THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 209
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:08:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được!”
Giang Nguyệt cũng sợ chạy mất, chân cẳng chắc nhanh nhẹn bằng cô !
Tống Minh nhà lấy giấy tờ, sự nhắc nhở của Giang Nguyệt, mang theo tất cả những gì cần thiết.
Ra khỏi cửa viện, cũng khóa cửa nhà, chỉ đóng cổng sân .
“Mọi lên xe , gọi sắp nhỏ về.”
“Không cần , chúng trực tiếp lái xe qua đón hai đứa là mà!”
Trịnh Tiểu Lục mở cửa xe.
Đàn ông lái xe bắt tay là nhanh ngay, mới lái một đoạn đường thôi, tìm cảm giác .
Tống Minh ghế phụ, chút gò bó:
“Đây là đầu tiên xe quân đội!”
“Anh đây là xe quân đội ?”
“Có biển xe mà!”
Vườn hoa nhỏ cách đó xa, cũng chỉ mấy chục mét.
Chưa tới nơi thấy tiếng trẻ con .
Giang Sênh đang xổm đất, một tay dỗ dành Lục Tinh Thần, một tay lau nước mắt cho con bé.
Ở cách hai xa, còn hai già, mỗi dẫn theo một đứa trẻ, tầm vóc đều lớn hơn Lục Tinh Thần, hơn nữa sắc mặt hai già cũng .
“Giang Sênh, Tinh Thần, lên xe thôi.”
Giang Nguyệt vẻ mặt thản nhiên gọi hai .
Giang Sênh vội vàng bế đứa trẻ lên, quên đầu gì đó với hai già .
Trịnh Tiểu Lục cũng lạnh lùng lườm bên một cái.
Đợi khi hai xe, Lục Tinh Thần còn vững bắt đầu mách lẻo.
“Anh, ơi, bánh quy, cá nhỏ còn nữa, đều còn nữa, !
Anh !”
Cô nhóc hai tay dang , nỗ lực diễn đạt.
Giang Sênh tức chịu :
“Cứ tưởng sống ở đây đều tố chất lắm chứ!
Không ngờ cũng là hạng ch.ó mắt thấp, khinh thường chúng là nhà quê.
Khinh thường thì thôi !
Cháu ngoại họ cướp bánh quy của Tinh Thần, họ chẳng thèm hé răng lấy một cái, Tinh Thần định đòi thì họ dùng cái giọng chua ngoa đó, lời tiếng bảo chúng nhỏ mọn, chẳng chỉ mấy miếng bánh quy thôi ?”
Trịnh Tiểu Lục hừ lạnh:
“Có kiểu phụ như thì kiểu con cái như thế.
Theo em thấy là thiếu đòn, cứ trị bọn họ vài trận là ngoan ngay.
Tinh Thần đừng , lát nữa xả giận cho em, qua đ-ập kính nhà họ!”
Giang Nguyệt gõ đầu một cái:
“Nói bậy bạ gì đó!
Đừng dạy hư trẻ con, dù xả giận cũng dùng trí, động đến vũ lực là hạ sách, lên mặt bàn .
Hơn nữa chúng còn dọn ở nữa, đừng gây chuyện cho .”
Trịnh Tiểu Lục dám hống hách nữa:
“Tam thẩm, con sai .”
Giang Sênh :
“Anh đừng cái dạy, dạy cái , Tinh Thần gần đây đều học cách nắm đ-ấm đ-ánh nh-au với đấy!”
Giang Nguyệt cúi đầu , quả nhiên nắm đ-ấm của cô bé đang siết c.h.ặ.t kìa!
Tống Minh ôm c.h.ặ.t tượng Phật, cuộc đối thoại của họ, cảm thấy thú vị:
“Người sống ở đây đều là nhân viên bưu điện, dĩ nhiên , nhân viên bình thường cũng thể, cho nên bây giờ đa là cán bộ hưu trí.
Sau nếu sống ở đây, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn, tránh xảy tranh chấp với .”
Giang Nguyệt đáp lời nhắc nhở thiện ý của .
Bưu điện cách cục quản lý nhà đất xa, thực chỉ một trăm mét.
Có thể thấy, khu vực là cơ quan hành chính.
Lúc nghiệp vụ của cục quản lý nhà đất cũng phân chia rõ ràng lắm, gộp chung với các công tác chính quyền khác ở một nơi, chỉ lập riêng một quầy tiếp tân.
Người đến thủ tục nhà đất cũng đông.
Trịnh Tiểu Lục xếp hàng, cái miệng ngọt xớt, chị nhân viên vui vẻ hẳn lên, đối đãi với bọn họ sắc mặt cũng hơn nhiều.
“Mua nhà sang tên?
Giá cả thỏa thuận xong ?
Bất động sản là do đơn vị phân phối, thủ tục ?”
Thông thường nhà do đơn vị phân phối, lúc đầu sổ hồng, dù sổ cũng thể cho ở tùy ý.
