THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 237

Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:24:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Tú Chi lắc đầu, “Thôi, em mới về, chị đem mấy chuyện phiền em , cứ lo mát ăn bát vàng cho hết kỳ ở cữ .

 

Cảnh Chu chẳng , em nghỉ ngơi đủ 45 ngày, vì thế mà đến tiệc đầy tháng các em cũng chẳng tổ chức nữa.”

 

Giang Nguyệt gật đầu, “Bọn em định tiệc bách nhật (trăm ngày) luôn, đến lúc đó bày vài mâm ở ngoài sân, cùng chung vui một bữa.

 

Chị Tú Chi, chị với họ một tiếng giúp em, ai cũng gửi tiền nhé, đây là đơn vị bộ đội, cho phép cái kiểu thu nhận quà cáp lễ lạt .”

 

“Chuyện trong lòng bọn chị tự tính toán, em cũng đừng lo hão.

 

Thôi, em đường cũng mệt , để chị trông cháu cho, em lên giường nghỉ một lát .”

 

Điền nãi nãi cũng :

 

“Để bà dọn dẹp cái sân giúp cháu, vẫn còn một mảnh đất xong.”

 

Giang Nguyệt vội vàng :

 

“Sao cháu nỡ cứ phiền bà mãi thế , là cứ đợi Lục Cảnh Chu về để !”

 

“Ôi dào!

 

Chuyện nhỏ nhặt thôi mà, bà loáng cái là xong.

 

Bọn nó suốt ngày quản lý bộ đội, bận tối mắt tối mũi.”

 

Điền nãi nãi chẳng chẳng rằng, quen cửa quen nẻo tìm thấy cái xẻng dựa bên tường, xách đào đất luôn.

 

Giang Sênh gần trải chăn đệm, giục Giang Nguyệt lên giường nghỉ ngơi, đó liền đun nước, tiếp tục lau dọn nhà cửa.

 

Giang Nguyệt bà lão đang bận rộn ngoài sân, trong lòng thấy thật đành.

 

Đến năm giờ chiều, Điền nãi nãi cuối cùng cũng dọn dẹp xong mảnh đất trong sân, đào lên, lật xới, đ-ập vụn những cục đất lớn, cỏ dại c.h.ặ.t xuống cũng gom gọn sang một bên.

 

“Giang Sênh !

 

Vườn rau ngoài sân bà dọn xong nhé, bà cũng về nấu cơm đây, cháu cứ bận việc !”

 

Chương 341 Máy Giặt

 

“Điền nãi nãi!

 

Bà đợi một chút ạ.”

 

Giang Sênh bưng đồ từ trong nhà chạy , “Chỗ bánh trái với cả trứng gà nữa, bà cầm lấy hết ạ, đây là chút lòng thành của nhà cháu.”

 

Điền nãi nãi nhất quyết nhận, Giang Sênh hết lời khuyên nhủ, thậm chí còn dọa sẽ mang sang tận nhà, bà mới miễn cưỡng nhận lấy.

 

Trịnh Tiểu Lục nếu đầu óc linh hoạt, thì suýt chút nữa một chuyến công cốc.

 

Lâm Duy Nhất tuy sắp xếp ở ký túc xá đội vệ sinh, nhưng vẫn chạy về ăn cơm tối.

 

Ngày thứ hai khi trở khu tập thể, Giang Nguyệt trời thấy , mở radio dự báo thời tiết, lập tức quyết định bắt đầu gieo mạ.

 

“Sắp mưa , hôm nay chúng rắc hạt giống xuống luôn , nếu nhiệt độ đủ thì phủ lên một lớp màng nhựa, thời tiết kiểu hạt giống dễ nảy mầm nhất.”

 

Các loại rau bọn họ trồng thực sự nhiều, bộ vườn rau trong sân đều dùng đến.

 

Chỉ dựa hai Giang Sênh và Trịnh Tiểu Lục thì căn bản xuể.

