THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:24:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Sênh gật đầu:
“Em , thế ban đêm tính ?
Tinh Thần ban đêm cũng rời em , là chúng đều viện ở luôn?”
Giang Nguyệt lắc đầu:
“Thôi bỏ , bên bệnh viện lộn xộn lắm, đông phức tạp, an .”
Dương Tú Chi lên tiếng:
“Hay là tối qua đó với cô, Cố Giai lớn , con bé ngủ một cũng .”
Cố Giai thấy đang , liền gật đầu:
“Mẹ ơi, cứ yên tâm chăm sóc cô Giang !
Con tự lo ạ.”
Dương Tú Chi an tâm xoa mái tóc dài của con gái:
“Ngoan!”
Giang Nguyệt ngày càng yêu quý Cố Giai:
“Chị Tú Chi, em cũng khách khí với chị nữa.
Chị và Giang Sênh ca , ban đêm Giang Sênh ở nhà, ban ngày cô cũng về nấu cơm.
Bên bệnh viện ban ngày em thuê một hộ lý, Quách Dương phụ trách lái xe đưa đón, Tiểu Lục, em công tác hậu cần, chú ý ứng phó với các tình huống đột xuất.”
Dương Tú Chi vội vàng giơ tay:
“Hôm cô phẫu thuật, cứ gọi cả nhà lão Cố qua luôn !
Có ông ở đó, cũng yên tâm.”
Bà một câu , nhỡ tình huống gì, lãnh đạo đơn vị ở đó thì thể mặt nhà đưa quyết định.
Lâm Duy Nhất thấy cô bụng mang chửa mà vẫn sắp xếp việc đấy, hề hoảng loạn, trong lòng cũng thấy khâm phục:
“Được !
lên lầu ngủ một lát, chuyện gì hãy gọi .”
“Mẹ ơi!”
Lục Tinh Thần đến bên cạnh Giang Nguyệt từ lúc nào, cô chằm chằm, trong đôi mắt nhỏ lộ rõ vẻ hoang mang lo sợ.
Tuy con bé chuyện gì sẽ xảy , nhưng nó thể cảm nhận khí , điều đó khiến nó bất an.
“Mẹ , sẽ về nhanh thôi.”
Giang Nguyệt bế con gái lên đùi, ôm lòng, áp mặt mặt con bé.
Dương Tú Chi thở dài:
“Cuộc đời chính là ngừng vượt qua hết rào cản đến rào cản khác, cô nhất định sẽ vượt qua thôi.”
Giang Nguyệt :
“Chị , chị chuyện cũng đầy triết lý quá nhỉ.”
Sáng sớm hôm , Cố Giai dẫn Lục Tinh Thần ngoài chơi .
Nhân lúc con bé nhà, Giang Sênh đóng gói quần áo thu dọn xong lên xe.
Hôm nay vẫn là Dương Tú Chi cùng, Giang Nguyệt cũng lo con gái về nhà thấy và Giang Sênh sẽ lóc om sòm.
Quách Dương nổ máy xe, trong nhà để Trịnh Tiểu Lục và Giang Sênh.
Cố Giai dắt Lục Tinh Thần thì thấy xe chạy tới, liền vội vàng che tầm mắt của Lục Tinh Thần :
“Tinh Thần, mau đây thổi bong bóng .”
“Lục Tinh Thần!
Mẹ bạn...”
Thằng b-éo chỉ chiếc xe chạy qua, đang định mách lẻo thì Cố Giai lườm cho một cái.
Cố Giai ở khu tập thể còn trị mấy đứa nghịch ngợm đó, chẳng lẽ đối phó nổi mấy đứa nhóc nuông chiều ?
Chương 318 Vận mệnh của cô sắp đổi
Vả cô bé còn xuất từ gia đình quân nhân, khí chất uy nghiêm là bẩm sinh.
Thằng b-éo sợ hãi vội vàng ngậm miệng , nó cũng tại , cái chị mới đến thật đáng sợ.
Lúc Giang Nguyệt bước bệnh viện, quy cách tiếp đón quả thật thấp.
Bác sĩ Ngải dẫn theo hai y tá, đến cả lãnh đạo bệnh viện cũng tới, ở cửa đón tiếp, cứ như đón một nhân vật quan trọng nào đó .
Còn về phía Giang Nguyệt, Quách Dương phía xách hành lý, Lâm Duy Nhất hai tay đút túi quần, vẫn mặc áo blouse trắng, hai tay thọc túi quần, dáng vẻ ngang tàng thách thức cả thế giới.
Dương Tú Chi mặc bộ đồ tây công sở, xa gần bên cạnh Giang Nguyệt, thỉnh thoảng nhắc nhở cô chậm một chút.
Cảnh tượng thu hút ít ánh mắt của .