Khoảng một hai năm gần đây bắt đầu thực hiện đăng ký bất động sản, thủ tục mới dần dần trở nên chính quy.
Tống Minh chuẩn đồ đạc đầy đủ:
“Có cả, ở đây !
Nhà tuy là của bố , nhưng khi họ mất, tới thủ tục sang tên, cho nên bây giờ là của .”
Giang Nguyệt một bên :
“Xem cũng ý thức thời đại gớm nhỉ!”
Tống Minh vuốt cái mái trán, hào sảng :
“Để thể thuận lợi bán căn nhà , tra cứu ít tài liệu, cũng hỏi han nhiều .
Thủ tục hợp pháp đúng quy định , bán cũng đỡ phiền, cô mua cũng đỡ phiền!”
Giang Nguyệt cảm thấy giao dịch với sảng khoái:
“Vậy để chúc mừng giao dịch thuận lợi, mời ăn một bữa cơm nhé?”
Tống Minh cúi đầu cái bụng của cô, đột nhiên tò mò hỏi:
“Chồng cô ?
Sao thể để cô một xem nhà mua nhà thế ?”
Tác phong của Giang Nguyệt lạ lùng hết sức, một phụ nữ trẻ bụng mang chửa chạy tới huyện thành mua nhà, theo hầu hạ, thiếu tiền, còn một món cổ vật vàng ròng như , thế nào cũng giống xuất từ gia đình nhỏ mọn.
Anh đoán đây là vợ lẽ ông to bà lớn nào đó nuôi dưỡng bên ngoài.
Giang Nguyệt nào đang thầm thọc mạch trong lòng:
“Anh công việc bận rộn, ở nhà rảnh rỗi việc gì .
Anh rốt cuộc ăn cơm ?”
Tống Minh cảm thấy cô đang lảng sang chuyện khác, trả lời trực diện câu hỏi:
“Thôi khỏi, giao dịch là giao dịch, còn về dọn đồ đạc, nhường nhà cho càng sớm càng .”
“Có cần chúng giúp một tay ?”
Chương 301 Người quen cũ
“Thôi khỏi, tự tìm .
Ba tiếng đồng hồ, cho ba tiếng đồng hồ.”
Giang Nguyệt suy nghĩ một chút:
“Được!”
“Hai vị đồng chí, qua đây ký tên .
Sổ mới để tên ai?”
“Anh !”
Ngón tay thon dài của Giang Nguyệt chỉ một cái.
“Là con là con!”
Trịnh Tiểu Lục hớn hở chạy tới.
Cái thằng nhóc , đến mức thấy mặt mũi luôn.
Giang Sênh khinh bỉ xì một tiếng:
“Xem đắc ý kìa!”
Lần , Tống Minh liền hiểu nổi nữa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-209.html.]
“Mọi ...
đúng thật là...”
Cụ thể là cái gì, cũng rõ .
Trịnh Tiểu Lục cầm sổ mới, lập tức cung kính dâng lên bằng hai tay.
Giang Nguyệt nhận lấy, lật xem xong xuôi liền trực tiếp thu cất .
Không gian của cô chính là nơi cất giữ bảo hiểm nhất.
Thấy Trịnh Tiểu Lục ngẩn ở đó, cô :
“Năm nay cố gắng kiếm tiền, đến cuối năm, thực sự sẽ mua cho con một căn nhà.”
Trịnh Tiểu Lục vui vẻ:
“Có cũng thôi, con ở cũng .”
Tống Minh về dọn đồ đạc, Trịnh Tiểu Lục mua sắm những vật dụng thiết yếu.
Giang Nguyệt đưa cho một trăm đồng, bảo tự xem mà mua.
Sau đó cô cùng Giang Sênh dẫn Lục Tinh Thần cùng bệnh viện.
Đã đến đây thì khám t.h.a.i thêm một nữa.
Chỉ là mới đẩy cửa phòng khoa sản , sự xuất hiện của một khiến cô thực sự bất ngờ.
“Bác sĩ Lâm?
Thực sự là !
cứ tưởng nhầm chứ.”
Lâm Duy Nhất trong phòng khám sản phụ khoa, trông vẻ kỳ quặc khó tả.
Lâm Duy Nhất bất đắc dĩ:
“Cô tưởng thấy cô lắm chắc?
Được , !
Vào trong xuống.”
“Ơ?
Bây giờ khoa sản ?”
Lâm Duy Nhất dang hai tay , vẫn câu đó:
“Cô tưởng chắc?”
Giang Sênh dắt Lục Tinh Thần ở cách đó xa.
Lâm Duy Nhất thấy Lục Tinh Thần, hiếm hoi nở một nụ ôn hòa:
“Mầm đậu nhỏ lớn thế , mập mạp trắng trẻo, chẳng giống cô chút nào.”