 

“Tiểu Lục, gọi Vương Cúc, Điền nãi nãi và Hà Xảo Liên qua đây, cứ bảo là ai đến việc thì lúc mầm mọc lên sẽ chia cho một ít, ai đến thì chia .”

 

“Rõ ạ!”

 

Trịnh Tiểu Lục chạy ngoài, chạy hét lớn, gọi hết những vốn định xuống ruộng cuốc cỏ qua đây.

 

Vương Cúc bất mãn càu nhàu:

 

“Nhà cô định gieo bao nhiêu mạ mà kéo hết bọn sang thế .”

 

Giang Sênh xách bao tải :

 

“Tất cả chỗ đều là hạt giống đấy ạ.”

 

“Nhiều thế cơ ?

 

Có những loại hạt gì thế?”

 

Giang Sênh lấy túi hạt giống , đếm từng thứ một:

 

“Gói là đậu đũa, đây là dưa chuột, còn cà chua, cải thìa, cải xanh, cà tím, bí đao, bí ngô, bầu, ớt là nhiều nhất, tận một cân hạt giống, loại cay và loại cay, hai cân là ngô giống, ngô giống nhiều nên phần chia cho cũng bao nhiêu, gói nhỏ là dưa hấu, chị bảo mỗi nhà chúng trồng vài gốc, đến mùa hè bọn trẻ con cũng dưa hấu mát lạnh mà ăn, còn cả dưa thơm nữa!

 

Khoai môn và khoai tây trồng bằng hạt, chúng đặt hàng , hai ngày nữa là giao tới, lúc đó ai thì chia thêm cho một ít, tóm là thứ cần trồng nhiều, các luống rau trong sân chia nhỏ nữa, để hạt giống sớm nảy mầm thì phủ màng nhựa lên, cái chúng cũng mang về , nhưng cụ thể trồng thế nào thì vẫn nhờ Điền nãi nãi giàu kinh nghiệm dẫn dắt chúng thôi.”

 

Mọi thấy nhiều hạt giống như , mắt ai nấy đều sáng rực lên, nào nấy đều quý rớt nước mắt.

 

Điền nãi nãi đương nhiên nhường ai, bà nỡ để khác hỏng chỗ hạt giống , “Chúng thế , Vương Cúc, cô phụ trách gánh phân, Xảo Liên phụ trách xới đất một nữa, đất ở luống gieo mạ nhất định thật mịn, vườn rau cần chia luống vội, giữa các luống dùng thứ gì đó ngăn , nước tưới thì nhất đừng dùng nước giếng, dù tưới ruộng dùng nước mương là nhất nhưng bây giờ chúng , cứ dùng nước giếng , nước giếng trong sân cũng tệ, vị mặn, để bà gánh nước.”

 

Giang Nguyệt vội vàng ngăn :

 

“Sao thể để bà gánh nước , sáng sớm cháu với Lục Cảnh Chu , mượn Quách Dương qua giúp gánh nước, và Tiểu Lục phiên gánh.”

 

Điền nãi nãi cũng phản đối:

 

“Được, bà phụ trách rắc hạt giống.”

 

Giang Nguyệt :

 

“Vì hạt giống là chia chung cho nên cháu lo cơm nước nhé!

 

cơm nắm lót đấy, do Giang Sênh nhà cháu , cứ bày bàn , ai đói thì cứ tự nhiên mà lấy ăn.”

 

Trong cơm nắm trộn thịt muối băm nhỏ xào chín, bóng nhẫy mỡ màng, trộn đều với cơm trắng, ăn mặn thơm, chỉ là món lót , coi như món chính cũng chẳng quá lời.

 

Vương Cúc nóng lòng chạy cầm một viên lên nếm thử, “Ừm!

 

Tay nghề của Giang Sênh càng ngày càng khá khẩm đấy.”

 

Giang Nguyệt mỉm :

 

“Chị Cúc, em chuyện thương lượng với chị.”

