THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 264

Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:26:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu Khang !

 

Anh câu quá lời đấy.”

 

Dịch Văn Bách kịp thời nhắc nhở một câu.

 

Nhìn , sắc mặt của những khác nào nấy đều khó coi.

 

Thực Khang Vi Dân ngoa chút nào, các vị lãnh đạo ở đây, ít căn nhà họ phân đều là đồ tịch thu đây, cho họ ở cũng chỉ là tạm thời, trắng là họ chỉ ở tạm, tồn tại việc phân phối.

 

Hiện nay các nơi đều đang lục tục phục hồi danh dự cho oan, bất động sản cũng sẽ trả cho họ.

 

Hơn nữa, những căn nhà tạm giữ cơ bản đều là những biệt thự nhỏ hai tầng, ở trong huyện đều là loại sang trọng nhất nhì.

 

Lục Cảnh Chu đúng lúc, dẫn mang cơm hộp đến, đưa cơm chính là thư ký của Dịch Văn Bách.

 

“Các vị lãnh đạo đều đói chứ?

 

Ăn cơm , mới đong xong, còn nóng hổi đây ạ!

 

Huyện trưởng, đây là của ngài.”

 

Dịch Văn Bách nhận lấy hộp cơm, ngoài miệng vẫn :

 

“Mọi đều giống chứ?

 

Tuyệt đối đừng dành cho sự đặc biệt nào nhé!”

 

Thư ký khom lưng :

 

“Chuyện chẳng lẽ ?

 

Chắc chắn là đều giống hệt .”

 

Nghe , ý trong mắt Dịch Văn Bách nhạt vài phần.

 

Lục Cảnh Chu kéo ghế xuống, cũng cầm lấy một suất cơm hộp:

 

“Ăn xong thảo luận tiếp.”

 

Cục trưởng Mã tức khắc mất hết cảm giác thèm ăn:

 

“Đến mức đó ?

 

Có cần vội vã như ?”

 

Dịch Văn Bách bỗng nhiên sang Nghiêm Bưu ở bên , lập tức nhấp nhổm ghế, như :

 

“Lục đoàn trưởng vội vã như , nội tình gì ?

 

Nghe vợ nhiệt tình ăn buôn bán nhỏ kiếm tiền, hai chuyện chừng liên quan gì đó chăng?”

 

Lục Cảnh Chu còn kịp phản bác, Dịch Văn Bách giành :

 

“Tiểu Nghiêm !

 

Những lời đừng lung tung.

 

Cảnh Chu là quân nhân, quân đội kỷ luật sắt, là đoàn trưởng, thể rõ, càng thể vi phạm.”

 

Nghiêm Bưu lập tức khúm núm xin :

 

“Là đoán mò, sai , Lục đoàn trưởng lượng thứ cho, lấy r-ượu kính một chén tạ tội.”

 

Lục Cảnh Chu nhàn nhạt liếc ông một cái, bỗng nhiên :

 

“Các vị còn nhớ Cục trưởng Tề ?

 

Ông giam ở ?

 

Vấn đề điều tra rõ ?

 

Có cơ hội nào để phục hồi danh dự cho ông ?

 

Cục trưởng Nghiêm, chuyện ông ?”

 

Nghiêm Bưu nổi nữa, tay đang bưng chén cũng hạ xuống:

 

“Cục trưởng Tề là lãnh đạo cũ của , đương nhiên là quan tâm đến chuyện của ông , nhưng vấn đề của ông ... hình như là nghi ngờ gián điệp, vấn đề đó khá nhạy cảm...”

 

Chuyện là do nội bộ bưu điện điều tra , là liên lạc với gián điệp nước ngoài, còn ai là tố cáo thì quá rõ ràng .

 

Dịch Văn Bách xòa:

 

“Nào, ăn cơm, ăn cơm .”

 

Lục Cảnh Chu lúc chính diện đối mặt với Dịch Văn Bách:

 

“Dịch huyện trưởng, nhiều thời gian để tiêu tốn ở đây.

 

Thực chuyện dễ giải quyết, ở đây hai mươi mốt đồng chí tham gia họp, chúng giơ tay biểu quyết .”

 

Khang Vi Dân nghiêm giọng :

 

, giơ tay biểu quyết, nhưng vẫn nhắc một nữa ý nghĩa của việc ...”

 

Cục trưởng Mã đợi xong, cũng bày tỏ quan điểm của :

 

“Hiện giờ các ngành các nghề đều đang trong thời kỳ chờ phục hưng, chúng một bước thì dân sẽ thoát nghèo sớm một bước, Bắc Nguyên chúng cũng thể tiến tới phồn vinh sớm một bước, tại cứ lãng phí thời gian ở đây chứ?”

 

Ông thật sự nghĩ , chuyện nhỏ bằng cái móng tay mà cũng đáng để họ hết đến khác thảo luận.

