THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 217

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:16:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những con đường núi thực sự vắng bóng khó đến mức nào, chỉ những ai từng kinh qua mới hiểu rõ.

 

Hơn nữa, vùng là đ-á vôi, khi can hóa sẽ hình thành nhiều lỗ hổng, cỏ dại che phủ lên , chỉ cần sơ sẩy một chút là hụt chân rơi xuống.

 

May mắn thì chỉ kẹt một cái chân, còn đen đủi thì... thật khó điều gì.

 

Địa hình vùng biên giới Bắc Nguyên cực kỳ phức tạp, nhiều dãy núi hình thành từ hàng ức năm .

 

Nghe các cụ già kể , thuở xa xưa nơi đây vốn là biển cả, thậm chí còn cả núi lửa!

 

“Úi chà!

 

Con rắn to quá!"

 

Kỳ Vĩ ở phía thốt lên kinh ngạc.

 

“Đại đội trưởng, cũng quá...

 

Ối, to thật, còn màu trắng nữa.

 

Bà nội em bảo, bạch xà là..."

 

“Bạch Nương T.ử ?

 

Đi , né xa một chút, đừng nó kinh động.

 

Rắn trắng mà lớn thế linh tính đấy."

 

“Cậu truyền bá tư tưởng phong kiến ?

 

Động vật lấy linh tính."

 

“Có thật mà, ch.ó trong nhà nuôi lâu năm còn hiểu tiếng nữa là."

 

Các chiến sĩ trẻ bàn tán xôn xao.

 

Khi Lục Cảnh Chu ngang qua chỗ con bạch xà đang cuộn tròn, cũng rõ hình dáng của nó.

 

Nó quấn ngọn một cây thông lớn, phần đuôi nhỏ nhất cũng to bằng cánh tay .

 

Con bạch xà đó đang ngóc đầu dậy, thè lưỡi về phía họ.

 

Nhìn mà da đầu tê dại.

 

Thấy bạch xà ở vùng núi cũng chẳng gì lạ.

 

Kỳ Vĩ bắt đầu liến thoắng:

 

“Có dẫn đội tuần tra, nửa đêm đóng quân trong một thung lũng.

 

Lửa trại đốt lên, chúng luân phiên canh gác.

 

Đến nửa đêm tới ca , ôm s-úng tựa gốc cây.

 

Chẳng hiểu , bình thường bao giờ buồn ngủ, mà đêm đó cứ thấy buồn ngủ lạ lùng.

 

Gió thổi hiu hiu, mắt cứ díp , trong cơn mơ màng thấy phía xa mấy cái bóng đen cứ nhảy từng bước, từng bước tiến về phía .

 

Lúc đó da đầu ..."

 

Chương 312 Thằng nhóc con ở thế ?

 

“Dựng cả lên!

 

là nhảy thật, kiểu như thế ."

 

Anh còn lên điệu bộ minh họa.

 

“Thấy chúng ngày càng gần, giật tỉnh giấc, vác s-úng định nã..."

 

Anh văng cả nước miếng, khiến mấy chiến sĩ trẻ mà ngẩn :

 

“Thế nữa ạ?"

 

“Sau đó á?

 

Sau đó chúng nó chạy mất chứ !"

 

“Mấy thứ nhảy qua nhảy đó là cái gì ?"

 

Các chiến sĩ trong đội tuổi đời còn khá trẻ, tuy cũng là lính cũ nhưng gặp chuyện quái dị thế trong lòng vẫn khỏi rùng .

 

Lục Cảnh Chu tiếp lời:

 

“Trong núi một loại khỉ, dân địa phương gọi là khỉ mặt .

 

Số lượng nhiều, thường chỉ hoạt động trong rừng sâu.

 

Chỉ khi khan hiếm thức ăn chúng mới xuống núi trộm lương thực của dân.

 

Có con bạo gan còn chạy đến gõ cửa nhà dân, ai mà mở cửa , thấy khuôn mặt nửa giống nửa thì chắc hồn siêu phách tán mất."

 

Kỳ Vĩ ha hả:

 

“Trong núi cái gì kỳ quái cũng .

 

Nhiều lời đồn ma quỷ thực chất là do động vật gây thôi.

 

Lại còn trong núi dã nhân, thực tế là loài khỉ lông dài.

 

Loại đó lông dài lắm, còn học dáng bộ nữa, khỉ là loài thông minh."

 

Vừa dứt lời, từ vách núi đối diện vang lên mấy tiếng khỉ kêu.

 

là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

 

cách quá xa nên rõ chủng loại, nhưng chúng phát hiện tiểu đội nên cứ bám theo xa gần, còn cố ý gây tiếng động như hù dọa họ.

 

Lục Cảnh Chu lập tức chuyển ba lô phía :

 

“Bảo vệ đồ đạc cho kỹ, lũ súc sinh cướp thức ăn của chúng đấy!"

