THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 266
Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:26:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt cũng mỉm , nhưng nụ của cô rạng rỡ hơn cô nhiều:
“Ái chà!
Bị cô thấy quen đấy.
cô đối xử với chồng một chút, bà là chồng cô chứ con ở cho cô .
Sống cho t.ử tế , mở lòng một chút, đừng lúc nào cũng mặt ủ mày chau như .”
“Không cần cô dạy đời , đúng là coi như quản lý thật đấy.
, nói顾 chính ủy cũng sắp chuyển , là điều chuyển lên , ông thăng chức , Lục đoàn trưởng nhà cô dự định gì ?”
Rõ ràng là lãnh đạo tìm doanh trưởng nhị chuyện , nên Trương Gia Lệ cũng một nội tình.
Giang Nguyệt quanh một lượt, thở hắt một :
“Ở đây cũng gì , trời cao đất dày, các đồng chí vẫn thể lập nên đại nghiệp mà!”
Hà Gia Lệ cảm thấy cô đang cố tình :
“ mới tin cô ở đây mãi mà về thành phố .”
Giang Nguyệt lười tranh luận tiếp chủ đề với cô .
Vừa về đến nhà, Lục Tinh Thần bọn Kỳ Phúc dắt chơi.
Lục Phồn Tinh xe đẩy trẻ em , đặt trong xe đưa cho nhóc một món đồ chơi là ngoan.
Tiểu Hắc nhảy từ bờ tường xuống, lượn quanh nhóc hai vòng ngoan ngoãn chân .
Giang Sanh hấp tấp xông nhà dọn dẹp vệ sinh, Giang Nguyệt vẫn ở cửa trò chuyện với họ.
Hà Xảo Liên ôm bộ quần áo chọn xong hưng phấn chạy tới:
“Này!
Nghe ở huyện lỵ mới mở một cửa hàng quần áo siêu lớn, đống của cô... chẳng lẽ là mua từ cửa hàng đó đấy chứ?”
Ánh mắt Giang Nguyệt bắt đầu đảo quanh:
“Ồ!
Chị cửa hàng đó , em , là một bạn em quen mở, cho nên em mua quần áo chiết khấu, rẻ hơn nhiều.”
Hà Xảo Liên đ-ánh giá cô từ xuống :
“Câu của cô nhiều nước đấy nhé.
Cửa hàng đó... lẽ là do cô mở đấy chứ?”
“Tất nhiên là , em cũng lắm chứ nhưng khổ nỗi tiền mà.”
Hà Xảo Liên nản lòng:
“Mở thì mở thôi!
Sau chúng đều tự tìm lối thoát cho , mỗi một phương .”
Giang Nguyệt tiếp lời .
Ngày thứ ba họ về, Hà Thiết Quân thăm trở , nhưng về một mà còn dắt theo hai phụ nữ, một trẻ một già.
Anh sắp xếp cho nhà khách lập tức chạy tìm Giang Nguyệt.
“Chị dâu, em thể nhờ Bác sĩ Lâm khám bệnh cho em ạ?”
Giang Nguyệt ngạc nhiên:
“Mẹ đến ?”
“Vâng, em đưa bà về.”
“Đi, xem cùng .”
“Em cũng !”
Giang Sanh ôm Lục Phồn Tinh cũng đuổi theo.
Trên đường , Giang Sanh cứ luôn miệng sang phía Hà Thiết Quân:
“Anh Hà, dọc đường chắc vất vả lắm nhỉ?
Nhìn kìa, g-ầy bao nhiêu, còn đen nữa.”
Hà Thiết Quân thực sự phơi nắng thành đen nhẻm, đen đến mức bóng lưỡng.
Ngoài vóc dáng cao lớn thì xét về tướng mạo thực sự chẳng ưu điểm gì.
Thành thật đến mức gần như đần độn, lúc chuyện thì cứ như một vô hình .
Công việc giao cho đều thể thành đúng kỳ hạn.
Quách Dương hoạt bát hơn , Trịnh Tiểu Lục nhiều hơn và tràn đầy sức sống hơn, nhưng Giang Sanh cứ thấy Hà Thiết Quân sức hút.
Giang Sanh bế đứa trẻ một lúc bắt đầu thấy mỏi tay, Giang Nguyệt định đón lấy nhưng Hà Thiết Quân nhanh tay hơn, bế Lục Phồn Tinh mất, đặt nhóc lên cổ .
Quãng đường đến nhà khách Giang Nguyệt nhận điều gì đó, nhưng trong lòng cô mấy lạc quan.
Giang Sanh hào hứng, đường cứ hỏi dồn dập về những chi tiết khi về quê và tình hình .
