THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 245
Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:24:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Thu Nguyệt vốn dĩ đang mỉm , nhưng ngay giây phút thấy Giang Nguyệt, trong ánh mắt dường như gì đó thoáng qua, nhanh ch.óng khôi phục như cũ:
“Là đây mà!
Cô sinh con ?
Dáng phục hồi quá."
“Sinh gần một tháng rưỡi .
Chị Triệu, dạo chị vẫn chứ?"
Triệu Thu Nguyệt đầy tự tin:
“Câu hỏi qua là thấy đáp án .
Quan Kiệt cũng nhập học , thẳng lớp hai luôn, nó học hành chăm chỉ, môn nào cũng nhất khối..."
Cô dường như ý khoe khoang điều gì đó.
Giang Nguyệt tĩnh lặng đợi cô xong, cuối cùng chỉ đáp một câu:
“Vậy thì quá."
câu trả lời rõ ràng Triệu Thu Nguyệt hài lòng:
“Mọi định đây?
Về khu nhà tập thể ?
Có cần bảo tài xế đưa một đoạn ?"
Giang Nguyệt tài xế đang trong xe, lắc đầu:
“Không phiền ạ, bố cháu sẽ đến đón."
Nụ mặt Triệu Thu Nguyệt nhạt :
“Cảnh Chu vẫn chứ?
Dạo thương ?
Cái công việc đó của chú cũng nguy hiểm quá, ngộ nhỡ chuyện gì thì con cô tính .
Thôi , cô cần đưa thì mua đồ đây.
Lúc nào rảnh thì qua chỗ chơi, chào nhé!"
Cô qua chơi, nhưng cũng chẳng là , chỉ là lời khách sáo.
Giang Nguyệt ở cửa một lúc lâu, thấy cô vênh mặt, ưỡn ng-ực, mang dáng vẻ kiêu ngạo bước thương trường, mới dắt con gái rời .
“Mẹ ơi!
Cô..."
Lục Tinh Thần chỉ về hướng Triệu Thu Nguyệt , bày tỏ điều gì đó.
“Ngoan nào, cô Triệu còn việc."
Vừa Triệu Thu Nguyệt xuống xe, mắt chẳng thèm Lục Tinh Thần lấy một cái, coi đứa trẻ như tồn tại.
Điểm là điều khiến Giang Nguyệt thấy thoải mái nhất trong lòng.
Cùng lúc đó, cuộc họp cấp cao tại tòa nhà chính quyền huyện cũng sắp đến hồi kết.
Cuộc họp do Dịch Văn Bách chủ trì, cục công an huyện và các ban ngành chức năng đều tham gia, bao gồm cả quân khu.
Lần Lục Cảnh Chu đích tham gia họp, mặc quân phục, giữa đám trông vô cùng nổi bật.
“Hôm nay nghị đề của chúng thảo luận cũng hòm hòm .
Các điểm thí điểm ở miền Nam bắt đầu, chúng nên án binh bất động đợi cấp hạ văn bản mới thực thi kế hoạch, là triển khai , hành động ngay..."
Dịch Văn Bách chuyện chậm rãi:
“Vấn đề vẫn cần sâu thảo luận, cho nên cứ về suy nghĩ thêm , họp tới chúng sẽ bàn tiếp."
Mọi liên tục gật đầu tán thành.
Làm gì chuyện họp một là định chính sách ngay , chẳng họp dăm bảy lượt, thảo luận thảo luận , nghiên cứu nghiên cứu .
Lục Cảnh Chu lướt đám quan liêu già , thật sự là quá rề rà.
Cục trưởng cục công an bên cạnh vẻ mặt cũng tương tự, cũng thấy đám quá thích họp hành.
Ngay khi dậy chuẩn về, Lục Cảnh Chu lên tiếng.
“Các vị lãnh đạo xin dừng bước.
Công việc ở trung đoàn chúng bận rộn.
Hiện tại các đại đội đều chia đất, bắt đầu tự cung tự cấp, trồng rau trồng lương thực, nuôi gia cầm để giải quyết vấn đề ăn uống.
Trong những lúc rảnh rỗi việc đồng áng , còn thể lơ là việc huấn luyện cơ bản.
Cho nên, quá nhiều thời gian để cùng các vị họp hành nghiên cứu !"
Anh thẳng thừng như khiến mấy lão quan liêu đều sững sờ.
Cục trưởng cục công an bên cạnh lén giơ ngón tay cái với .
Sắc mặt Dịch Văn Bách vẫn ôn hòa như gió xuân:
“Nếu Lục trung đoàn trưởng lời thì chúng cứ nán xem ."
Chương 353 Quan liêu
Lục Cảnh Chu lười tìm hiểu xem lời ông bao nhiêu tầng ý nghĩa, thẳng thắn :
“Hiện tại chỉ trong huyện thành nhiều thanh niên thất nghiệp, mà ở các thôn xóm nông thôn cũng .
