THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:24:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái bóng nhỏ từ đầu đến chân trông như đào từ đất lên .”

 

Giang Sênh sốt ruột giậm chân:

 

“Ôi chao ôi!

 

Buổi sáng mới một bộ quần áo, một ngày con bao nhiêu bộ hả!

 

Định để dì mệt ch-ết thì thôi .”

 

Trịnh Tiểu Lục vội vàng :

 

“Để giặt, giặt là chứ gì, trẻ con mà, nghịch ngợm một chút cũng .”

 

Giang Sênh lườm một cái:

 

“Cậu thì giỏi .”

 

Lục Cảnh Chu :

 

“Quần áo của ba con chúng nó cứ để giặt.”

 

Anh như khiến Giang Sênh thấy ngại:

 

“Em chỉ đùa chút thôi mà!”

 

“Trong nhà đông , hiện tại trời nóng , giặt quần áo đúng là một việc mệt , nếu mà thông điện, lắp nước máy thì thể mua máy giặt, thế thì đỡ tốn sức hơn nhiều.”

 

Trịnh Tiểu Lục vẻ mặt phấn khích:

 

“Máy giặt á?

 

thấy ở thương trường bách hóa , tổng cộng bày ba cái thôi, ồ đúng , trong nhà cục trưởng cục bưu điện một cái đấy, thím ba, nhà cũng mua ?”

 

“Mua thì chắc chắn là mua , chỉ là vấn đề sớm muộn thôi, lo kiếm tiền !

 

Có tiền thì đồ điện trong nhà mới càng ngày càng nhiều .”

 

Lục Cảnh Chu quản chuyện , vẫn quan tâm đến việc trồng trọt hơn:

 

“Tiểu Lục, ngày mai cùng Quách Dương một chuyến đến nhà máy, tìm họ hỏi giá , cho rõ ràng bảo họ một cái hóa đơn, đến lúc đó chúng họp bàn một chút mới đặt hàng của họ.”

 

“Vâng, chuyện thành vấn đề.”

 

Trịnh Tiểu Lục vốn thích chạy đây chạy đó.

 

“Đơn vị bộ đội của các gặp khó khăn ?”

 

Giang Nguyệt hỏi.

 

Đã nghĩ đến việc mua sỉ thì khó khăn chắc chắn chỉ một chút xíu.

 

Lục Cảnh Chu nghĩ đến việc họp bàn thảo luận:

 

“Cấp tài chính gặp khó khăn, chúng cũng chẳng tiện hở là xòe tay đòi, qua họp bàn thảo luận, lãnh đạo từ cấp tiểu đội trở lên tiền phụ cấp giảm một nửa, phần tiết kiệm thì đem hỗ trợ cho các chiến sĩ bệnh hoặc gia đình khó khăn thực tế.”

 

Không chỉ , thỉnh thoảng họ còn quyên góp, những chiến sĩ nhỏ tuổi ở nhà bệnh, đến là t.h.ả.m, họ cũng thể coi như thấy.

 

Chương 344 Thông Điện

 

Chỉ riêng tháng hỏi vợ xin tiền hai , đều là để quyên góp hết.

 

Giang Nguyệt thở dài, cô cũng hiện tại cả nước đều khó khăn, quân đội cũng , nhiều chiến sĩ là từ nông thôn , một căn bệnh nhỏ thôi cũng thể lấy mạng cả một gia đình, vạn nhất nếu thương thì càng khó khăn hơn.

 

“Đừng lo lắng, khó khăn chỉ là tạm thời thôi, sẽ qua cả.”

 

Giang Nguyệt an ủi .

 

Thấy vợ thấu tình đạt lý như , trong lòng Lục Cảnh Chu thấy thoải mái vô cùng:

 

“Cũng khổ con em .”

 

Giang Nguyệt lắc đầu:

 

“Không khổ , những ngày tháng của gia đình , em cầm lái ở phía thì chỉ lên chứ bao giờ tệ , chỉ một điều là giúp em thúc giục mấy kéo dây điện , sớm nối điện cho nhà , còn cả nước máy nữa, em nghĩ , cái giếng trong đại viện lúc đầu đào sâu, nước cũng nhiều, chỉ cần điện, lắp thêm máy bơm nước, bơm nước lên, ở trong sân xây một cái bể chứa nước hoặc sắm thêm mấy cái lu nước, lúc nào hết nước thì bơm một lúc là thể dùng mấy ngày, cũng tiết kiệm thời gian gánh nước.”

 

“Em nghĩ như , như là để lười biếng , sự tiến bộ của công cụ sản xuất là yếu tố quan trọng thúc đẩy hiệu suất sản xuất đấy, em lấy một ví dụ cho dễ hiểu nhé!

 

Ngày huyện lỵ chỉ dựa đôi chân để , lẽ mất ba bốn tiếng đồng hồ, nếu chợ phiên thì xuất phát từ lúc trời sáng, đó là còn trong trường hợp thể lực đủ dùng.”

