THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:24:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hà Xảo Liên mắt vẫn dán c.h.ặ.t Lâm Duy Nhất, vẻ mặt đầy hóng hớt hỏi:

 

“Ý em là, lúc em sinh con, cũng ở ngay bên cạnh?

 

Thế chẳng bộ em đều sạch bách ?"

 

Ánh mắt của Hà Xảo Liên kỳ quái vô cùng, cứ như thể Giang Nguyệt chuyện gì đó mờ ám khuất tất bằng.

 

“Chị Hà , chị xem chị kìa, bệnh viện quy định như thế, chẳng lẽ còn vì bác sĩ là nam nữ mà tranh cãi với bệnh viện ?

 

Chị cũng là nhà quân nhân cơ mà, cổ hủ thế."

 

Giang Sênh bế đứa bé cũng xuống xe, sợ ánh nắng chiếu nên đội thêm chiếc mũ nhỏ cho nó.

 

Cũng giống như Giang Nguyệt, cô cũng thích đám đàn bà con gái cãi cọ, thể trút giận tâm trạng thoải mái hơn.

 

Hà Xảo Liên Giang Sênh khuôn mặt trắng hồng rạng rỡ, làn da mịn màng như em bé, chăm sóc kỹ lưỡng như tiểu thư thành phố, chẳng giống gái nông thôn chút nào.

 

“Đây chuyện cổ hủ , chị cũng nam nữ bình đẳng, nhưng cái chỗ sinh đẻ đó riêng tư lắm.

 

Cũng giống như em thể tiểu giữa thanh thiên bạch nhật đúng ?"

 

Vương Cúc thất kinh:

 

“Hà Xảo Liên, cô cái lời điên khùng gì thế?

 

Cô định tiểu ở đây á?

 

Không đấy nhé!

 

Cô ít cũng tìm chỗ nào kín gió, ít chứ.

 

Đằng kìa, cái rừng cây nhỏ đằng , nếu cô vội thì đó mà giải quyết."

 

“Ai tiểu chứ, ý thế."

 

Hà Xảo Liên cảm thấy với chị đúng là “ông gà bà vịt", càng càng thấy vô lý đùng đùng.

 

“Thế ý cô là gì?

 

Hừ!"

 

Vương Cúc một tiếng đầy ẩn ý.

 

Bà Điền thấy họ cứ tán dóc mãi thôi, bèn tiến gần lật chiếc mũ lên Nhóc Củ Cải:

 

“Ôi chao!

 

Thằng bé trộm vía khéo quá, lông mày rậm mắt to, giống hệt bố nó, bụ bẫm thế , mà thương quá mất.

 

thể bế một lát ?"

 

“Tất nhiên là ạ."

 

Giang Sênh giao bọc tã cho bà.

 

Bà Điền cẩn thận đón lấy, nâng niu nỡ rời tay, bế mãi chẳng buông.

 

Những khác cũng xúm xem.

 

Giang Sênh cảm nhận gió:

 

“Chị, chị lên xe !

 

Chúng cũng nhanh ch.óng về dọn dẹp nhà cửa, bác tài còn kịp về huyện nữa."

 

Giang Nguyệt gật đầu:

 

“Đi ngay đây, chị Vương Cúc ơi, mảnh đất nhà em ở thế ạ?"

 

“Kìa, mảnh ngay sát khu gia đình nhất , điều diện tích mảnh đó nhỏ hơn một chút, cũng chẳng ai ý kiến gì ."

 

Vương Cúc chỉ cho cô xem.

 

Giang Nguyệt bước lên phía vài bước, thấy bờ ruộng cắm một tấm biển, bên ghi tên Lục Cảnh Chu.

 

Vương Cúc theo cô tới đó:

 

“Đoàn trưởng Lục bảo là đất định trồng cái gì thì đợi em về mới quyết định.

 

cày xới và bừa qua một lượt , em đất xem, mịn lắm .