Chỉ tiêu công việc thì hạn, thấy các vị nên ưu tiên cân nhắc việc thế nào để tăng thêm chỉ tiêu công việc ?"
Dịch Văn Bách bưng tách lên, thong thả nhấp một ngụm, bắt đầu dùng giọng quan:
“Lục trung đoàn trưởng, nội dung cuộc họp của chúng chẳng là thảo luận để tìm cách giải quyết ?
... vẫn cần quá trình chứ?"
Vị phó huyện trưởng bên cạnh cũng :
“Huyện nhỏ của chúng đơn vị quốc doanh ít, hơn nữa trong hình thế kinh tế hiện nay, họ cũng chẳng dễ dàng gì, lẽ cách nào tăng thêm chỉ tiêu ."
Cục trưởng cục công an cuối cùng đợi nổi nữa, :
“Các vị lãnh đạo, quý vị và đều lên từ thời trẻ, rõ bọn trẻ ở lứa tuổi đó thể yên .
Dạo gần đây lúc mười hai giờ đêm chúng tuần tra vẫn thấy họ tụ tập thành từng nhóm.
Tuy quát mắng bảo họ về nhà, nhưng nhàn rỗi quá đông, chúng là họ chạy .
Khiến cho nhiều đồng chí nữ trẻ tuổi buổi tối đều dám đường.
Hơn nữa..."
Ông gãi đầu, chút khó mở lời, “Dạo gần đây tình trạng trộm cắp trong huyện ngày càng nghiêm trọng.
Ngoài trộm cắp còn cả đ-ập phá cướp bóc.
Nhân lực của chúng đủ, nhiều đồng chí ở cơ sở chỉ thể đạp xe đạp truy bắt hung thủ, đến lúc chúng tới nơi thì chạy mất tích từ lâu.
Sau đó sàng lọc kiểm tra hết lượt đến lượt khác, mất thời gian."
Nhiều sự bất tiện khiến tỷ lệ phá án của họ cực thấp, đặc biệt là loại trộm cắp, cách nào truy vết.
“Cho nên, chúng nhờ các đồng chí bên quân đội giúp đỡ chúng cùng phối hợp phòng thủ, ít nhất cũng ngăn chặn bầu khí xã hội , thể để nó tiếp tục nghiêm trọng hơn."
Các vị lãnh đạo bắt đầu im lặng.
Lục Cảnh Chu liếc những mặt, trong lòng cảm thấy cạn lời.
Việc gì mà đắn đo, thật hiểu nổi cả ngày họ đang nghĩ cái quái gì nữa.
“Việc phối hợp phòng thủ chúng sẵn lòng giúp đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-245.html.]
Sau khi về sẽ bảo lập một phương án đưa cho ông."
“Tốt quá!
Thế thì yên tâm .
Có điều... vẫn dày mặt mà , tiền trợ cấp ăn uống các thứ, , lẽ cách nào..."
Lục Cảnh Chu cũng chẳng thèm để ý đến mấy đồng lẻ của ông :
“Những thứ đó chúng tự giải quyết, phiền quý vị tốn kém.
cục trưởng Mã, cũng một yêu cầu.
Mỗi năm quân đội chúng đều một đợt sĩ quan giải ngũ, các phương diện điều kiện của họ tuyệt đối là ưu tú hàng đầu.
hy vọng khi các ông tuyển thể ưu tiên cân nhắc họ, cho chúng thêm vài suất."
Việc tính là vi phạm kỷ luật, cũng là ngầm hiểu chung giữa các địa phương và quân đội.
Người bước từ quân đội, tố chất các mặt chắc chắn kém, công an vấn đề gì.
Đặc biệt là giai đoạn hiện nay, công an khan hiếm nhưng trường lớp đào tạo chính quy, nên nhiều đều là chuyển ngành.
“Khụ khụ!"
Dịch Văn Bách ngắt lời họ, “Nếu vấn đề an ninh huyện thành giải quyết xong, nên thảo luận về vấn đề thúc đẩy việc ?
Theo chỉ thị của cấp , thể triển khai các điểm mô hình khởi nghiệp."
“Lãnh đạo, ban quản lý xưởng chúng tổng cộng ba nhà ăn, thực sự là... duy trì nổi nữa , đến tiền mua rau cũng phát .
Cho nên lãnh đạo xưởng chúng họp bàn, xem liệu thể xin ý kiến huyện , chúng học theo các doanh nghiệp thành phố, đem nhà ăn thầu khoán ngoài."
“Nhà ăn bệnh viện chúng cũng dư thừa ..."
Đơn vị quốc doanh gánh vác quá nhiều thứ, gánh nặng tự nhiên cũng nặng nề hơn.
Nếu chỉ dựa bán sản phẩm để nuôi sống công nhân viên thì quả thực là mơ hão.
“Bí thư, xưởng tương của chúng đến lương cũng sắp phát nổi , chỉ thể phát tương cho công nhân lương.
