THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 249
Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:24:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt sa sầm mặt mày, đ-ập mạnh tờ báo xuống bàn:
“Ai thế?
Chẳng là vô lý hết sức ?"
Lâm Duy Nhất cũng tức giận kém:
“Còn ai nữa, trung đoàn chỉ một khoa tuyên truyền, chỉ một cán sự, cái cô Thiệu Hồng Mai gì đó đấy, bên tên cô ký.
Có cô đắc tội với cô ?
cho cô , những chơi ngòi b.út g-iết thấy m-áu, độc địa lắm đấy!"
“Vậy thì chứ, cấp phái xuống điều tra ?
Nói thật nhé, phận hiện tại của Lục Cảnh Chu chỉ trói buộc , mà còn trói buộc cả nữa.
Nếu vì , sớm dốc hết sức một vố lớn , cũng đến mức..."
Giang Sênh cũng tức giận thôi:
“Chỉ vì hôm đó cô tới mà chúng tiếp đón nên mới chơi trò bẩn , lát nữa để rể dạy dỗ cô ."
Lâm Duy Nhất vội vàng :
“Đừng đừng, phạm gì cả, trắng , bài vốn dĩ là việc của , huống hồ cô hề chỉ đích danh ai, chuyện bắt bẻ cô .
chỉ bấy nhiêu thôi, những cái khác cô hỏi lão Lục.
chỉ bực thôi, hèn chi hôm nay nhiều bằng ánh mắt giống bình thường chút nào."
“Không giống thế nào?"
Lâm Duy Nhất bà, thôi, dường như là khó mở miệng.
Giang Nguyệt bỗng nhiên hiểu :
“Không lẽ nào?"
Lâm Duy Nhất dậy chỉnh đốn trang phục:
“Hầy!
Nếu thật sự , vẫn nên điều chuyển về huyện thôi!
Qua một năm nữa là về đơn vị cũ ."
“Khoan !
Anh cứ thế mà chẳng càng cho những lời đồn đoán của họ trở thành sự thật ?
Anh , ít nhất là lúc ."
“Được , cũng chỉ thế thôi, dù cũng chẳng cả, chỉ là phía lão Lục chắc là dễ chịu gì, những lời đàm tiếu xung quanh cô cũng sẽ ít , cô tự cân nhắc !
Sau qua đây ăn cơm nữa, cần để phần cơm cho ."
Sau khi Lâm Duy Nhất , Giang Nguyệt đầu tiên cảm thấy l.ồ.ng ng-ực bí bách, nổi hỏa mà phát , mắng cũng chỗ để mắng.
“Chị, chúng tìm cô tính sổ !"
“Tính thế nào?
Đã , cô chỉ đích danh, chẳng lẽ chị xông tới, chỉ thẳng mũi cô mà chất vấn tại bôi nhọ chị ?
Người chỉ cần một câu thôi là thể chị nghẹn họng ."
“ mà... chúng cứ thế nuốt trôi cơn giận ?"
“Nuốt trôi... thể ?"
Phía trung đoàn cũng là một mảnh sóng ngầm cuồn cuộn.
Lúc họp hành, ánh mắt những bên Lục Cảnh Chu cũng khác hẳn.
Cũng ác ý gì, đại khái là chút tò mò hóng hớt.
Thiệu Hồng Mai thì đắc ý, văn chương của cô nay luôn sắc bén, nếu ví ngòi b.út như một con d.a.o g-iết , thì con d.a.o của cô tuyệt đối là thấy m-áu là nghẹt thở.
Đợi đến khi cuộc họp trung đoàn kết thúc, Chính ủy Cố cầm tờ báo tìm tới cô .
“Chính ủy, ngài tìm ạ?"
Thiệu Hồng Mai hôm nay mặc quân phục, vài phần khí thế hiên ngang, chỉ tiếc là cách của cô cho thích.
Chính ủy Cố nén sự chán ghét trong lòng, cố gắng giữ giọng điệu bình hòa:
“Tiểu Thiệu !
Cô tới đây bao lâu ?"
“Báo cáo!
Gần một tháng ạ."
“Thích nghi vẫn chứ?
Về sinh hoạt chỗ nào quen ?
Điều kiện ở đây của chúng gian khổ, các phương diện cơ sở vật chất đều đạt chuẩn, vất vả cho cô ."
“Cảm ơn Chính ủy quan tâm, lính thì chịu khổ, khi tới chuẩn tâm lý , sợ khổ sợ mệt, bởi vì là quân nhân!"
Chính ủy Cố mà thấy đau đầu:
“Được, là , cô xuống , đừng nữa.
Hôm nay tìm cô tới là để chuyện, tán gẫu thôi."
