyết vấn đề xi măng nứt vỡ mùa đông, thế nên mặt đất khu chung cư mấp mô lồi lõm, nhưng dẫu cũng là đường bùn đất.
Chương 299 Giao dịch
“Nhà ở đây quá, chị, chị đằng còn một cái vườn hoa nhỏ, cả đình hóng mát, hồ nước nhỏ nữa !”
Trịnh Tiểu Lục tự tin :
“Đây là khu chung cư hào hoa nhất huyện thành , những thứ cũng gì lạ chứ!”
Giang Nguyệt một cảm giác quen thuộc khó tả với nơi , hồi nhỏ cô và bố cũng từng sống trong khu chung cư kiểu .
Trịnh Tiểu Lục đỗ xe ở bên cạnh dãy nhà thứ ba:
“Chị, chính là nhà .”
“Tiểu Lục, quen nhà ?”
Giang Sênh căn biệt thự nhỏ màu trắng mắt, cảm thấy thắc mắc.
Trịnh Tiểu Lục hì hì:
“Chợ ma!”
“Cái gì?”
Giang Sênh mặt đầy kinh hãi.
Giang Nguyệt thản nhiên tháo dây an :
“Chính là một cái chợ đêm nhỏ bán những thứ đưa ánh sáng , còn kín đáo hơn cả chợ đen.”
“Tam thẩm, chuyện thẩm cũng cơ !”
Giang Nguyệt lườm một cái:
“Nếu trưởng bối của con ?
Mau gõ cửa , họ nhà chứ?”
“Chắc chắn , nếu con đưa tới đây .”
Trịnh Tiểu Lục đỗ xe cẩn thận, chỉnh đốn quần áo, hắng giọng một cái mới thong dong tới gõ cửa.
Giang Nguyệt ngoảnh Giang Sênh và Lục Tinh Thần:
“Hai đứa phía vườn hoa chơi một lát .”
Giang Sênh thắc mắc:
“Không cần chúng em theo oai ạ?”
Giang Nguyệt bật :
“Có đ-ánh nh-au !”
“Vậy ạ!
Tinh Thần, dì út đưa cháu chơi nhé.”
“Mẹ!”
“Ngoan, chơi với dì út, sẽ xong nhanh thôi.
Cầm lấy cái , xem trong hồ nước cá nhé.”
Giang Nguyệt lấy từ trong túi một gói bánh quy đào tô, loại đồ trong siêu thị gian của cô đầy, chỉ là tiện mang ngoài thôi.
“Tinh Thần, thôi, dì út dắt tay nhé, tự đấy!
Dì út bế nổi cháu .”
Giang Sênh dắt tay Lục Tinh Thần chơi.
Còn ở phía bên , Trịnh Tiểu Lục cũng gõ cửa.
Đó là hai cánh cổng sắt uốn nghệ thuật, bên còn leo hai khóm hoa tường vi xanh mướt, mùa nụ, nhưng thể tưởng tượng khi hoa nở sẽ bao.
“Hai là...”
Người mở cửa là một đàn ông trẻ tuổi đeo kính, là kiểu một cái là sách nhiều đến mụ mị, ánh mắt lờ đờ, còn màng thế sự.
“Anh Tống!
là Tiểu Lục đây!
Chúng từng gặp mà, ở con phố nhỏ ngoài thành Bắc , đêm đó trời tối thui, còn đưa tới xem nhà .”
Trịnh Tiểu Lục cực kỳ tự nhiên, đưa thu-ốc l-á sang.
Anh Tống rõ ràng cũng là một con nghiện thu-ốc l-á, dùng những ngón tay vàng khè đón lấy điếu thu-ốc.
Tiểu Lục định rút diêm châm thu-ốc cho , sực nhớ Giang Nguyệt còn ở phía , liền vội vàng :
“Hôm nay đưa Tam thẩm tới xem nhà, tiện ạ?”
Tống Minh vê điếu thu-ốc, liếc Giang Nguyệt đang phía .
Hôm nay xem nhà, dù sắp sinh , cô cũng phục sức cho t.ử tế một chút.