Hai bên cũng thể hàn huyên kiểu như chào mừng nhập viện, chào mừng đến viện chúng sinh con, chỉ gật đầu .
Lãnh đạo bệnh viện cho cô phòng bệnh chuẩn xong xuôi.
Họ còn theo yêu cầu của Lâm Duy Nhất, mô phỏng một chiếc l.ồ.ng ấp trẻ sơ sinh, nhỡ đứa bé vấn đề gì thì thể cấp cứu kịp thời, vì của khoa nhi cũng luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Giang Nguyệt bày tỏ sự cảm ơn đối với họ:
“Về những phiền phức gây cho các vị, xin bày tỏ sự áy náy sâu sắc.
Đợi bố của đứa bé nhiệm vụ về, nhất định sẽ bảo gửi tặng bệnh viện các vị một bức trướng vinh danh!”
Bác sĩ Ngải với vẻ khiêm nhường:
“Cuộc phẫu thuật cũng là một sự thử nghiệm và cải cách táo bạo của khoa sản bệnh viện chúng , cũng là những ý tưởng tiên tiến mà bác sĩ Lâm mang .
Mọi sự tiến bộ của sự nghiệp y tế đều cần sự tưởng tượng táo bạo và thử nghiệm dũng cảm.”
Giang Nguyệt đùa:
“Vậy nên trở thành con chuột bạch đầu tiên của các vị .”
Viện trưởng sợ hãi xua tay liên tục:
“Ý nghĩa của hai chuyện khác .”
Triệu Thu Nguyệt nấp đám đông, vây quanh như chổi, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, rõ là ngưỡng mộ ghen tị.
Mấy xem náo nhiệt xì xào:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-221.html.]
“Thấy , đấy là cửa đấy, còn cửa một cách đường đường chính chính, chẳng sợ tố cáo!”
“Có thực lực mới cửa chứ, xem mang theo cả bảo mẫu bảo vệ, liệu bình thường ?”
“Ồ!
Theo ý thì con cũng chia hai loại ?
Loại cao cấp và loại thấp kém, chúng đều là những thấp kém, sức khỏe và tính mạng của chúng quan trọng đúng ?
Xì!”
“Ấy !
Các đừng nữa, thấy chiếc xe đưa cô đến gắn biển quân đội đấy, phụ nữ chắc chắn là nhà quân nhân, nhà quân nhân thì ưu đãi là đúng .”
Vừa thấy thể là nhà quân nhân, những kẻ nhát gan lập tức im miệng, kẻ gan thì trong lòng vẫn phục.
Triệu Thu Nguyệt bưng khay cơm lấy về phòng bệnh cao cấp, đẩy cửa , một mùi khó ngửi xộc thẳng mũi, suýt chút nữa cô nôn mửa.
Căn phòng chỉ một già ở, nhưng mà là một ông lão bảy mươi tuổi, mặt đầy đồi mồi, phần mặc áo, từ thắt lưng trở xuống đắp chăn, g-ầy trơ xương.
thấy Triệu Thu Nguyệt bước , trong đôi mắt đục ngầu của ông lão bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Tính cách vốn của Triệu Thu Nguyệt, qua bao nhiêu chăm sóc hộ lý, mài giũa đến mức biến dạng, giờ chỉ còn sự tê liệt lạnh lẽo.
“Sao ông bừa bãi giường nữa ?”
Triệu Thu Nguyệt đặt hộp cơm xuống, vẻ mặt lạnh lùng đeo khẩu trang và găng tay , lật chăn lên, c-ơ th-ể khô héo, các bộ phận héo rũ của ông lão, buồn nôn đến mức suýt nôn .
Quẳng tấm lót bẩn , tùy tiện lau m-ông cho ông , tấm lót mới.
Đang định chạy ngoài hít thở khí thì đột nhiên cô cảm thấy thứ gì đó đang chạm m-ông .
Cô tin nổi chằm chằm ông lão, thấy ông đang nhe răng với , để lộ cái lợi rụng mất một nửa trông phát tởm.
“Oẹ!”
Cô thể chịu đựng thêm nữa, giật phăng khẩu trang chạy biến ngoài.
Chạy nhà vệ sinh công cộng, gục xuống bệ đ-á, hận thể nôn cả mật xanh mật vàng ngoài.
Đợi đến khi nôn sạch dày, cô vốc ít nước tạt lên mặt, cuối cùng cũng tỉnh táo một chút.
Chủ nhà trả phí hộ lý cao, dù tình nguyện đến thì việc cần vẫn .
Cô lau sạch nước mặt, chống đôi chân bủn rủn từ từ về phòng bệnh.
đến cửa ngẩn , chỉ thấy trong phòng thêm ba .