 

Chỉ cần bón thêm một lượt phân, phơi đất thêm một chút là thể gieo trồng .

 

Có điều thì tưởng cỏ, thực trong đất đầy hạt cỏ dại đấy, chỉ cần một trận mưa xuống là mọc lên như nấm ngay.

 

Cứ dăm bữa nửa tháng là nhổ cỏ một , bên bộ đội đang tổ chức mua thu-ốc diệt cỏ, nếu thì chỗ cỏ mà nhổ cho xuể."

 

“Vậy thì dùng thu-ốc diệt cỏ thôi."

 

Vương Cúc bắt đầu lo lắng:

 

chị cái thu-ốc diệt cỏ đó là thu-ốc độc, sẽ ô nhiễm đất đai đúng ?

 

Nhỡ trời mưa nó trôi xuống sông thì chẳng cá tôm sông ch-ết sạch ?"

 

Giang Nguyệt ngờ giác ngộ của chị cao như :

 

“Thế thì chị hỏi mấy cụ già , họ ruộng cả đời chắc chắn nhiều mẹo dân gian lắm."

 

Vương Cúc vỗ tay một cái:

 

“Chị cũng nghĩ thế, nhưng vẫn cảm thấy nên bàn bạc với em một tiếng.

 

Chị cũng chẳng nữa, cứ ý kiến của em, em xong chị mới thấy yên tâm."

 

Giang Nguyệt suýt nữa thì bật :

 

“Ôi chao!

 

Em mà cũng bản lĩnh đó cơ ạ!

 

Chị đúng là tâng bốc em quá ."

 

Vương Cúc xua tay:

 

“Không chuyện tào lao nữa, em vẫn đang trong tháng, thể cứ đây hóng gió mãi .

 

Chị chỉ hỏi câu cuối cùng thôi, mảnh đất nhà em định trồng cái gì thế?"

 

“Hỏi chuyện đó gì ạ?"

 

“Tất nhiên là để học theo em ."

 

Giang Nguyệt thấy câu trả lời thì buồn vô cùng:

 

“Đường chị chị , đường em em , gì mà học theo chứ.

 

Chị cứ trồng nhiều bí ngô, bí xanh, khoai tây các thứ , thể lương thực chính rau , chỗ thừa còn đem nuôi lợn chán."

 

“Thế tóm là em định trồng cái gì?"

 

Vương Cúc vẫn gặng hỏi.

 

“Chưa nghĩ ạ, em mua hạt giống , để ươm mầm .

 

Em đây, về nhà dọn dẹp đồ đạc."

 

“Này!

 

Chỗ mầm em ươm , chia cho chị một ít nhé!

 

Cùng lắm thì chị lấy công bù cho em."

 

“Cũng ạ, đến lúc đó chị giúp em trồng rau, em đưa mầm cho chị."

 

Cô cũng chẳng ngại dùng đồ để đổi công lao động.

 

Lục Tinh Thần vẫn về, Kỳ Phúc vỗ ng-ực bảo đảm với Giang Nguyệt là lát nữa nhất định sẽ đưa con bé về tận nhà.

 

Chiếc xe chạy khu gia đình, một mùa đông ấp ủ, khu gia đình cũng đón chào một sức sống mới, khắp nơi đều là cảnh sắc xanh tươi mơn mởn.

 

Chương 340 Không ngại chứ?

 

Đẩy hai cánh cửa gỗ liễu nặng nề , sân nhà sạch sẽ đến bất ngờ, cỏ dại, cũng dấu hiệu bỏ hoang, thứ đều dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp.

 

Hơn nữa, đất đai ở hai bên sân đều lật lên, còn quy hoạch thành từng luống rau một.

 

Trong chuồng gà ở cạnh bức tường phía tây, mấy con gà mái già mà họ để khi vẫn sống .