Quần vẫn mặc của Lục Cảnh Chu, Giang Sênh sửa cho cô, nếu dài quá tài nào mặc nổi.
Bên khoác một chiếc áo len màu đỏ do Giang Sênh đan cho, kiểu dáng oversize phong cách Hàn Quốc.
Cô vẽ mẫu, Giang Sênh đan, bụng to đến mấy cũng mặc .
Bên ngoài khoác thêm một chiếc áo kẻ ô, cài cúc thì cứ để mở như , tuy lạnh nhưng cũng khí chất.
Mái tóc dài hơn nửa năm cắt, vốn dài giờ càng dài hơn sắp che cả m-ông, xõa lười biếng lưng, cắt thêm một cái mái bằng, dùng lược chải cho bồng bềnh, kết hợp với chút son môi nhạt, ở đó tuyệt đối là một phong cảnh mắt.
Dĩ nhiên là lờ cái bụng sắp sệ xuống của cô.
Trong mắt Tống Minh xẹt qua một tia kinh ngạc, ở cái nơi nhỏ bé , một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà vẫn thể giữ phong thái như , tuyệt đối đơn giản.
“Tất nhiên là tiện , mời !”
Anh hỏi han gì nhiều mà nhường đường, mời họ trong sân.
Tiến sân nhỏ là một khung cảnh khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-208.html.]
“Mọi thích trồng hoa ?”
Hai bên sân chất đầy chậu hoa, nhưng rõ ràng là họ đ-ánh giá thấp cái lạnh của Bắc Nguyên, hoặc là chỉ hứng thú nhất thời, hoa mua về chăm sóc kỹ lưỡng, ngay cả nhà ấm cũng dựng.
Mùa đông ở Bắc Nguyên bộ hoa cỏ ch-ết sạch, trừ khóm tường vi sinh trưởng ở góc tường.
Tống Minh dám quá gần cô, lẽ là sợ mùi thu-ốc l-á cô khó chịu:
“Là , bà thích trồng hoa, nhưng bà trồng, thế là cứ lặp lặp việc giày vò chúng, cho khác giúp đỡ.
Mỗi năm mùa xuân mua một đợt, mùa đông ch-ết một đợt, cuối cùng thành thế đây.
Nhìn lộn xộn , khi mua về, nếu thích thì cứ vứt hết .”
Giang Nguyệt quan sát căn nhà:
“Mấy ở?”
“Một .”
Giang Nguyệt ngạc nhiên:
“Một ?”
Tống Minh tuy đầy vẻ trí thức nhưng đeo kính, chỉ gạt cái mái dày cộp sang một bên:
“Bố là nhân viên bưu điện, lượt xảy chuyện, cuối cùng chỉ giữ căn nhà .
Sau nghĩ , nơi cũng chẳng gì đáng lưu luyến, liền bán nhà du học, ngoài ngắm thế giới, cũng vì đang túng thiếu.”
Anh việc , đại học cũng nghiệp, thể coi là “ba ”.
Nghe lời , trong lòng Giang Nguyệt tính toán, thế là đổi sang một vẻ mặt nghiêm túc:
“Anh giá thị trường của nhà cửa ở huyện thành ?”
“Hả?”
Cách chuyện đổi đột ngột Tống Minh kịp phản ứng, phụ nữ bụng mang chửa cảm giác thật kỳ lạ!
Giang Nguyệt cũng nhảm với :
“ thành tâm mua nhà của , hiện tại giao dịch bất động sản vẫn hình thành quy chuẩn, cho nên chắc là tồn tại cái gọi là giá thị trường, vả giá nhà kiểu dựa cảnh của lúc đó.”
“ phức tạp, thực ý của là sẽ giá, đó chúng thương lượng tiếp...”
“Không cần , tin cô, xin hãy giá !”
Tống Minh ngắt lời cô, giơ tay hiệu, ngược Giang Nguyệt ngẩn , cái cũng quá phong thái đấy!
Dưới con mắt của cô, đàn ông tuyệt đối là một cổ phiếu tiềm năng.
Giang Nguyệt liếc Trịnh Tiểu Lục, đó :
“Năm trăm đồng!
Ngoài ...”