 

Khỉ phản ứng nhanh hơn nhiều, thấy họ động tác, chúng liền gào thét lao tới.

 

“Đoàn trưởng, nổ s-úng ?"

 

“Chú ý tiết kiệm đ-ạn!

 

Đuổi chúng !"

 

Thời đó luật bảo vệ động vật, hơn nữa vùng động vật hoang dã tràn lan, đến mức cần bảo hộ.

 

Giữa rừng núi, tiếng s-úng vang lên khô khốc.

 

Đến tối, Kỳ Vĩ tìm thấy một hang núi, dọn dẹp sơ qua nghỉ qua đêm.

 

Đi đường núi ban đêm chẳng khác nào tự tìm đường ch-ết.

 

, đêm đó họ vẫn trải qua hết đợt nguy hiểm đến đợt nguy hiểm khác.

 

Đầu tiên là lũ khỉ hoang lúc nãy, chúng vẫn bám theo rình rập báo thù vì đồng bọn trúng đ-ạn ngã xuống vách núi, chắc chắn là ch-ết.

 

Tiếp đó, trong hang động vốn dọn sạch, nửa đêm chui một con rắn độc, suýt chút nữa c.ắ.n trúng một chiến sĩ.

 

Đến rạng sáng, trong núi sương mù dày đặc, tầm đầy 5 mét, ngay cả đường chân cũng sương phủ kín.

 

Kỳ Vĩ đầu dùng cành cây dò đường, tốc độ di chuyển chậm rì, nhưng họ vẫn tìm thấy dấu vết của nhóm .

 

Phía Lục Cảnh Chu nguy hiểm rình rập, phía Giang Nguyệt cũng đầy rẫy bất trắc.

 

Một gia đình nếu thiếu đàn ông, chắc chắn sẽ kẻ khác nhòm ngó.

 

nhòm ngó cô.

 

“Dì Giang!

 

Dì Giang ơi!

 

nhà ?

 

Cầu xin dì, mau cứu cháu với."

 

“Tiếng ai ở ngoài thế nhỉ?"

 

Giang Nguyệt hai đêm nay ngủ ngon, sáng định ngủ bù một lát thì tiếng gọi cửa thức giấc.

 

Trịnh Tiểu Lục hai ngày nay cũng chẳng buồn quản việc ở chợ lớn nữa.

 

Trước khi , Lục Cảnh Chu sắp xếp và Quách Dương đến trông nhà.

 

Quách Dương ở ngoài sân trông Lục Tinh Thần chơi, Trịnh Tiểu Lục và Giang Sanh thì ở trong nhà bảo vệ cô.

 

“Để em xem."

 

Trịnh Tiểu Lục quẳng cuốn truyện tranh xuống, chạy mở cửa:

 

“Quan Kiệt?

 

Sao nhóc chạy đến đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-217.html.]

 

Quan Kiệt mồ hôi nhễ nhại, hớt hải:

 

“Anh Tiểu Lục, em bắt nạt .

 

Dì Giang nhà ?

 

Em nhờ dì Giang cứu em."

 

Trịnh Tiểu Lục chặn cửa cho :

 

“Dì Giang của nhóc giờ bụng mang chửa, tiện .

 

Rốt cuộc chuyện gì, xem?"

 

Quan Kiệt cố bình thở:

 

“Mấy đêm nay cứ rình rập bên cửa sổ nhà em, đêm qua còn định cậy cửa chui .

 

Mẹ em cầm chổi đ-ánh đuổi , kết quả sáng nay vợ dẫn đến gây chuyện, em là đàn bà xa, ... quyến rũ chồng bà .

 

Anh Tiểu Lục, em hạng đó, là bọn họ xa bắt nạt nhà em.

 

Dì lớn bảo em đến tìm dì Giang, chắc chắn cách."

 

Trịnh Tiểu Lục sa sầm mặt, lạnh lùng hỏi:

 

“Nhà nhóc báo công an ?"

 

Quan Kiệt lắc đầu:

 

“Mẹ em cho, đó là chuyện mất mặt.

 

Báo công an thì cả khu phố đều , nhà em sống nổi ở đó nữa."

 

“Không báo công an thì tìm thím Ba ích gì?

 

Dì lớn của nhóc rốt cuộc thế nào?"

 

Quan Kiệt cúi đầu:

 

“Em , dì lớn chỉ bảo đến tìm dì Giang thôi."

 

Trịnh Tiểu Lục cạn lời:

 

“Tìm công an ăn thua mà tìm một bà bầu thì tác dụng ?

 

Dì Giang của nhóc sắp sinh đến nơi , rảnh mà quản chuyện bao đồng.

 

Thôi , để với nhóc một chuyến."

 

Quan Kiệt lộ rõ vẻ do dự, nhưng Trịnh Tiểu Lục đóng cổng :

 

“Đi thôi!