Cứ gồng gánh mãi thế , ước chừng đến cuối năm thật sự nổi tiền nữa.
hỏi xem huyện thể giúp đỡ một chút ?"
Hôm nay ở đây một nửa đều là các xưởng quốc doanh tiếng trong huyện, mỗi nơi đều cái khó riêng.
Vốn dĩ là vùng xa xôi hẻo lánh, khách vãng lai ít, miếng bánh chỉ bấy nhiêu, dân chỉ ngần nấy, hàng sản xuất nhiều thì bán cho ai?
“Ôi!
Tài chính của huyện cũng khó khăn lắm!
Không tin các ông thể hỏi Lục trung đoàn trưởng, họ bắt đầu tự cứu đấy."
Lục Cảnh Chu ghét nhất là họ than nghèo kể khổ.
Nghèo là thật, khổ cũng là thật, nhưng than xong thì thôi, đừng hôm nay thảo luận nhiệt tình thế , nào là định cái cái nọ, nhưng suy cho cùng vẫn là một đại hội than nghèo.
Họ đưa biện pháp thực tế nào ?
Không !
Chẳng gì hết!
Đột nhiên, một đàn ông mặt g-ầy đối diện Lục Cảnh Chu đầy ẩn ý:
“Về việc thế nào để nâng cao tỷ lệ việc , thế nào để thúc đẩy kinh tế, điểm chắc Lục trung đoàn trưởng cảm nhận sâu sắc nhất."
Lục Cảnh Chu bỗng nheo mắt:
“Xin hỏi cục trưởng Nghiêm, ông diễn đạt điều gì?"
Nghiêm Bưu vội xua tay:
“ chẳng diễn đạt gì cả, chỉ cháu trai của Lục trung đoàn trưởng mở tiệm cơm ở huyện , hôm nay khai trương ?
Ái chà chà!
Xem việc thêm Lục trung đoàn trưởng nhiều kinh nghiệm đấy nhỉ!"
Tư thế căng cứng ban đầu của Lục Cảnh Chu bỗng chốc thả lỏng , lười biếng tựa lưng ghế:
“Cậu cùng làng với , cha ch-ết sớm cả , các trai đều lập gia đình dọn ngoài, chỉ còn một .
đưa ..."
“Dừng!
Được , !"
Nghiêm Bưu đợi xong ngắt lời, “Chúng cũng mấy hứng thú với chuyện gia đình của Lục trung đoàn trưởng.
nhắc đến chuyện cũng chẳng ý gì khác !
Chỉ là chúc mừng Lục trung đoàn trưởng phát tài thôi!"
Lục Cảnh Chu “vút" một cái bật dậy, hình cao lớn mang áp lực vô hình cho Nghiêm Bưu:
“Nếu cục trưởng Nghiêm cảm thấy vấn đề về tác phong kinh tế, thể đơn tố cáo lên cấp .
Lục Cảnh Chu ngay sợ ch-ết , lúc nào cũng sẵn lòng chờ đợi.
Chỉ điều cũng nhắc nhở ông, khi soi xét khác, nhất cũng nên soi chính xem vẹo !"
Nói xong, gật đầu chào Dịch Văn Bách, cầm lấy áo khoác hiên ngang bước khỏi phòng họp.
“Này !
Thế là ?
Đang họp hành hẳn hoi, nháo thành cái dạng gì thế ."
Dịch Văn Bách đợi Lục Cảnh Chu mới lên tiếng.
Nghiêm Bưu càng dang rộng hai tay, vẻ mặt vô tội:
“ gì ?
chẳng gì cả mà?
Sao phản ứng mạnh thế?
Hay là chột ?
Huyện trưởng, ông phân xử cho chứ!
còn nhắc đến chuyện dọn ở khu nhà tập thể bưu điện , căn nhà đắt như thế, mua là mua ngay, thể vấn đề ?"
Dịch Văn Bách hắng giọng thật mạnh:
“Lục trung đoàn trưởng đây nhậm chức bên cạnh vị , thực hiện là nhiệm vụ bí mật, lương bổng bao nhiêu chúng đều rõ.
Ông chắc chắn là nhận hối lộ tham ô ?
Không thể chắc chắn chứ gì?
Tất cả chỉ là phỏng đoán thôi.
Anh là điều tới quân khu bên nhậm chức tạm thời, ở mấy năm là điều lên thôi.
Lão Nghiêm !
Tốt nhất ông đừng dán mắt ."
Đây là lời cảnh cáo cũng là lời khuyên giải.
“Tất nhiên ."
Dịch Văn Bách xoay chuyển lời , “Nếu thực sự hành vi vi phạm kỷ luật thì chúng cũng sẽ yên , cái gì cần tra thì vẫn tra.
thấy cuộc họp hôm nay đến đây thôi!
Thời gian cũng còn sớm nữa ..."