Thấy Tống Minh kinh ngạc, cô liền giá thấp, thế là nhanh ch.óng bồi thêm một câu.
“Ra năm trăm là vì sẵn nhiều tiền mặt như , cứ quanh xem, cả cái huyện thành cũng chẳng mấy thể một lúc rút nhiều tiền mặt thế .
thêm cái nữa.”
Tượng Phật vàng của cô giống như lấy từ trong túi, chỉ thoáng một cái, tay thêm một pho tượng Phật bằng vàng ròng.
Thứ khi thu thập , cô luôn để trong gian, lúc rảnh rỗi liền lấy giấy nhám mài, lớp sơn đen bên ngoài đ-ánh bóng, bây giờ là một pho tượng Phật vàng rực rỡ.
Cô chẳng cần quan tâm văn vật , quan trọng là vàng, cô chỉ thích vàng thôi.
Những món đồ cổ bằng vàng như thế , đó cô còn thu thập thêm vài cái, dạo gần đây Trịnh Tiểu Lục chợ phiên cũng gom mấy món.
Trước những đào vàng, cũng những nơi đãi vàng, lâu lắm , nhưng một thôn xóm lân cận vẫn vàng sa khoáng trong tay dân.
Có tìm đúc thành trang sức vàng, lúc cần thiết còn thể mang đổi lương thực.
Có vàng ròng , cầm tay cân nhắc một chút là ngay.
Chương 300 Thành giao
Tống Minh tượng Phật vàng, ánh mắt rõ ràng chấn động một cái, nhưng là tham lam, mà chỉ đơn thuần là kinh ngạc:
“Thứ mới tinh xảo , sống động như thật, thần thái từ bi, trời đất ơi.”
Nhìn phản ứng của , Giang Nguyệt vụ ăn chắc chắn , nhưng đồng thời cảm thấy hình như hớ.
“Đây là vật tổ truyền của , dùng để đổi lấy căn nhà của , tuyệt đối là hời to .”
Trịnh Tiểu Lục cũng cảm thấy hớ, nhỏ giọng với cô:
“Tam thẩm, là bớt tiền , đưa ba trăm thôi.”
Giang Nguyệt lắc đầu:
“Thôi, chịu thiệt nhỏ gặt phúc lớn.”
Cô tích phúc cho đứa con, thiệt thòi thì thiệt thòi !
Tống Minh đưa hai tay , cung kính đón lấy tượng Phật vàng, cầm trong tay xem xem , yêu thích thôi:
“Cái đó... cô định bán bao nhiêu tiền?
Ơ, đúng đúng, là bán nhà, , cứ dùng cái đổi !”
“Hả?”
Giang Nguyệt cũng kinh ngạc, thầm nghĩ, chẳng lẽ chịu thiệt nhỏ mà là chịu thiệt lớn ?
Trịnh Tiểu Lục cũng ý nghĩ tương tự, nhỏ giọng với Giang Nguyệt:
“Hay là... là chúng đem tượng Phật bán lấy tiền đưa cho ?”
Tống Minh thấy :
“Đừng đừng đừng, chuyện thì thương lượng, thật với , cái tượng Phật quý giá ở chất liệu, mà là ở ý nghĩa nó đại diện, cái đó tiền bạc mua .”
Trịnh Tiểu Lục hiểu:
“Nói gì thế nhỉ?”
Giang Nguyệt đưa quyết định:
“Tượng Phật đưa , ngoài , thêm ba trăm đồng nữa, chúng bây giờ thủ tục luôn.
Anh hôm nay dọn khỏi đây, ép gấp, mà là tối nay chúng ở đây, chứ?”
Tống Minh cuối cùng cũng khôi phục thần trí, suy nghĩ một chút, ngoảnh đầu căn nhà:
“Cô cần trong xem ?”
Giang Nguyệt lắc đầu, dù bên trong cũ nát thì cô tìm tu sửa là , cái đó quan trọng.
“Được!
đồng ý điều kiện của cô, chúng tiên tới cục nhà đất thủ tục, thôi!”
Tống Minh ôm khư khư tượng Phật buông tay:
“Cái ... cầm theo chứ?”