 

Cửa chuồng đóng, gà mái già cứ thế dạo quanh sân, tất nhiên là cũng ị bậy khắp nơi.

 

“Chị, em thấy nhà nhiều gà mái hơn thế nhỉ."

 

“Nhiều hơn năm con, Tiểu Lục thả ?"

 

Giang Sênh lắc đầu.

 

Lâm Duy Nhất xách hành lý, cứ thế tự nhiên như nhà mà bước :

 

ngủ phòng nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-236.html.]

 

Giang Nguyệt cảm thấy câu hỏi của thật thú vị:

 

“Chẳng định đến đội vệ phòng báo danh ?

 

Bên đó ký túc xá, điều kiện cũng khá mà, thể cứ ở mãi nhà ."

 

Lâm Duy Nhất coi như thấy:

 

“Sân nhà cô rộng thật đấy, những thứ để gì?

 

Định trồng rau ?

 

Có mấy chúng thì ăn hết bao nhiêu rau chứ?

 

Đừng để đến lúc ăn hết lãng phí."

 

“Anh cái gì, trồng rau tất nhiên là dụng ý của .

 

chỉ tự trồng mà còn khuyến khích trong khu gia đình cùng trồng nữa."

 

Giang Nguyệt thấy một dãy hoa nghênh xuân trồng ở góc tường đang nở rộ những bông hoa vàng rực, trong khí còn thoang thoảng mùi hương nhàn nhạt.

 

Họ mua mười mấy cân hạt giống rau cơ đấy.

 

Giang Sênh bế Nhóc Củ Cải, một vòng quanh nhà cả trong lẫn ngoài:

 

“Chị, chị thấy ?

 

Nhà lâu ngày ở, đốt chút lá ngải cứu cho nó trừ sâu bọ với cả mùi ẩm mốc."

 

Giang Nguyệt đưa tay :

 

“Em đưa đứa bé cho chị..."

 

Dứt lời, một bóng vội vã xông sân, mồ hôi nhễ nhại, quần áo đều ướt đẫm mồ hôi.

 

“Về báo cho một tiếng!"

 

Lục Cảnh Chu nhận tin báo là lập tức chạy từ bãi tập về ngay, với tốc độ chạy nước rút trăm mét.

 

Giang Nguyệt bế con trai, mỉm :

 

“Anh bận mà!

 

Em cũng là nhất thời hứng chí, đột nhiên về thôi, vả còn bác sĩ Lâm cùng nên chẳng nguy hiểm gì cả.

 

Chúng em về cũng đỡ cho chạy chạy vất vả."

 

Lục Cảnh Chu nụ của cô cho ngẩn ngơ, đó thở dốc thôi, quên bẵng mất định gì.

 

Lâm Duy Nhất hai tay đút túi quần, khi thị sát xong thì chậm rãi bước :

 

định chuyển công tác đến đội vệ phòng ở đây để hướng dẫn đào tạo cho bác sĩ của các , ngại chứ?"

 

Lục Cảnh Chu với ánh mắt mấy thiện.

 

Lâm Duy Nhất thấy gì, đột nhiên thấy chột :

 

“Thủ tục vẫn xong, lúc nào rảnh cử giải quyết giúp nhé."

 

“Anh đến đúng lúc lắm, hai chiến sĩ lúc ruộng con gì c.ắ.n, cũng xử lý một chút."

 

“Cắn ?

 

Rắn độc ?

 

Cái thạo lắm nhé."

 

“Được cứ thử mới .

 

Quách Dương!

 

Đưa bác sĩ Lâm đến đội vệ phòng báo danh."

 

“Rõ!"

 

Quách Dương từ bên ngoài chạy .

 

Lục Cảnh Chu quên dặn dò:

 

“Mang cả hành lý của bác sĩ Lâm luôn."

 

Lâm Duy Nhất ngơ ngác:

 

“Này !

 

Anh đúng là 'qua cầu rút ván' mà!