 

Vương Cúc thấy cô bình thường, trong lòng liền dâng lên sự cảnh giác:

 

“Cô gì?”

 

Lúc hỏi chuyện cũng quên cầm thêm một viên cơm nắm nữa.

 

“Chị xem, việc nhà em thì nhiều, em chạm nước, việc nặng, trong ngoài đều trông cậy một Giang Sênh, cho nên chị xem buổi sáng thể qua giúp bọn em...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-237.html.]

“Ấy !

 

Không nhé!

 

Nhà chị cũng hai đứa 'khỉ con', quần áo ngày một bộ, lúc nào cũng cả chậu lớn, chị giặt đến sái cả tay , lấy sức mà giúp cô giặt đồ nữa chứ!”

 

“Giang Nguyệt, cần tìm ai khác , để bà giặt giúp cho.”

 

Điền nãi nãi xung phong nhận việc.

 

“Bà tuổi cao , giặt đồ đau lưng lắm ạ.”

 

Dương Tú Chi bỗng nhiên :

 

“Khu tập thể chúng sắp điện đấy, lúc sửa đường cũng bắt đầu dựng cột điện luôn.

 

Có điện thể lắp nước máy, nước máy thể lắp máy giặt.”

 

“Máy giặt là cái thứ gì?”

 

Vương Cúc đầy dấu chấm hỏi.

 

Trái tim nhỏ bé của Giang Nguyệt đ-ập thình thịch:

 

“Thật ạ?”

 

Cô thật sự là mong chờ một chiếc máy giặt bao nhiêu.

 

Dương Tú Chi ngượng ngùng :

 

“Thì là cái máy dùng để giặt quần áo , hai cái thùng, bên giặt xong thì cho sang bên vắt, chị cũng chỉ thế thôi, chứ kể cả điện sớm nữa thì cái nước máy lắp thế nào chị cũng chẳng , còn máy giặt thì chị thấy ở bách hóa đại lầu huyện bán đấy, cần phiếu, nhưng đắt khủng khiếp, tận hơn một nghìn tệ cơ!”

 

Hơn một nghìn tệ thời bấy giờ bằng cả năm lương của một công nhân bình thường, nhưng nhiều công nhân thực tế mỗi tháng chỉ nhận vài chục tệ mà thôi.

 

Người vô tâm, hữu ý.

 

Vương Cúc mà tặc lưỡi:

 

“Bỏ bao nhiêu tiền chỉ để mua một cái thứ giặt quần áo cho á?

 

Thế thì xa xỉ quá còn gì?

 

Có chỗ tiền gì mà chẳng , giặt vài bộ quần áo ch-ết ai , Giang Nguyệt, lẽ cô định mua thật đấy chứ?”

 

Giang Nguyệt :

 

“Em mua, nhưng hiện tại em tiền.”

 

Vương Cúc chút khinh bỉ cô:

 

“Cô đúng là lười chảy thây , địa chủ bà cơ !”

 

Giang Nguyệt nữa, sắc mặt trở nên lạnh lùng:

 

“Chị thế là ý gì, xã hội đang tiến bộ, tư tưởng của chúng cũng theo kịp nhịp điệu chứ, ví như ngày ăn đủ no, giờ thì ?

 

Ngày ngay cả quần áo vải bông cũng chẳng mà mặc, giờ thì ?

 

Ngày cũng dựa đôi chân, giờ thì ?

 

Chẳng hở xe đó thôi, chúng hiện đang ở giai đoạn phát triển tốc độ cao, dám nghĩ dám !”

 

Dương Tú Chi :

 

“Giang Nguyệt đúng đấy, vả chị trung đoàn chúng thể sẽ cải chế, đổi thành nông trường xây dựng, chỉ một bộ phận là còn quân nhân để tuần tra phòng thủ thôi.”

 

Tin tức của chị lúc nào cũng là nhanh nhạy nhất.