Giang Nguyệt cởi áo khoác :
“Giống cha con bé, ăn ngủ , sức lực còn lớn, khác hẳn lúc mới sinh.”
Lâm Duy Nhất đỡ cô một tay:
“Giống cha nó thì hỏng , ngang bướng vô lý như !”
Giang Nguyệt sự oán hận trong lời của :
“Anh thành kiến với cha con bé ?”
Lâm Duy Nhất lên tiếng nữa, lấy một cái ống bằng nhựa đặt lên bụng cô, tìm vị trí tim thai.
Lục Tinh Thần bên ngoài, tuy nhỏ tuổi nhưng tinh ranh vô cùng.
Cô bé đột nhiên ngước lên Giang Sênh, cần , chỉ một ánh mắt Giang Sênh hiểu cô bé biểu đạt điều gì.
“Vị bác sĩ đó bảo cháu b-éo đấy!”
Giang Sênh xong còn gật đầu một cái, ý bảo cô bé lầm .
Cái miệng nhỏ của Lục Tinh Thần lập tức trề , cô bé cũng b-éo g-ầy là gì mà.
“Ngoan, dì út thấy cháu b-éo, cháu như thế là .
Ăn nhiều cơm thì mới mau lớn, mới thể bảo vệ .”
“Cũng bảo vệ dì út nữa!”
“Ôi chao!
Tinh Thần của chúng thật hiểu chuyện.”
Giang Sênh cảm động đến rơi nước mắt.
Đợi đến khi Lâm Duy Nhất từ phòng trong , bé Lục Tinh Thần lập tức dùng ánh mắt nhỏ hung dữ lườm , nắm đ-ấm cũng siết c.h.ặ.t, ý tứ đó thể rõ ràng hơn nữa.
Lâm Duy Nhất bật :
“Bạn nhỏ , tiêm thu-ốc hả?”
Khí thế của bạn nhỏ Lục Tinh Thần ngay lập tức chọc thủng, vội vàng trốn lưng dì út, chỉ dám lén lút dùng một con mắt liếc .
Giang Nguyệt mặc quần áo xong, thong thả , xuống đối diện bác sĩ Lâm:
“Thai động vẫn chứ?”
“Đo huyết áp !”
Bác sĩ Lâm lấy máy đo huyết áp .
Sau một hồi thao tác, thấy cúi đầu sổ bệnh án:
“Huyết áp cao, lát nữa đo một nữa.
Tim t.h.a.i vấn đề gì, đến giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ yếu một chút cũng là bình thường.
Tự cô sáng tối đều đếm một chút, một khi phát hiện bất thường kịp thời đến bệnh viện.
Sắp đến ngày dự sinh ?
Hiện tại cô ở ?”
“Khu tập thể bưu điện, cách đây xa.”
Lâm Duy Nhất ngước lên cô một cái:
“Mua nhà ?”
“ thể là thuê ?”
Lâm Duy Nhất :
“Cũng khả quan lắm.
Còn một chuyện với cô, điều kiện bệnh viện huyện chỉ thế thôi, hiểu rõ, chắc hẳn cô cũng hiểu rõ.
thật với cô, chính là vì cô mà đến đây, cho nên hiện tại cô là bệnh nhân quan trọng nhất của , vì nhiều chuyện chuẩn !”
Lúc lời mang theo một chút oán khí.
Giang Nguyệt suy nghĩ một chút liền hiểu :
“Được!
Anh !
sẽ cố gắng phối hợp!”
Lâm Duy Nhất đưa phiếu xét nghiệm cho cô:
“Đi thử m-áu , kiểm tra nhóm m-áu cho kỹ.
chuẩn m-áu sẵn cho cô, vạn nhất, là vạn nhất, vạn nhất lúc sinh nguy hiểm thì cũng cuống cuồng tìm huyết tương.
Cô sợ ?”
Giang Nguyệt mỉm nhẹ nhàng:
“Vốn dĩ là chút thấp thỏm, nhưng thấy , trong lòng liền thấy vững vàng .”
Lâm Duy Nhất hậm hực :
“Vậy còn cảm ơn hai vợ chồng cô ?”
Giang Nguyệt nữa, trở nên nghiêm túc:
“Nếu cần sinh mổ, hy vọng cầm d.a.o là .”
Trên mặt Lâm Duy Nhất lấy một tia kinh ngạc:
“ cũng yên tâm giao cô cho khác.”
Lời chút mập mờ, nhưng rõ ràng là hai đều nghĩ theo hướng đó.
Cụ thể Lâm Duy Nhất thế nào mà trở thành bác sĩ phụ khoa, , Giang Nguyệt cũng hỏi.
Thử m-áu xong, xét nghiệm nước tiểu, kết quả kiểm tra bây giờ cũng ngay.
Lâm Duy Nhất liền để cô về, hỏi địa chỉ, lát nữa sẽ đích gửi phiếu kết quả qua.