 

Sao mà vô tình thế hả?"

 

Lục Cảnh Chu nghiêm mặt :

 

“Đã xuống đơn vị thì trải nghiệm cho , ăn ở đều theo tiêu chuẩn quân đội."

 

Quách Dương xách hành lý của , giơ tay mời:

 

“Bác sĩ Lâm, mời lối !"

 

Lâm Duy Nhất hậm hực đuổi ngoài.

 

Đùa , ở huyện để ở trong nhà là vì cách quá xa, còn cách nào khác, bây giờ thể giống thế ?

 

Sau khi Lâm Duy Nhất khỏi, Lục Cảnh Chu xổm xuống, con trai trong bọc tã, hỏi:

 

“Tinh Thần ?"

 

“Đang ở bên ngoài chơi với Kỳ Phúc bọn nó , nhất quyết chịu về."

 

Lục Cảnh Chu gật đầu:

 

“Em ở đây nghỉ ngơi , để dọn dẹp phòng."

 

“Đợi chút , Giang Sênh định đốt lá ngải cứu trừ sâu, xông một lát chúng hãy phòng.

 

Lần em mang về nhiều hạt giống, lát nữa bảo bà Điền qua dạy em cách ươm mầm nhé, chúng nhanh ch.óng trồng rau thôi, muộn là kịp thời vụ ."

 

“Được, ."

 

“Đất lật ?"

 

“Không , là bà Điền cứ cách vài ngày qua đào đấy."

 

“Thế thì thật ngại quá, bà tuổi cao thế còn qua giúp nhà việc, cái ơn nhất định trả mới ."

 

Một tiếng , khói lá ngải cứu trong nhà tan hết, mùi khói cũng vơi nhiều, Giang Sênh lau qua một lượt bụi bặm:

 

“Chị, em còn đốt lò sưởi một chút, cái giường đất đó đắp bằng đất nên dễ ẩm, đốt lên cho nó hết ẩm thì tối ngủ mới ngon ."

 

“Đã đốt thì đốt hết tất cả các giường .

 

Tiểu Lục chắc vẫn chúng về , tìm báo cho một tiếng."

 

Giang Sênh vắt khăn mặt:

 

“Giờ thời gian mà quan tâm đến ."

 

Chắc là Giang Sênh bận rộn xuể nên bà Điền và Dương Tú Chi đều tranh thủ nghỉ sớm từ ngoài đồng về đây giúp cô dọn dẹp nhà cửa.

 

Dương Tú Chi cửa chạy thẳng đến chỗ em bé:

 

“Để chị xem mấy ngày gặp, Nhóc Củ Cải nhà lớn thêm chút nào ."

 

Trông nom mấy ngày, chị cũng thấy nhớ.

 

Giang Nguyệt đưa đứa bé cho chị :

 

“Sức ăn thì trộm vía tăng lên ít ạ."

 

Bà Điền ghé mắt một cái, càng càng thấy thích:

 

“Thằng bé khéo quá."

 

Giang Nguyệt hỏi:

 

“Chuyện nhà Hà Gia Lệ ạ?"

 

Nhắc đến con dâu, nụ mặt bà Điền bỗng chốc biến mất:

 

“Còn nữa, vẫn cứ đang chuẩn thôi, nhưng vẫn thấy động tĩnh gì.

 

Giờ cũng chẳng bắt nó xuống đồng việc nữa, cứ để nó ở nhà cơm nước thôi."

 

Dương Tú Chi bế Nhóc Củ Cải, kìm :

 

“Bà đúng là chiều nó quá , , mắng xong, ngày nào cũng dỗ dành như tổ tiên trong nhà .

 

Cháu thấy Gia Lệ ngày càng chẳng dáng lo toan cuộc sống gì cả."

 

“Có chuyện gì thế ạ?"

 

Giang Nguyệt trong lời của chị ẩn ý.

Loading...