 

Dịch Văn Bách trong tay vẫn nắm c.h.ặ.t đôi đũa:

 

“Ý kiến của các chúng đều hiểu rõ trong lòng, nhưng việc phục hồi danh dự một hai câu là rõ ràng .

 

Thông tin lạc hậu, ai ch-ết, ai còn sống, ai hậu duệ, ai , tất cả đều cần xác minh từng bước một.

 

Nhỡ chúng bán nhà của , họ tìm đến đòi thì ?

 

Đó đều là vấn đề cả, các còn quá trẻ, nhận vấn đề đơn giản quá.”

 

Khang Vi Dân hề ý nhượng bộ, hạ quyết tâm chốt hạ chuyện trong ngày hôm nay, chỉ vì hiện tại mà còn để gương cho việc thực thi các chính sách khác trong tương lai:

 

“Vậy thì cứ chọn những căn nhà xác nhận thông tin để bán đấu giá, tài sản vô chủ thì tiền bán đấu giá nộp ngân sách huyện.

 

Những căn thể xác nhận thì tạm hoãn thực hiện, thể công khai thông tin , nếu bán, khi chúng đấu giá xong sẽ trả đủ tiền cho họ, đây cũng là một cách.

 

Tóm , việc hiệu quả trong vòng một tháng, nhất là giải quyết triệt để, các đồng chí ạ, chúng còn nhiều việc , thể níu chân mãi .”

 

Lục Cảnh Chu đợi xong, lướt qua những mặt:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-264.html.]

“Hay là cứ bỏ phiếu xem kết quả thế nào !”

 

Nghiêm Bưu đột nhiên hỏi:

 

“Vậy nếu kết quả bỏ phiếu lý tưởng, các định tính ?”

 

Ông rõ ràng coi hai là một phe .

 

Lục Cảnh Chu .

 

Khang Vi Dân :

 

“Nếu lý tưởng thì ngày mai cuộc họp tiếp tục thảo luận, thảo luận xong bỏ phiếu.”

 

Sắc mặt Dịch Văn Bách sa sầm:

 

“Tiểu Khang !

 

Anh ý gì đây?

 

Lẽ nào công việc của chính quyền huyện chúng chỉ xoay quanh các thôi ?

 

Ngày mai còn xuống cơ sở thị sát, còn nhiều việc .”

 

Lục Cảnh Chu cũng mỉm :

 

“Phía tỉnh và phía Thủ đô cũng đang thảo luận, nhiều con đường sai lầm đây đều sửa cho đúng, đây là một nhiệm vụ quan trọng, liên quan đến việc con đường của chúng đúng hướng , vả ... huyện chúng sắp động thái lớn , các vị nên cân nhắc cho kỹ.”

 

Chương 381 Thắng lợi trở về

 

Lời thốt , ánh mắt Lục Cảnh Chu đều khác hẳn.

 

Sắc mặt Dịch Văn Bách xám xịt, rõ ràng hai gạt ông sang một bên.

 

Cuộc bỏ phiếu bắt đầu, vòng thứ nhất, hiệu quả vượt ngoài dự tính của Dịch Văn Bách, một nửa giơ tay đồng ý.

 

Trong đó, họp nữa, thuần túy là tan sớm, chỉ ít là thực tâm tán thành.

 

Lục Cảnh Chu mỉm Dịch Văn Bách:

 

“Dịch huyện trưởng, bây giờ chỉ còn thiếu một phiếu của ngài là thể phân thắng bại, ý kiến của ngài thế nào?”

 

Dịch Văn Bách dồn thế bí, ông quan luôn giữ vững đạo trung dung, tất nhiên là cái trung dung theo ý của ông , thực tế chính là thì sai, còn một trăm lý do để thoái thác.

 

Dịch Văn Bách ngắm , tất cả đều đang đợi ông giơ tay quyết định.

 

Cuối cùng, ông vẫn giơ tay.

 

Khang Vi Dân vui mừng, lập tức soạn thảo văn bản, photocopy dán thông báo, ngay chiều hôm đó tin tức tung , động tác nhanh đến mức giống như chỉ trong một tách , chính sách đấu giá tài sản tịch thu truyền khắp hang cùng ngõ hẻm.

 

Giang Nguyệt nhận tin tức khi đang ở nhà trông con, nhận điện thoại của Trịnh Tiểu Lục, hàng mang bán hết, giá cả cũng thấp, việc nhập hàng cũng chẳng mức cố định nào, tiền nhiều thì nhập nhiều, tiền ít thì nhập ít, đầu tiên xa chỉ thể như .

 

Trịnh Tiểu Lục còn hỏi cô chuyện cửa hàng lo xong , Giang Nguyệt chỉ đành trừ.

 

Giang Sanh và Thu Sinh bán r-ượu lẻ năm ngày, gom hai nghìn đồng.

 

“Chị, hôm nay bán chạy mấy nữa, dân vãng lai ở huyện lỵ ít quá, tiền thì mua , tiền cũng nỡ mua, hết cách ạ.”

