THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 238
Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:24:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đợi hai ngày nữa phiên chợ mở sẽ mua thịt, hoặc là buổi tối để Đại Lực vác lưới đ-ánh cá, buổi trưa cứ ăn tạm thế nhé!
Trứng gà cũng tươi, dùng dầu cải chiên đấy, còn cả cơm nắm nữa, đều ngon.”
Ngoài hai món thì chỉ một đĩa dưa muối, đó là món của bà.
Món chính cũng chia hai loại, cơm trắng hấp cho Trương Gia Lệ, còn bà thì ăn cháo ngô.
Trương Gia Lệ kéo đĩa trứng chiên mặt, đẩy cơm nắm :
“Con ăn đồ nhà họ, gì ghê gớm chứ, chẳng qua là sinh đứa con trai thôi mà!”
Việc Giang Nguyệt sinh con trai gây đả kích nhỏ cho Trương Gia Lệ, trong lòng cứ thấy khó chịu bực bội, đến cửa cũng chẳng .
Điền nãi nãi dám gì, chỉ lẳng lặng cúi đầu ăn cơm.
Trương Gia Lệ ăn hết bát cơm trắng và trứng xào, đó đẩy bát , tiếp tục xuống.
Điền nãi nãi khẽ khuyên:
“Vừa ăn cơm xong thì con nên xuống giường một chút, cứ thế cũng , chẳng xưa câu 'ăn xong trăm bước, sống thọ đến chín chín' ?
Hay là con ngoài sân dạo tí nhé?”
“Đi dạo cái gì mà dạo, ngay cả tí hướm thịt thà cũng chẳng thấy, con lấy sức mà m.a.n.g t.h.a.i chứ, dù con cứ mãi đậu t.h.a.i là do thiếu dinh dưỡng đấy, tiền phụ cấp tháng của Đại Lực ạ?”
“Chắc là đến ngày con nhỉ!”
“Sao đến chứ!
Đã quá hai ngày còn gì.”
“Chắc là đơn vị bộ đội gặp khó khăn chăng.”
Trong phòng họp của trung đoàn bộ, tất cả cán bộ đều cúi đầu, ngay cả Chính ủy Cố cũng thở dài ngắn dài dài, “Quốc gia khó khăn, dân khó khăn, ngành nghề nào cũng khó khăn, hơn nữa các thế lực bên ngoài đang chằm chằm chúng , v.ũ k.h.í xếp ở vị trí ưu tiên hàng đầu, tài nguyên đều nghiêng về nghiên cứu phát triển v.ũ k.h.í, từ xuống đều cần thắt lưng buộc bụng, chúng là quân nhân, lẽ nên xông pha đầu, bắt đầu từ tháng , tất cả sĩ quan bao gồm cả trung đội trưởng, tiền phụ cấp giảm một nửa, chế độ ăn uống đổi, thể lực của các chiến sĩ cũng quan trọng, nhưng vật tư cấp cấp cho chúng giảm một nửa, phần còn cần chúng tự giải quyết, mùa đông năm ngoái các đồng chí phụ nữ ở khu tập thể đưa một ý kiến cho chúng , đất hoang ở đây nhiều, lương thực thì chúng tự trồng, rau cũng tự trồng, thịt ăn thì chúng tự nuôi, cầu bằng cầu , hiện tại tất cả đều hành động , nhiệt độ của các chiến sĩ đối với việc trồng trọt chăn nuôi đều cao, cán bộ chúng cũng phát huy vai trò đầu tàu, nhưng cũng quy hoạch cho , ví dụ trung đội trồng rau, đại đội thì phụ trách trồng ngũ cốc, đừng dồn hết một chỗ!”
Chu Kiến Quốc trầm tư :
“Theo thấy, công tác nông nghiệp lẽ sẽ là nội dung công việc quan trọng của chúng trong một thời gian dài sắp tới, vì chúng quy hoạch dài hạn, bao gồm cả việc cân nhắc đến điều kiện khí hậu ở đây, tháng mười bắt đầu đông , mùa đông năm ngoái các chiến sĩ rau xanh cung cấp, nhiều đổ bệnh, năm nay điều kiện lẽ sẽ còn gian khổ hơn, chúng đây?”
Hiện trường rơi một màn im lặng.
Lục Cảnh Chu quanh những mặt, bỗng nhiên :
“Ở một nơi ở miền Nam bắt đầu xây dựng nhà kính, canh tác trong nhà kính, mục đích ban đầu của họ là để dân cũng rau tươi ăn mùa đông.”
Kỳ Vĩ :
“Miền Nam mùa đông lạnh , rau chắc cũng sống chứ?”
Có phản đối lời :
“Ai bảo miền Nam mùa đông lạnh, ở đây chúng mùa đông còn giường sưởi, kiếm tí củi về đốt lên, cả nhà giường, trong phòng đều ấm, nhưng miền Nam thì khác, đó là cái lạnh thực sự, thuộc loại lạnh ẩm, ở đây chúng là lạnh khô, trong chăn cũng lạnh như hầm băng , cho nên nhiều loại rau ở miền Nam cũng thể tồn tại .”