 

“Lúc về thể gánh thêm một ít đồ mang về, nhưng tuyệt đối thể mang nhiều , nếu thì căn bản gánh nổi, chuyến chuyến về tiêu hao thể lực , hiệu suất cũng cực kỳ thấp, nhưng bây giờ bắt đầu sửa đường , cũng xe khách thành phố, thì một chuyến thành phố chỉ mất một tiếng đồng hồ xe, lúc về cũng thể mang theo nhiều đồ hơn, thời gian tiết kiệm còn thể về nhà việc đồng áng, chẳng lỡ việc gì cả, bây giờ nghĩ đến việc thành phố lấy hàng mang về bán .”

 

“Đương nhiên, xe thì cần tiền, điểm cũng là nguyên nhân mà nhiều thể chấp nhận , nhưng em tin rằng thời đại tiến bộ, trong túi tiền thì việc xe mua vé cũng chẳng là chuyện gì to tát.”

 

Đợi cô thao thao bất tuyệt xong, Giang Sênh là đầu tiên nhảy bày tỏ sự đồng tình.

 

“Chị, em ủng hộ chị, nhà đông , quần áo nhiều, mỗi ngày em giặt quần áo thôi mất hơn một tiếng , mỏi đến mức thẳng lưng lên , nấu cơm cũng cho qua chuyện, nếu máy giặt thì chẳng sẽ tiết kiệm nhiều thời gian ?”

 

Giang Nguyệt mỉm gật đầu:

 

“Máy giặt mà!

 

Dùng điện đấy, cho nước là nó tự , tự giặt, lẽ sạch bằng giặt tay nhưng quả thực là tiết kiệm thời gian, trong lúc nó giặt thì em thể nghỉ ngơi hoặc việc khác, đợi nó giặt xong em chỉ cần mang phơi là xong, nó còn một chức năng quan trọng hơn nữa là vắt khô, giống như mùa đông nhà giặt áo bông, giặt chăn màn chỗ phơi thì treo lên dùng than sấy khô, nhưng máy giặt thì cần nữa, nó thể vắt quần áo khô đến một nửa đấy.”

 

Giang Sênh đến đây hai con mắt sáng rực lên:

 

“Em hiểu , nếu thể bơm nước tận nhà thì cũng tiết kiệm cả thời gian gánh nước nữa.”

 

Giang Nguyệt :

 

“Trong sân nhà định trồng rau, cần tưới nước, máy bơm thì tưới vườn rau cũng thuận tiện hơn mà!”

 

Lục Cảnh Chu mà mê mẩn, chỉ cảm thấy đầu óc vợ thật nhạy bén.

 

Anh vỗ đùi một cái:

 

“Tối nay sẽ thương lượng với Chính ủy, để ông thúc giục việc kéo dây điện.”

 

Giang Nguyệt gật đầu:

 

“Điện là nền tảng của tất cả, là chìa khóa thúc đẩy hiệu suất sản xuất.”

 

Lục Cảnh Chu lấy lời của vợ phương hướng, tối hôm đó liền tìm Chính ủy Cố, đem những đạo lý lớn lao mà vợ bê nguyên xi một lượt.

 

Ngay cả Dương Tú Chi xong cũng phấn khích thôi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-239.html.]

 

“Vẫn là Giang Nguyệt đầu óc linh hoạt, xa trông rộng, đúng là như , đồng chí nữ chúng cũng thể cứ mãi vây khốn trong những việc vặt vãnh trong nhà , chúng cũng gánh vác một nửa bầu trời.”

 

“Chuyện điện để giao thiệp với bọn họ, chuyện nhà kính hỏi ?”

 

Lục Cảnh Chu thần sắc sững , quên bẵng mất việc .

 

Chính ủy Cố đặc biệt cử của phòng hậu cần canh chừng việc kéo dây điện mỗi ngày, nếu cục điện lực thiếu nhân thủ kéo dây điện, ông còn điều động nhân thủ từ bộ đội giúp kéo dây điện luôn, coi như là cùng .

 

Mục tiêu nối điện ngắn hạn bao gồm các làng mạc xung quanh.

 

Một là ngân sách đủ, hai là dân hiện tại vẫn nhu cầu dùng điện, họ nỡ bỏ tiền thắp đèn, trong nhà cái đèn pin là xa xỉ lắm , mà cái đó còn mua pin nữa, nỡ !

 

Cuối cùng, công trình tăng ca tăng giờ , một tháng dây điện nối đến khu đóng quân.

 

Nối bộ đội , đó mới đến khu tập thể.

 

Ngày thông điện, lớn trẻ nhỏ trong khu tập thể đều xem náo nhiệt.

 

Giang Sênh cũng dắt Lục Tinh Thần theo, Giang Nguyệt hết kỳ ở cữ, ngoài những việc nặng nhọc thì việc nhà cô cũng thể san sẻ .

 

Hạt giống rau trồng trong sân cơ bản đều nảy mầm, hơn nữa còn lớn nhanh, nửa tháng nữa là thể đem trồng.

 

Tốc độ , tỷ lệ nảy mầm khiến Điền nãi nãi thấy cũng thốt lên là kỳ tích, cứ nhất quyết bảo Giang Nguyệt là phúc, trồng gì nấy.