Thiệu Hồng Mai kéo ghế xuống đối diện bàn việc, thẳng vấn đề:
“Chính ủy, ngài cần tìm cớ , ngài vì bài báo mới đăng mà tới.
chỉ những vấn đề tồn tại thôi, hề nhắm ai cả, nếu tự vơ thì cũng chịu thôi."
Thiệu Hồng Mai một cách đầy chính nghĩa, giống như đang đỉnh cao đạo đức để tùy ý phán xét khác .
Thiệu Hồng Mai :
“Chính ủy, nếu hôm nay ngài tìm thì cũng luôn ý kiến của , ạ?"
“Được chứ!
Đương nhiên là ."
Chính ủy Cố chút gượng gạo.
Thiệu Hồng Mai thẳng lưng:
“Chẳng hậu cần của bộ đội chúng luôn đề xướng tác phong cần kiệm liêm chính, gian khổ mộc mạc, chịu thương chịu khó ?
Tại thể hưởng đặc quyền, những nhà quân nhân khác đều gánh nước, bà lắp máy bơm nước trong nhà.
Những khác ăn là ngũ cốc thô, rau xanh, nhà họ mỗi ngày đều cá thịt.
Những nàng dâu quân đội khác giặt quần áo bằng tay, bà mua máy giặt.
Đây là lười biếng, là tác phong hưởng lạc của chủ nghĩa tư bản?
hiểu lắm, cho nên liệt kê những vấn đề để cùng phán xét, sai ạ?"
Chính ủy Cố sắp cô cho lú lẫn luôn :
“Cô đợi chút !
Cho nên bài báo của cô vẫn là đang ám chỉ Giang Nguyệt đúng ?"
“ , thể thừa nhận, nhưng chỉ lấy bà điểm tựa để thực hiện một cuộc thảo luận diện và sâu sắc thôi."
Chương 359 Chèn ép cô
Chính ủy Cố tức thì cảm thấy cái cô bé đầu óc vấn đề thật :
“Ồ!
Ý của cô là, trong phạm vi điều kiện cho phép, nhà họ cứ mỗi ngày ăn rau cám, mặc quần áo rách rưới, đó mỗi ngày mặt trời mọc thì , mặt trời lặn thì về nghỉ, sống một cuộc đời vất vả nhất, mệt nhọc nhất, như mới đúng ?"
“Chính ủy... ý đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-249.html.]
Thiệu Hồng Mai nghẹn đến đỏ mặt.
Chính ủy Cố cũng khách sáo nữa:
“Vậy cô ý gì?
Hay là , phía chúng ăn thịt, phía nhà quân nhân uống canh, là , chúng cần giống như những nhà quân nhân, bữa đói bữa no, quần áo đủ che , cơm đủ no bụng, đây mới là truyền thống của quân đội ?"
Thiệu Hồng Mai kích động dậy:
“Chính ủy, ngài thể xuyên tạc ý của như ?"
Chính ủy Cố giơ tay ấn xuống hiệu:
“Được , hôm nay tìm cô tới cũng để tranh luận với cô những thứ .
chỉ cho cô , bài báo cô tổn thương đến nhà quân nhân của chúng .
Họ rời bỏ quê hương, theo chúng tới cái nơi xa lạ , cô căn bản hiểu rõ Bắc Nguyên rốt cuộc gian khổ đến mức nào..."
“Thôi bỏ , với cô những thứ dường như cũng chẳng ý nghĩa gì.
nhất cô nên một buổi chuyện sâu sắc với vợ của đoàn trưởng, mâu thuẫn gì thì giải quyết trong lúc chuyện, hiểu lầm gì cũng cần rõ ràng trực tiếp.
Ngoài , thể bảo đảm với cô rằng Giang Nguyệt hề vi phạm bất kỳ kỷ luật nào, cũng bất kỳ chỗ nào đúng cả.
Cô nên khi qua điều tra bài báo đó, thẳng là, bài báo của cô là đang đ-âm lòng đấy.
Thôi, cô ngoài !"
Thiệu Hồng Mai ngẩn :
“Chính ủy, chỉ là một bài báo thôi mà, ảnh hưởng lớn đến thế ?"
“Nếu tin thì cô cứ tự tới khu gia đình xem !"
Từ văn phòng chính ủy , xuống lầu, Thiệu Hồng Mai phát hiện những ngang qua cô đều cô bằng ánh mắt kỳ lạ, cái ánh mắt đó cho cô cảm thấy thoải mái.
Bên khu gia đình, Hà Xảo Liên cũng nhận tờ báo , còn cho những khác , chỗ nào hiểu chị còn tận tình giải thích, chuyển thành lời lẽ dân dã.
Vương Cúc đang khâu đế giày, chị vẫn hiểu:
“Rốt cuộc là ý gì?"
