THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 283
Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:27:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục nhị ca định mở miệng, trong lòng nhét đồ :
“Làm cái gì ?”
Dương Hòe Hoa bực bội :
“Ông theo về nhà đẻ ngủ!
Nhường phòng cho bọn họ ở mấy ngày!”
“Dựa cái gì chứ?”
“Ông lấy lắm câu hỏi thế, thôi!”
Dương Hòe Hoa bế con , thúc giục ông mau .
Lục nhị ca tình nguyện ôm đồ đạc, theo lưng bà .
Lục đại tẩu nhạo:
“Cô ngược đấy.”
Dương Hòe Hoa thấy, đầu châm chọc:
“Có bản lĩnh thì chị cũng !”
Ba nàng dâu nhà họ Lục , thật đúng là bằng mặt bằng lòng, tâm cũng hợp.
Giang Nguyệt bà , liền nhớ đến tiền nhị tẩu, còn cả đứa bé vàng vọt g-ầy yếu nữa.
Phòng của Lục nhị ca vẫn như xưa, chỉ điều lúc tái hôn chắc là sửa sang , trông mới hơn một chút, Dương Hòe Hoa cũng yêu sạch sẽ gì, nên trong phòng cũng khá bừa bộn, nhưng so với căn phòng của hai ông bà lão thì rõ ràng là hơn nhiều.
“Chị, tối nay chúng ngủ ở đây ?”
“Ừ, tạm bợ !
Quay đầu chờ chúng tiền , bảo thôn cắt cho một miếng đất...”
“Chị, em thôn trưởng , em cũng tư cách chia đất.”
Tuy rằng cha cô đây là địa chủ, nhưng những gì cần đấu tố cũng đấu , cũng ch-ết, còn một đứa con gái mồ côi, trong thôn cần thiết khấu trừ lợi ích của cô, vả bây giờ đất đai cũng đáng tiền.
Giang Nguyệt nghĩ một lát, :
“Nhà của trụ sở thôn chúng , đây chính là của nhà các em, thể trả cho em ?”
“Hình như , thôn trưởng chỉ em thể chia đất, chuyện trả nhà.”
“Hộ khẩu của em chị chuyển , cũng , ngày mai hỏi xem, nếu , chúng nhất định lấy , cái gì thuộc về thì một phân cũng thiếu.”
Đất đai thể tư hữu, nhưng đất thổ cư thì thể thừa kế, cô để cho con một miếng đất.
Cô là quân thuộc, chắc hẳn sẽ chính sách khác.
Bọn họ chỗ ở, Quách Dương và Lôi Bằng tự giải quyết, thôn trưởng liền để bọn họ ở trụ sở thôn, ghép bàn việc với , trải chăn mền lên là xong.
Quách Dương và Lôi Bằng đều ý kiến, nhưng hai cũng thương lượng qua, vẫn gác đêm, mỗi một nửa.
Giang Nguyệt bề ngoài mang theo chăn nệm, thực tế vẫn mang theo, cô thu trong gian .
Lúc ngoài thì trải chăn mền của nhà Dương Hòe Hoa lên, chờ ngoài , bọn họ liền dùng của , sáng sớm thu dọn là .
Bữa tối, Giang Nguyệt đích xuống bếp, Lục mẫu lúc ăn cơm cứ chằm chằm Lục Phồn Tinh, ngay cả đứa cháu đích tôn Lục Đại Bảo cũng còn thấy thơm nữa.
Năm ngoái khi về, Lục Đại Bảo còn thể bắt nạt Lục Tinh Thần một chút, năm nay thì khác , đặc biệt là khi trải qua sự kiện bắt cóc tàu hỏa, khả năng phản ứng và sự hung hãn của Lục Tinh Thần tăng vọt, chiều tối hôm đó thu phục đám trẻ choai choai trong thôn tâm phục khẩu phục, Lục Đại Bảo con bé chỉnh cho hai , lóc chạy về nhà tìm mách tội.
Chương 408 Thật Biết Tính Toán
Lục đại tẩu lau nước mắt cho con trai, chút vui oán trách Giang Nguyệt.
“Sao cô nuôi một đứa con gái như thằng con trai , đối với họ tay cũng nặng nhẹ, xem cái mặt đ-ánh kìa!”
Giang Nguyệt vuốt nhẹ mái tóc dài:
“Đại tẩu, cũng tò mò, chị thể nuôi một đứa con trai như con gái , chút chuyện nhỏ lóc thút thít, lớn lên thì tính đây?”
Lục đại tẩu vốn định con trai quý giá hơn con gái cô nhiều, nhưng thấy đồ Lục Tinh Thần mặc và đeo , đối chiếu với con trai , đúng là một trời một vực, lòng bà càng thêm nghẹn khuất:
“Nghĩ kỹ , lời cô cũng lý, ôi!
Cô ở bên tùy quân, bình thường cái gì?
Tiền lương một tháng của lão tam đủ cho cô tiêu ?”
Giang Nguyệt ưỡn cái eo thon:
“Sao nào, đại tẩu cho tiền tiêu ?”
Lại cô chặn họng, Lục đại tẩu tức đến sắp đau tim:
“Chúng so với cô?
Cô là phu nhân quan lớn, chúng chỉ là thứ dân nghèo khổ, xem con gái mặc gì dùng gì, Đại Bảo nhà xem, thím như cô xa về, chẳng lẽ tay ?”
Giang Nguyệt dẫm cái hố của bà :
“ mua mà!