Một đàn ông trung niên trông ngoài bốn mươi tuổi, mặc một bộ đồ Trung Sơn, ngay ngắn bên giường bệnh, hai còn trông giống như tùy tùng, tay xách cặp công văn, phía .
Người đàn ông trung niên thấy cô , liền mỉm hiền hậu:
“Cô là Tiểu Triệu ?”
Triệu Thu Nguyệt ngây gật đầu, ở cửa, lúng túng dám .
Người đàn ông trung niên giơ tay hiệu trấn an cô :
“Đừng căng thẳng, chỉ đến thăm ông cụ thôi.
Thời gian qua vất vả cho cô , chăm sóc già dễ dàng gì, nhà cô còn hai đứa trẻ, thế thì càng vất vả hơn.”
Đầu óc Triệu Thu Nguyệt mụ mị cả , tim đ-ập thình thịch liên hồi.
Phía hành lang đằng , vài lãnh đạo bệnh viện nhanh ch.óng chạy tới, trong đó lúc ở sảnh tầng một đón Giang Nguyệt.
Họ thấy Triệu Thu Nguyệt từ xa hỏi dồn!
“Huyện trưởng Dịch tới ?”
Triệu Thu Nguyệt còn kịp trả lời thì mấy vị lãnh đạo lách qua cô bước phòng bệnh.
“Chào Huyện trưởng Dịch, ông đến báo một tiếng ạ.”
Người phía bắt tay huyện trưởng chính là viện trưởng bệnh viện huyện.
Ông chẳng mấy khi tỏ gần gũi, trong bệnh viện lúc nào cũng chắp tay lưng, dạo quanh kiểm tra.
Triệu Thu Nguyệt từng ông mắng một trận vì xách cây lau nhà tay nước nhỏ xuống đường.
bây giờ, cái gã lúc nào cũng thích soi mói, bộ tịch lãnh đạo , thái độ xoay chuyển một trăm tám mươi độ.
Dịch Văn Bá dậy, thần thái điềm tĩnh bắt tay ông , cũng bắt tay hai :
“ quyết định đột xuất, tiện đường nên qua thăm cụ thôi.
thật là một đứa con bất hiếu, thể hầu hạ giường bệnh của cha, lòng thấy hổ thẹn quá!”
Nghe ông , viện trưởng lập tức nịnh nọt:
“Ngài là vì công việc, vì kế sinh nhai của dân, vì sự phát triển của cả Bắc Nguyên .
Ngài là xả vì nghĩa lớn, là tấm gương vô tư cống hiến để chúng học tập.”
Dịch Văn Bá vội xua tay:
“Không dám, chỉ góp chút sức mọn thôi.
Cha nhờ các vị chăm sóc , nếu tình hình của ông cụ định, nghĩ vẫn nên đón ông về nhà, thể cứ phiền các vị mãi .”
Viện trưởng vội vàng níu kéo, một tràng dài, chủ chốt là:
“Cụ cứ ở bệnh viện bao lâu thì tùy, dù cụ cũng là an dưỡng thôi, tuổi già sức yếu, nhiều bệnh căn bản chữa khỏi, chỉ cần đảm bảo cụ mệnh hệ gì trong một sớm một chiều là đủ .”
Dịch Văn Bá hạ quyết tâm:
“Ý của các vị xin nhận, nhưng thể cứ đặc cách mãi thế , như đối với các vị và với dân đều công bằng.”
Ông hiệu cho một bên tường:
“Cậu theo thủ tục xuất viện .”
Nói xong, thấy cô hộ lý lúc nãy đang bón cơm cho ông cụ, động tác nhẹ nhàng, kiên nhẫn, ông thầm gật đầu.
Chương 319 Bỏ con gái
Viện trưởng quan sát phản ứng của vị lãnh đạo lớn, mặt dày sấn tới:
“Vốn dĩ định tìm cho cụ một nam y tá để việc lật tắm rửa thuận tiện hơn, nhưng liên tiếp hai đến đều thấy họ thiếu kiên nhẫn, chăm sóc cụ chu đáo.
Cô đồng chí việc ở bệnh viện chúng nửa năm, thấy khá nên để cô qua thử xem .
Ngài xem, từ khi cô nhậm chức, tinh thần của cụ rõ ràng lên nhiều.”
Dịch Văn Bá thực chẳng sắc mặt cha ở chỗ nào, nhưng lời của viện trưởng ông vẫn để tâm.
Ông bất động thanh sắc quan sát Triệu Thu Nguyệt, mà lúc nội tâm Triệu Thu Nguyệt cũng đang xoay chuyển điên cuồng, nhưng bề ngoài vẫn cố vẻ thản nhiên như gì.
Đợi đến khi cô bón cơm xong, thấy cô còn cẩn thận lau miệng cho cha , Dịch Văn Bá càng thêm hài lòng, thầm gật đầu.