“Ý là , chúng chỉ thể sống khổ, sống sướng.
Giống như Giang Nguyệt , cô chỉ giặt quần áo bằng tay, như mới đúng, dùng máy giặt, đó là hành vi hưởng lạc.
Còn cả cái ống nước cô lắp nữa, gánh nước thì chẳng là lười biếng ?
Trong nhà còn nuôi giúp việc, đó là cái gì?
Thuê hầu?
Hừ!
Ồ!
Còn nữa, chúng ngoài ngày Tết , nhất là ngay cả quần áo mới cũng đừng mặc, gian khổ mộc mạc, cũng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn thịt.
Người dân bình thường cả năm trời mấy ngày ăn thịt , chúng dựa cái gì mà sống hơn họ?
Thế là đúng, chúng sống khổ hơn họ mới đúng."
Hà Xảo Liên bất mãn :
“Cái con mụ đầu óc bệnh thế?
Ồ!
Nhà tiền mua thịt để ăn nhưng nhất là đừng ăn, thế con trai còn lớn nữa chứ!"
Bà nội Điền se sợi bông, vẻ mặt đầy thắc mắc:
“Giang Nguyệt cũng trộm cướp, khác tặng cũng , tự mua cũng xong, ?"
Vương Cúc hiểu , tức đến nghiến răng nghiến lợi:
“Cô là thấy dân nghèo sống ?"
Hà Xảo Liên vỗ tay một cái:
“Hả?
Chị đúng đấy!
Cô , chúng dân nghèo, chúng là nhà quân nhân, phận khác biệt, chúng đặc quyền."
“Đặc quyền là cái thá gì?"
“Là..."
Hà Xảo Liên cũng giải thích thế nào.
Giang Nguyệt từ trong nhà bưng một đĩa đào, rửa sạch cắt miếng, bóc một túi hạt dưa, cùng một đĩa thịt bò khô, đặt trong cái chòi nhỏ ngoài sân, coi như là chiều.
Nhờ phúc của cán sự Thiệu, đám đàn bà con gái trong khu gia đình đoàn kết từng thấy, bởi vì tụ tập với là thể ngoài , còn chút gánh nặng tâm lý nào.
Vương Cúc thấy đào thì mắt sáng rực lên:
“Đào thế?
To thật đấy!"
Chị đưa tay lấy ngay một miếng lớn, c.ắ.n một miếng, nước đào tràn đầy miệng:
“Ngọt thật!"
Trương Gia Lệ cũng vội vàng đưa tay lấy.
Hà Xảo Liên nhã nhặn chọn một miếng, bà nội Điền ngại lấy, Giang Nguyệt liền đưa cho bà một miếng:
“Ở huyện bán đấy ạ, Tiểu Lục mang về, dập mất ít.
Đào vỏ mỏng nên dễ hỏng, một khi dập là để ."
Cho nên đây chính là lý do bà hào phóng, mang cho bọn họ ăn thì để đến ngày mai cũng hỏng hết.
“Mẹ ơi!
Mọi đang ăn gì thế?"
Lục Tinh Thần như một cơn gió chạy trong sân, phía còn dẫn theo một đám đuôi nhỏ.
“Mẹ ơi, con cũng ăn đào."
“Dì Giang ơi, cháu cũng ."
Hà Xảo Liên chặn bọn nhỏ :
“Rửa tay ?
Nhìn mấy cái bàn tay đen nhẻm xem, còn ?
Mau rửa tay , rửa sạch mới ăn."
Chị , mỗi tội vẫn yên nhúc nhích, vẫn là Giang Nguyệt lên, bảo bọn trẻ xếp hàng, múc nước cho từng đứa rửa tay.
Bà nội Điền đám trẻ con nhảy nhót tưng bừng, sự hâm mộ trong mắt là cách nào che giấu , Trương Gia Lệ chú ý tới, trong lòng thoáng hiện một tia ảm đạm.
Vương Cúc còn đem thịt bò khô chia cho bọn nhỏ, mới đuổi chúng ngoài chơi.
Đợi đám trẻ con hết , Giang Sênh mới bế Lục Phồn Tinh , chuyển một cái ghế nhỏ, bên cạnh bọn họ chuyện, Lục Phồn Tinh cầm cái lục lạc đồ chơi trong tay nghịch.
Vương Cúc hỏi:
“Vừa nãy chúng đến nhỉ?"
“Chị hỏi đặc quyền là cái gì ."
Hà Xảo Liên tiếp lời chị .
“Ồ!
Phải , đặc quyền là cái gì?"
Trương Gia Lệ cảm thấy chị thật ngốc:
“Thì là chị mua đồ thể cửa , cần xếp hàng, còn thể giúp sắp xếp việc các thứ, tóm là cái ý đó."