 

Giang Nguyệt vỗ nhẹ đống tiền trầm ngâm:

 

“Cho nên vẫn cho dân vãng lai tăng lên, nếu thì kiếm tiền ở .”

 

“Vậy tiền đủ ạ?”

 

Giang Sanh trong năm ngày phơi đen nhẻm.

 

“Chưa nữa, xem vận may thôi!

 

Lại tìm Lâm Duy Nhất mượn thêm một ít, nếu thực sự đủ thì cũng chỉ còn cách khác.”

 

Thông báo năm ngày, mắt thấy bọn Trịnh Tiểu Lục sắp về đến nơi mà phía cửa hàng của cô vẫn chuẩn xong.

 

Đến ngày đấu giá, Giang Nguyệt từ sớm bảo Hạ Sinh mang tiền tham gia buổi đấu giá, cô cũng nhưng chỉ ở phía quan sát.

 

Vượt ngoài dự liệu của cô, cứ ngỡ cửa hàng sẽ là món hàng đắt khách, nhưng thực tế là, vì tổng giá quá cao, cộng thêm việc tin tưởng chính sách, xem thì nhiều nhưng thực sự dám xuống tay chẳng mấy ai.

 

Nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là đại đa cảm thấy cơ hội kinh doanh ở huyện lỵ quá nhỏ, đáng để bỏ nhiều tiền như để ăn, tiền thà tỉnh lỵ mở cửa hàng còn hơn.

 

Vượt qua một nghìn đồng là còn ai theo nữa.

 

Cuối cùng Hạ Sinh dùng một nghìn một trăm đồng đấu giá ba gian cửa hàng ở vị trí nhất phố chính.

 

Ngoài gian cửa hàng còn một gian nhỏ nữa, vị trí bình thường, giá khởi điểm cũng cao, nhưng đấu giá khá nhiều.

 

Hạ Sinh đầu Giang Nguyệt một cái, nhận cái gật đầu hiệu của cô, thế là giơ bảng.

 

Gian cửa hàng ghi tên cho Giang Sanh.

 

Thực theo lý mà , Giang Sanh bây giờ trong sổ hộ khẩu của cô coi như là nhà cô, nhưng từ khi về việc cải cách, cô cũng thản nhiên , trộm cướp, nhận hối lộ, nhận quà cáp, tự bỏ tiền mua, khác cũng chẳng gì.

 

nếu tâm địa điều tra , một chuyện vẫn , cho nên cửa hàng quần áo nhanh ch.óng khai trương.

 

cửa hàng , thời gian gấp rút, cũng kịp sửa sang kỹ lưỡng.

 

Hạ Sinh gọi em trai , cộng thêm Quách Dương, ba họ mua vật liệu, tận dụng thời gian buổi tối để việc cật lực.

 

Theo yêu cầu của Giang Nguyệt, hết là quét vôi tường, còn trần nhà.

 

vật liệu sẵn nên chỉ đành mua vải màu xanh nhạt, thêm một chút trang trí, giống như treo rèm màn , lớp lớp chồng lên , hiệu quả tạo cũng tệ.

 

Còn nữa chính là gương soi, để mua gương cô cũng tốn ít tâm sức, cùng với các loại đèn trang trí tạo khí, phần lớn đều là tự tay cô thủ công.

 

Để tăng thêm khí, cô còn mua ít cây cảnh hoa lá.

 

Trước khi khai trương, biển hiệu treo lên, nhiều ngang qua đều tò mò dừng xem, một khách đang ăn cơm ở đối diện cũng chú ý tới và hỏi han.

 

Mỗi Hạ Sinh đều lắc đầu tỏ vẻ , nhưng cảm thấy động tĩnh khá lớn, chắc chắn ăn nhỏ lẻ, chuyện gì mới mẻ.

 

Cậu càng như , tò mò càng nhiều hơn, thi hỏi bao giờ khai trương.

 

Hạ Sinh mập mờ rằng đại khái là trong vài ngày tới.

 

Trịnh Tiểu Lục và Vu Vinh Quang về đến nhà lúc nửa đêm, máy kéo đổi lái khu tập thể, khiến ít cư dân giật tỉnh giấc, dù giữa đêm hôm khuya khoắt, tiếng máy nổ thực sự ch.ói tai.

 

Hai phong trần mệt mỏi, bốc lên một mùi chua loét, tóc bết thành từng mảng.

 

Lúc , mỗi mang một cái bao lớn đựng quần áo , thêm mỗi một cái túi vải nhỏ đựng đồ quý giá, nhưng khi về bao lớn vẫn còn đó mà túi nhỏ thấy .

 

Thêm đó là máy kéo chất đầy những bao tải da rắn cỡ lớn nhất.

 

Cả nhà đều dậy cả, ngay cả Lục Cảnh Chu cũng mặc đồ ngủ, Giang Nguyệt xuống lầu.

 

 

Loading...