 

“Ý gì cơ, nhà Kỳ Vĩ nhà là quân nhân nữa ?”

 

Điền nãi nãi cũng kinh hãi biến sắc:

 

“Nông trường là để gì?”

 

Dương Tú Chi quá đà:

 

“Hây dà!

 

Chuyện ai mà chứ!

 

cải chế thế nào nữa thì cũng cần quá lo lắng, cấp nhất định sẽ sắp xếp thỏa cho họ, ai đến tuổi phục viên thì phục viên, ai nông trường thì ở xây dựng nông trường, đường sá sửa xong thể lái xe tuần tra, cần nhiều thế nữa, đương nhiên cũng thể vẫn sẽ tuyển tân binh, nhưng lão binh khi phục viên thể ở , chị cũng chỉ lỏm bấy nhiêu thôi, cụ thể thế nào chị cũng rõ.”

 

Chị một cách lấp lửng, nhưng Giang Nguyệt tám chín phần mười là sự thật, nếu cấp sẽ đồng ý khai hoang một cách dứt khoát như , đây chính là nhịp điệu để xây dựng nông trường, nông trường, đất đai, chiến sĩ phục viên thể an gia lạc nghiệp tại đây, phát triển sự nghiệp của riêng , khiến mảnh đất dần dần trở nên phồn vinh.

 

Chương 342 Khó Khăn

 

Vương Cúc xong việc về nhà nấu cơm trưa cũng quên lẩm bẩm, chỉ chị , Điền nãi nãi thực cũng cảm thấy việc đó quá trớn.

 

Về đến nhà, lấy những viên cơm nắm nỡ ăn, đặt bát, bà mang qua cho con dâu :

 

“Đây là cơm nắm Giang Sênh , mang về hai viên, bên trong bỏ thịt muối, ngon lắm, con cũng nếm thử .”

 

Trương Gia Lệ đang ôm một cuốn truyện tranh, xếp bằng giường sưởi, xem đến mê mẩn, đối với thứ chồng đưa qua, cũng chẳng thèm :

 

“Ai thèm ăn đồ nhà họ chứ, mang mang !”

 

“Được !

 

Thế trưa nay con ăn gì?”

 

“Tùy ạ!

 

Con ăn thịt .”

 

Trương Gia Lệ lật một trang, lập tức hình vẽ đó thu hút.

 

Điền nãi nãi còn định hỏi thêm, nhưng sợ phiền con dâu học tập, đúng , bà tưởng Trương Gia Lệ đang xem sách ích, dù ở cái tuổi mới học hành thì muộn nhưng vẫn hơn là chạy rông khắp nơi, hơn nữa xem sách cũng chẳng tốn mấy đồng tiền, quan trọng nhất là lợi cho việc chuẩn mang thai.

 

Con dâu ăn thịt, bà lão loanh quanh trong bếp hai vòng, phiên chợ mùng năm mới mở, hợp tác xã ở thôn gần đây tuy xa nhưng cũng chẳng gần, dù thịt thì cũng chạy từ sớm để cầu may, bà nên đương nhiên là , thế là cân nhắc hồi lâu cũng chỉ tìm hai quả trứng gà, nhổ hai cọng hành ở góc tường, món trứng chiên.

 

Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 buổi trưa ở nhà ăn quân đội, về ăn cơm, trưa chỉ hai bọn họ.

 

Đợi Điền nãi nãi nấu xong cơm, bày chiếc bàn nhỏ giường sưởi , cơm canh đều bưng đến tận nơi mới gọi Trương Gia Lệ ăn cơm.

 

“Gia Lệ, ăn cơm thôi con!”

 

Gọi liên tiếp hai , Trương Gia Lệ mới chậm chạp đặt cuốn sách xuống, thoáng qua thức ăn bàn, chân mày lập tức nhíu :

 

“Sao thịt hả ?”

 

 

Loading...