Chính ủy Cố :
“Việc dựng nhà kính còn cần miền Nam khảo sát một chuyến, xem thế nào, ngoài dựng nhà kính cũng cần kinh phí, chúng thể hở là xòe tay đòi cấp , chính phủ cũng khó khăn, chúng tự nghĩ cách giải quyết.”
Nghe thấy lời , đầy vẻ ngơ ngác.
“Chúng thể tự giải quyết lương thực rau củ thịt thà, thể để các chiến sĩ ăn rau tự trồng, nhưng chúng kinh doanh, chúng lấy tiền bây giờ?”
“ thế đấy ạ!
Độ khó chút lớn , nhân lực thì thể giải quyết, nhưng vật liệu thì cách nào cả, chẳng lẽ xin quyên góp.”
Nói thì là quyên góp, khó một chút thì chính là xin ăn.
Hiện trường một mảnh tĩnh lặng.
Bỗng nhiên Chính ủy Cố nghĩ đến một , nhoài hỏi Lục Cảnh Chu, “Chuyện thể hỏi Giang Nguyệt một chút , cô nhiều sáng kiến, đầu óc cũng linh hoạt.”
Lục Cảnh Chu trợn tròn mắt, thể tin nổi.
Chu Kiến Quốc cũng nổi nữa:
“Chính ủy, chị dâu vẫn còn đang trong kỳ ở cữ mà!
Lại mới trải qua phẫu thuật, giờ đem chuyện phiền chị thì cho lắm!”
Những khác cũng phụ họa:
“ thế, bao nhiêu đấng mày râu chúng đây còn chẳng cách nào, khó một đồng chí nữ, thì cũng mất mặt quá thôi!”
Sắc mặt Chính ủy Cố lạnh lùng:
“Nói nhảm!
Nói cứ như cái thứ cổ các là để cảnh , bản lĩnh thì các nghĩ , nghĩ còn dám xem thường đồng chí nữ, vả chỉ bảo Trung đoàn trưởng hỏi thử xem cô phương án gì thôi, chứ bắt cô giải quyết , các từng một cái biểu cảm gì thế hả!”
Lục Cảnh Chu còn cách nào khác đành nhận lời:
“ cứ hỏi tính , cuộc họp hôm nay đến đây là kết thúc, giải tán!”
Chương 343 Máy Giặt
Lục Cảnh Chu về đến nhà, Giang Nguyệt đang chống eo dạo trong sân, bác sĩ Ngải dặn dò cô, vì là sinh mổ nên giường quá lâu, như thế ngược lợi cho việc phục hồi, vẫn nên thường xuyên xuống đất một chút sẽ cho vết mổ.
Trong nhà hiện tại đang thiếu nhân thủ, Trịnh Tiểu Lục liền về thôn ở nữa, vả vì trong khu tập thể đều ngoài trồng trọt nên việc quản lý nới lỏng hơn, cũng tự do hơn, cũng thuận tiện cho việc mang hàng về.
Hạt giống rau gieo ban ngày cũng tưới nước, nhưng Giang Sênh yên tâm, vẫn đang kiểm tra từng luống một, nén c.h.ặ.t màng mỏng , tránh để gió thổi bay.
“Chị, bây giờ là tháng tư, ở quê lúa sắp gieo mạ , nhưng ở đây sáng tối vẫn lạnh lắm, chỗ hạt giống rau nảy mầm chị?”
Giang Nguyệt bên luống rau, gãi gãi cằm:
“Tiểu Lục, ôm ít cỏ khô về đây, phủ lên , coi như một cái chăn bông, như thế thể giữ ấm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-238.html.]
“Được ạ!
ngay đây.”
“Giang Sênh, tro cỏ lấy từ lò bếp nhà cũng quan trọng đấy, cứ chất đống ở góc tường, dùng để ủ phân, chị dự báo thời tiết , tuy mưa nhỏ nhưng sẽ giảm nhiệt độ mạnh , nhưng chúng vẫn chú ý, quan trọng nhất của việc gieo mạ chính là nhiệt độ.”
Lục Cảnh Chu ở cửa vài câu mới bước nhà:
“Gieo hết ?”
Sân nhà họ rộng hơn một mẫu, ở giữa dùng đ-á vụn ngăn một con đường nhỏ rộng một mét, đến nhà vệ sinh, l.ồ.ng gà, chuồng thỏ, ngoài bộ sân đều biến thành vườn rau.
Giang Nguyệt thấy liền :
“Vâng!