Hà Thiết Quân cứ từng chữ từng chữ một thốt , bí quá mới hai chữ.
Cuối cùng cũng đến nhà khách, Hà Thiết Quân thở phào nhẹ nhõm, với Giang Nguyệt:
“Chị dâu, ở lầu ạ.”
“Được, dẫn đường .”
Hà Thiết Quân bước thoăn thoắt, đến cửa phòng, cửa phòng đang mở, một cô gái trẻ tết tóc đuôi sam đang tựa lan can, đưa mắt ngoài:
“Anh Thiết Quân, về !
Họ là ai thế...”
Hà Thiết Quân bối rối giới thiệu:
“Đây, đây là...”
Giang Nguyệt tiếp lời:
“ là vợ của đoàn trưởng bọn họ, đây là em gái , của Thiết Quân đến nên chúng đặc biệt qua thăm.”
Lúc , từ trong phòng bước một bà cụ chống gậy, lưng còng rạp xuống, cố gắng ngẩng đầu lên:
“Ai đấy?”
“Mẹ, ngoài thế.”
Giang Sanh vội vàng tiến tới đỡ lấy:
“Bác ơi, chúng cháu chuyên môn tới thăm bác đây ạ.”
Giang Nguyệt :
“Chân cẳng bác tiện, trong hẵng .”
Cô gái trẻ đảo mắt một cái, dấu vết tiến lên gạt Giang Sanh :
“Để cháu đỡ là .”
Giang Nguyệt khẽ hỏi Hà Thiết Quân:
“Đây là em gái ?”
Nào ngờ cô gái trẻ thấy, lớn tiếng đáp lời:
“ em gái , là vợ cưới của , tên Trần Thúy Bình.
Hai gia đình chúng xong cả , đợi thăng chức thể mang theo nhà là sẽ tổ chức đám cưới cho chúng .”
Giang Nguyệt theo bản năng đầu Giang Sanh.
Cô gái trẻ dường như đả kích, biểu cảm ngẩn ngơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-266.html.]
Giang Nguyệt vội vàng bước lên một bước chắn mặt cô nàng:
“Vậy ?
Thế thì nhớ mời chúng uống r-ượu mừng nhé!”
Trần Thúy Bình đỡ Thiết Quân xuống ghế, mỉm ngọt ngào:
“Đó là đương nhiên , Quân nhỉ?”
Hà Thiết Quân đáp lời, cúi đầu, giữ vẻ mặt đen sạm lầm lũi bê ghế cho Giang Nguyệt.
“Chị, em bế Phồn Tinh xuống chơi đây, ở đây ngột ngạt quá.”
Giang Sanh đón lấy đứa trẻ.
“Được, lúc xuống lầu chậm thôi nhé.”
Giang Nguyệt dặn dò xong đầu thì thấy Hà Thiết Quân đang chằm chằm bóng lưng Giang Sanh, nhưng nhanh ch.óng rời mắt .
Mẹ Hà luôn miệng lời xin , phiền tổ chức quá, lúc chuyện tay vẫn cứ nắm c.h.ặ.t lấy Trần Thúy Bình.
Chương 384 Họ hàng
Giang Nguyệt kiên nhẫn an ủi:
“Bác , cứ khám bệnh , bồi bổ sức khỏe cho , tổ chức đám cưới thì còn gì khó ạ?
Chỗ chúng cháu đây thứ thiếu nhất chính là nhân thủ, đều giúp đỡ lẫn .
Thiết Quân là thật thà việc, ai gả cho đều hưởng phúc thôi.”
Mẹ Hà thấy lời trong lòng sướng rơn, thần thái vẫn nhưng lời chẳng hề tầm thường.
“Thiết Quân nhà tất nhiên là , chỉ là tính tình quá lầm lì, thích chuyện.
sinh năm đứa, nó là cả, chỉ nó là mồm miệng vụng về nhất nhưng cũng là đứa việc nhất.
cũng phúc , thể trông cậy nó dưỡng già, cha nó cái , sớm quá.”
Giang Nguyệt nảy ý nghĩ:
“Vậy mấy đứa em của đều lập gia đình hết ạ?”
“Lập gia đình hết , nó là hai trai hai gái, lấy vợ gả chồng cả , sống cũng đều khá khẩm cả.”
Giang Nguyệt hỏi:
“Bác một nuôi nấng chúng trưởng thành lo liệu cưới gả, chắc chắn là vất vả lắm.”
Mẹ Hà cảm thán:
“Những năm quả thực là khổ cực, cả nhà nghèo đến mức cơm đủ ăn.