 

Lên xe!"

 

Chiếc xe Jeep cũng lái đến, đỗ ngay cửa nhà, chuẩn sẵn sàng thứ.

 

Tốc độ lái xe nhanh đến mức Quan Kiệt kinh ngạc, dường như chỉ vài thở đến khu nhà ổ chuột mà họ đang thuê.

 

Xe bên trong, Trịnh Tiểu Lục đỗ xe bên lề đường.

 

thời cũng chẳng mấy ai xe nên vỉa hè khá thoáng.

 

Chưa kịp gần thấy ít vây quanh cửa nhà họ xem náo nhiệt, gần hơn còn thấy tiếng đàn bà cãi vã.

 

“Mẹ!"

 

Quan Kiệt chạy lên , gạt đám đông đang xem náo nhiệt .

 

Trịnh Tiểu Lục cũng theo sát phía , xuyên qua đám đông thấy trong sân đang vài đó.

 

Anh vội ngay, lấy tay chỉ trỏ đám xem kịch, lớn tiếng quát tháo đầy vẻ lưu manh:

 

“Nhìn cái gì mà ?

 

Rảnh rỗi quá hóa rồ ?

 

Đi , việc ai nấy !"

 

Trong đám đông mấy gã đàn ông cợt:

 

“Có hội thì xem thôi!

 

Xem một cái cô cũng mất miếng thịt nào ."

 

đấy, hèn chi cửa nhà góa phụ lắm chuyện thị phi, chẳng sai tí nào.

 

thấy cô cũng chẳng dạng , ngày nào cũng sớm về muộn, con cái bỏ mặc, quỷ mới cái trò gì!"

 

, cô hộ lý ở bệnh viện, hầu hạ đấy."

 

Sắc mặt Trịnh Tiểu Lục đổi:

 

“Không đúng ?

 

Thế thì đừng trách tiểu gia đây khách sáo."

 

Anh xông sân, tìm thấy một xô nước, bên trong còn nửa xô.

 

Một tay xách xô, một tay cầm gáo, lao ngoài hắt mạnh một gáo nước, đám đông la hét tán loạn.

 

“Ái chà!

 

Thằng nhóc con ở thế !"

 

“Ướt hết cả giày !"

 

Có kẻ nổi nóng, chỉ tay định đ-ánh Trịnh Tiểu Lục, trực tiếp vớ lấy cái xẻng, tỏ vẻ hung tợn:

 

“Thằng nào dám bước tới thử xem!"

 

Đám đông cuối cùng cũng tản , nhưng một .

 

“Cậu thanh niên, đến xem náo nhiệt , là chủ nhà.

 

Chuyện ầm ĩ thế , dọn !

 

Tìm chỗ khác mà ở."

 

Chương 313 Các dọn !

 

Trịnh Tiểu Lục mặt lạnh như tiền:

 

“Đừng vội, đợi chuyện tính."

 

Anh bước sân, tung chân đ-á đóng sầm cửa , khiến mấy bên trong đều giật .

 

Trịnh Tiểu Lục cứ thế vác xẻng đó, mặt đầy vẻ bất cần đời:

 

“Ai là thằng gian phu?"

 

Câu hỏi thốt , bầu khí tại hiện trường trở nên vô cùng quái dị.

 

Triệu Thu Nguyệt đang ôm con gái, tóc tai bù xù, mặt còn mấy vết cào đỏ hỏn.

 

Triệu Thu Hoa vẫn luôn chắn phía bảo vệ em gái.

 

Còn phía đối diện là đám gây chuyện, gồm một nam hai nữ.

 

Hai phụ nữ, một già một trẻ.

 

Không ai trả lời, chỉ đành tự đoán, dù ở hiện trường cũng chỉ dư đúng một gã đàn ông đó.

 

“Là mày ?"

 

“Hừ!

 

Mồm mép cho sạch sẽ một chút."

 

“Ha ha ha!"

 

Trịnh Tiểu Lục ôm bụng ngất:

 

“Mày cũng soi gương cái đức hạnh của , cái loại như mày mà cũng dám vác mặt đây.

 

Thật là ngượng."

 

tuy đến mức ma chê quỷ hờn, nhưng tuyệt đối chẳng ưa tí nào.

 

Người thì lùn, mặt mũi tầm thường, quan trọng là nếp nhăn mặt nhiều đến mức ruồi đậu lên chắc cũng kẹt ch-ết.

 

Quan Lỗi (chồng cũ của Thu Nguyệt) gác gã xa cả vài con phố, đặc biệt là đôi mắt cứ đảo liên hồi, qua loại t.ử tế gì.

 

Gã đàn ông nổi giận:

 

“Thằng nhóc con ở mà dám đến đây nh.ụ.c m.ạ ông, mày ông là ai ?

 

Mẹ kiếp, lông còn mọc đủ mà đòi đời lăn lộn !"

Loading...