 

Vì còn đang cho con b-ú nên cô cũng ăn đồ mặn đậm đà, nhưng những món hầm thanh đạm cô thực sự ăn đến phát ngán , Tiểu Lục từ phiên chợ mua về hai cái móng giò lớn.

 

Một cái đủ, còn thêm cả cái thùng cơm Lâm Duy Nhất nữa.

 

Bữa ăn ở đơn vị ngày càng tệ, sắp chịu nổi , ngoài bữa sáng thì hai bữa còn đều qua đây ăn chực.

 

“Lâm Duy Nhất, đốt đống rơm lên .”

 

“Cái á?”

 

“Phải, nhanh lên!”

 

Lâm Duy Nhất tuy một đầu đầy dấu hỏi nhưng vẫn ngoan ngoãn tìm bao diêm.

 

Đợi cỏ khô cháy lên, Giang Nguyệt lập tức xách hai cái móng giò qua, hơ lửa.

 

Lâm Duy Nhất bật :

 

“Cô định món móng giò nướng ?”

 

Giang Nguyệt khói hun cho mở nổi mắt:

 

“Anh đừng đấy mà nhảm nữa, trong trông Tiểu Bảo .”

 

“Biết , !

 

Lắm lời.”

 

Đợi đến khi những sợi lông tơ móng giò đốt sạch, Giang Nguyệt giẫm tắt lửa, xách móng giò lên định dùng đến b.úa, Lục Cảnh Chu vác con gái về đến nơi:

 

“Để đấy để đấy, để cho.”

 

Anh đặt con gái xuống, Lục Tinh Thần lập tức giống như con chim nhỏ thả , vui vẻ định chạy ngoài.

 

“Tinh Thần !”

 

Lục Cảnh Chu đưa tay túm con bé .

 

Giang Nguyệt hỏi:

 

“Sao thế ?”

 

“Bên ngoài đông quá, sợ con bé chạy lung tung, vợ ơi, nhà định lắp mấy cái bóng đèn?

 

Cần kéo mấy dây?”

 

Lục Cảnh Chu chốt cửa sân , bước tới đón lấy cái b.úa trong tay cô.

 

“Ừm...

 

Tốt nhất là mỗi phòng đều kéo một dây, lắp một bóng đèn, giờ nhân lúc họ đang ở đây, kéo luôn cho đơn giản thuận tiện, nếu đợi cần mới nối dây thì phiền phức lắm, ồ!

 

Còn nữa, hành lang lắp một cái ổ cắm, dùng để nối máy giặt.”

 

“Được!”

 

Động tác c.h.ặ.t xương của Lục Cảnh Chu dứt khoát, cơ bản là mỗi nhát b.úa một miếng, ngay cả xương vụn cũng ít.

 

Kéo dây điện khu tập thể thì cần họ bỏ tiền, nhưng nối nhà của mỗi , dựa theo độ dài dây điện, lượng bóng đèn và ổ cắm các thứ thì cần tính toán riêng.

 

Chương 345 Đỏ Mắt

 

Cho nên đối với tính tình như Vương Cúc thì cái gì tiết kiệm là tiết kiệm, một xu cũng bỏ thêm.

 

“Chỗ , chính là chỗ , bóng đèn nhà cứ treo ở đây.”

 

Chị chỉ góc tường cửa gian chính, “Các đo xem tổng cộng bao nhiêu mét, đừng tính nhầm cho đấy.”

 

Thợ điện qua cảnh nhà chị , bụng nhắc nhở:

 

“Chị ơi, trong phòng chị cần đèn điện ?

 

Từ gian chính kéo một dây trong cũng chẳng xa mấy .”

 

Vương Cúc liên tục lắc đầu:

 

“Trong phòng chỉ là chỗ để ngủ thôi, cần đèn điện gì, chỉ cần gian chính lắp một cái là tối thắp lên đủ dùng !”

 

“Chị nghĩ cho kỹ đấy nhé, bây giờ nối thì dễ, kéo thêm dây điện thì tìm khác, tốn công tốn sức lắm.”

 

“Không nối, nhà của , bảo nối là nối, mau đo dây , kiếm thêm tiền của , cửa .”

 

Giang Sênh dắt Lục Tinh Thần đúng lúc đang xem náo nhiệt ở nhà chị , cũng bụng khuyên nhủ:

 

“Chị Vương, nối thêm một sợi dây cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền , những chỗ cần dùng điện nhiều lắm, nhà em mỗi gian phòng đều kéo dây, ngay cả gian bếp ngoài cũng lắp một bóng đèn, buổi tối cơm ở ngoài cũng mò mẫm trong tối nữa.”

 

Kể từ khi thời tiết trở nên nóng nực, cơm trong nhà chẳng là chuyện gì ho cho lắm.

 

Giang Nguyệt liền dựng một gian bếp đơn sơ trong lán ngoài sân, đắp cái bếp hai lỗ, một bên nấu cơm, một bên đun nước, đốt than, cũng cần chất củi trong nhà.

 

 

Loading...