Chỗ hạt giống rau em mang theo hầu như gieo hết , còn khoai tây, khoai lang, bắp cải, những thứ đợi đến vụ thứ hai mới trồng, em bảo Tiểu Lục liên hệ với nhà buôn , khí hậu ở đây trồng khoai tây , tất cả còn cần thử nghiệm , hôm nay về sớm thế.”
Lục Cảnh Chu đối với việc trồng trọt chỉ sơ sơ, chỉ hợp với việc bỏ sức lực:
“Hôm nay việc gì mấy, cái màng mỏng em kiếm thế?”
“Hợp tác xã huyện bán, nhưng nếu các cần lượng lớn thì chắc chắn họ , thể tìm nhà máy đặt , còn là nhà máy nào thì các tự mà hỏi.”
Anh mở miệng là Giang Nguyệt hỏi gì .
Kỹ thuật trồng rau của các đại đội đồng đều, nơi mời dân làng hướng dẫn, nơi tự mày mò, còn nơi trong đại đội từng học, tự cho là văn hóa, cứ đối chiếu theo sách vở mà trồng, cho nên cụ thể thể thành quả gì thì vẫn .
Lục Cảnh Chu nghiêm túc cô xong, Giang Nguyệt thấy vẫn mang bộ mặt mờ mịt, đành thở dài :
“Chuyện nếu các yên tâm thì cứ giao cho Tiểu Lục hỏi, dù các cũng giỏi việc thương lượng ăn với cho lắm.”
Trịnh Tiểu Lục ôm cỏ khô về đến nơi:
“Gọi việc gì thế ạ?”
Giang Nguyệt liền đem chuyện đơn vị bộ đội thiếu màng mỏng :
“Tìm nhà máy sản xuất trực tiếp, một là họ sản xuất nên hàng tồn nhiều, hai là thể lấy giá sỉ, rẻ hơn ở hợp tác xã ít .”
Trịnh Tiểu Lục hất hàm:
“Tiểu gia đây còn tưởng chuyện gì to tát, chẳng là màng mỏng thôi ?
chỗ nào , chỉ là thời gian hỏi giá thôi.”
Lúc đứa con trai nhỏ trong nhà lên, Lục Cảnh Chu vội vàng chạy phòng bế con , thuận tay xách cho Giang Nguyệt một chiếc ghế, đợi cô xuống mới giao con cho cô.
Giang Nguyệt xoay , thuần thục vén áo lên cho con b-ú.
Sau khi con, da mặt cũng dày lên , giữa thanh thiên bạch nhật cũng dám vén áo.
Cô thì dám , nhưng Lục Cảnh Chu thì , vội vàng chạy chốt cửa sân .
Giang Sênh cũng lấy chiếc áo choàng tự , giống như một chiếc áo choàng , lúc Giang Nguyệt cho con b-ú thể choàng lên cô, che những bộ phận quan trọng.
“Tối nay chúng ăn gì đây?”
Giờ cô nàng là đầu bếp chính , hai tay chống nạnh, khí thế vô cùng, thường thì những lúc thế Lục Cảnh Chu đều thu bớt nhuệ khí vài phần.
Giang Nguyệt bếp:
“Trong nhà chẳng mua mì sợi ?
Nấu mì , thêm bát nước sốt nữa, đơn giản thôi.”
Giang Sênh hất cằm:
“Được!
chị vẫn uống canh đấy, uống canh mới sữa, rể, cá sắp hết , lúc nào rảnh bắt mấy con cá nhé, Trịnh Tiểu Lục, hai ngày nữa phiên chợ mở nhớ mua thêm hai cái móng giò, vẫn là móng giò gọi sữa nhất, Tinh Thần ?
Lục Tinh Thần!
Về ăn cơm thôi!”
Giọng của Giang Sênh cũng rèn luyện , Lục Tinh Thần sáng sớm ngủ dậy, khi cơm sáng còn ăn xong đến gọi chơi.
Con bé giờ chạy nhảy, cái miệng nhỏ cũng lanh lợi, suốt ngày chạy nhảy nô đùa cùng đám trẻ con trong đại viện, lúc cơm trưa cũng chẳng buồn về ăn, là ăn chực ở nhà nào nữa, nhưng ngủ trưa thì vẫn về.
Giang Sênh gọi liên tiếp hai tiếng cũng thấy hồi âm.
Lục Cảnh Chu :
“Để tìm xem .”
Dứt lời, một “ bùn" nhỏ từ ngoài cửa chạy .
Phía còn Chu Bình Bình đang ló đầu :
“Chú, dì, Tinh Thần về nhà ạ, cháu đây.”
Nói xong, đợi lớn trong sân kịp phản ứng rụt đầu .
Lục Tinh Thần xông sân, lao thẳng về phía Lục Cảnh Chu:
“Ba!
Ba!
Nhìn con bắt ve sầu .”
Lục Cảnh Chu kịp thời chặn cái đầu nhỏ của con bé khi nó sà lòng , đẩy :
“Con chạy chơi ở mà để nông nỗi hả.”