Sau mấy năm nay nhờ tiền Thiết Quân gửi về, cuộc sống gia đình cũng ngày một lên, điều cái già của ngày một yếu , chẳng còn cách nào khác đành tìm nó thôi.”
Giang Nguyệt liếc Hà Thiết Quân đang im lặng dọn dẹp đồ đạc ở bên cạnh:
“Thế ạ!
Vậy Thiết Quân cũng đủ vất vả , dường như chẳng bao giờ nghĩ đến bản , lo cho các em thôi.”
Mẹ Hà thở dài:
“Biết , ai bảo nó là cả, cha chúng ch-ết sớm, quyền thế phụ mà!
bây giờ nó cũng khổ tận cam lai , sắp lấy vợ sinh con .”
Thấy Hà Thiết Quân dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, Giang Nguyệt cũng dậy:
“Chúng khám bệnh , ở ban chỉ huy đội vệ sinh, bác sĩ đều là những giỏi nhất, cứ để xem cho , nếu thì mai lên bệnh viện huyện.”
Lâm Duy Nhất dạo bận tối tăm mặt mũi, chỉ là bác sĩ mà trong đoàn bao nhiêu là , vết thương lớn nhỏ gì cũng tìm đến .
Ngoại thương thì còn đỡ, khâu là xong, còn nội thương gãy xương thì cũng chịu, chỉ thể xử lý đơn giản.
Còn cả bà con ở các thôn xóm lân cận nữa, vì lên huyện quá xa nên họ khám bệnh ở gần đây cho tiện.
Tóm là khi Giang Nguyệt dẫn mấy Hà Thiết Quân đến nơi, phòng vệ sinh chật cứng .
Cô y tá trẻ mới điều đến bận đến hoa mắt ch.óng mặt, sắp mòng mòng như con cù .
“Chị dâu, chị đến đây ạ?”
Cô y tá trẻ thấy Giang Nguyệt.
“À, chị dẫn đến khám bệnh, hôm nay đông thế ?”
“Gần đây thời tiết oi bức, say nắng, phát sốt, tiêu chảy, tóm là đủ loại bệnh tật phát sinh, thu-ốc men của chúng em cũng đủ dùng nữa .”
“Thu-ốc đủ ?
Thế thì khẩn trương điều phối, chuyện thể chậm trễ .”
“Điện thoại gọi ạ, đoàn trưởng sắp xếp lên huyện lấy thu-ốc .
Chị cứ đợi ở bên một lát ạ!
Mọi đều đang xếp hàng, cũng tiện ưu tiên.”
“Không , em cứ bận việc của em !”
“Vậy chị dâu, nghỉ một lát, bên trong nhanh thôi ạ.”
Cô y tá còn rót giúp họ chén nước.
Hà Thiết Quân đỡ xuống ghế, cúi xuống lo lắng hỏi:
“Mẹ, bây giờ thấy chỗ nào khỏe ?”
“Vẫn , đều là bệnh cũ cả , vội một lát .
Thúy Bình, Giang Nguyệt, hai đứa cũng .”
Bà cụ chuyện tay vẫn luôn kéo Trần Thúy Bình gần, thiết nắm lấy tay cô như con gái ruột .
Giang Nguyệt lắc đầu:
“ .”
Giang Sanh bế Phồn Tinh cũng chẳng .
Trần Thúy Bình ngó nghiêng một hồi, bỗng nhiên bất mãn :
“Chị chẳng là vợ đoàn trưởng ?
Sao chẳng chút đặc quyền nào thế, mà cũng bắt chúng xếp hàng!”
Phòng khám lớn, ít, giọng cô cũng chẳng nhỏ, thế nên hầu như tất cả đều thấy.
Hà Thiết Quân vẻ mặt bối rối, mặt đỏ gay gắt:
“Xếp hàng một lát cũng .”
Trần Thúy Bình lườm một cái:
“Em chẳng là xót bác ?
Muốn bác khám sớm để về nghỉ ngơi sớm, oán trách em?”
Hà Thiết Quân càng cúi đầu thấp hơn:
“Anh, ý đó.”
Mẹ Hà vội vàng :
“ đúng, nó ý đó .
Thiết Quân, Thúy Bình đây là xót , con bé hiểu chuyện quá.”
Bà Hà hễ mở miệng là bênh vực con dâu tương lai chằm chặp, chẳng bà thực sự xót con dâu đơn thuần là thích Hà Thiết Quân.
Hà Thiết Quân bất lực ngẩng đầu Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt thở dài trong lòng, chỉ cảm thấy Hà Thiết Quân cũng thật đáng thương, nhưng cô cũng chẳng gì hơn.
Cũng may là nhanh ch.óng đến lượt bọn họ.