Mỗi nhà năm cân vải bông, gì thì tự tay, những thứ khác cũng tiện mang theo, tàu hỏa chen chúc lắm.”
Lục đại tẩu thực :
“Sao cô đưa tiền ?”
Vải bông!
Vải bông gì hiếm lạ chứ.
Giang Nguyệt thèm đôi co với bà nữa:
“Đại ca, ngày mai ngoài đồng việc ?”
Lục đại ca đang rửa mặt, r-ượu tỉnh, đầu chút đau, thấy lời Giang Nguyệt, ông vẫn cái phản ứng đó:
“Tìm việc?
...”
Lục đại tẩu lập tức :
“Đất nhà vẫn thu xếp xong, ông !”
Giang Nguyệt trầm tư bà một cái:
“Được thôi!
Mọi bằng lòng thì thôi, coi như gì, nhưng mà đừng hối hận đấy.”
“Cái gì mà hối hận chứ!”
Lục Đại Bảo chút bất mãn:
“Nương, nương mau giúp con đ-ánh nó !”
Lục Tinh Thần thè lưỡi với nó.
Tối hôm đó, Giang Nguyệt chút trằn trọc ngủ , hai đứa trẻ thì ngủ từ sớm, Giang Sanh cũng :
“Chị, ngày mai thực sự sửa mộ cho cha em ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-283.html.]
“Ừ!
Sửa xong sớm thì xong việc sớm.”
Sáng sớm hôm , Giang Nguyệt chặn đường Lục thôn trưởng ngay cửa nhà, với ông chuyện sửa mộ, Lục thôn trưởng suýt chút nữa kinh hãi đến biến sắc.
“Sửa, sửa mộ nhà bọn họ?
Cô chắc chắn chứ?
Nhà bọn họ chính là thành phần đ-ánh đổ đấy.”
Sau khi nhà họ Vương ch-ết, chỉ dùng chiếu cỏ quấn , khênh lên núi vứt bỏ, Vương Sanh đào hố mới chôn cất , nếu nước mưa xối qua, giờ ngay cả thi cốt cũng chắc tìm thấy.
“Tuy bây giờ đều nới lỏng , cũng truy cứu nữa, nhưng nhà bọn họ dù cũng là địa chủ, là đợi thêm hai năm nữa hãy ?”
Giang Nguyệt lắc đầu:
“Nhà bọn họ cũng chuyện gì thương thiên hại lý , vả , cũng xây mộ lớn, chỉ là nhặt xương cốt của họ , đóng hai cỗ quan tài, vẫn chôn núi, tìm một vị trí thích hợp, để Vương Sanh chỗ mà bái tế là .”
Thôn trưởng thấy thái độ cô kiên quyết, liền đề nghị:
“Nếu cô thật sự việc , tìm nhà các cô thì hơn, chuyện càng ít càng , tuy rằng nhà các cô chắc hòa thuận, nhưng dù cũng là một nhà, các cô mà ngã xuống thì đối với bọn họ cũng chẳng lợi ích gì!”
Giang Nguyệt nghĩ , thấy lời ông dường như cũng lý.
Tuy nhiên, cô thực sự lo lắng, cùng lắm là thêm một năm nữa, đều bận rộn kiếm tiền cả , chuyện đ-ánh địa chủ, đấu thổ hào sớm quăng đầu.
Cô chỉ gọi Lục đại ca đến, mà còn lôi cả Lục nhị ca qua, cộng thêm Quách Dương, Lôi Bằng, cũng đủ .
Tất nhiên, hai trả tiền, Giang Nguyệt trả cho bọn họ mười đồng một ngày, bấy giờ hai mới vui vẻ.
Quan tài là do thôn trưởng tìm lo liệu, thứ nhân mạch mới mua , bằng thì đặt , thời gian gấp gáp thế căn bản kịp.
Sau khi vận chuyển đến, qua thôn mà trực tiếp khênh lên núi.
Bốn đàn ông luân phiên khênh.
Việc cũng chẳng dễ dàng gì.
Lục nhị ca mệt đến mức kêu Giang Nguyệt khôn như khỉ, căn bản bọn họ kiếm hời, mà là Giang Nguyệt quá tinh ranh.
Giang Nguyệt yên tâm để hai đứa trẻ ở nhà, cô và Giang Sanh chỉ thể rời một , thế là liền để Giang Sanh theo bọn họ lên núi.
Thôn trưởng mời Điền lão đầu đến, khi bạn già mất, lão đầu cũng già nhanh, lên núi còn cần dùng đến gậy chống.
cách nào, một già chỉ điểm, bọn họ thực sự tìm thấy chỗ nào với chỗ nào.
Đặc biệt là một quy tắc cũ của địa táng, càng thỉnh giáo bọn họ.
Thao tác cụ thể thế nào, Giang Nguyệt rõ, cô ở nhà trông con, sử dụng “năng lực đồng tiền", nhờ hai vị tẩu t.ử giúp đỡ nấu cơm.
Lục đại tẩu chuyện sửa mộ, cằn nhằn suốt một buổi sáng:
“Cô xem cô đấy, đối với một ngoài còn hơn cả trong nhà, còn sửa mộ cho nhà nó, mộ tổ tiên nhà chẳng cũng đang bỏ hoang đó ?
Rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì thế hả!”
Bà thể hiểu nổi, Giang Nguyệt cư nhiên đối xử với Giang Sanh như , thật sự coi như em gái ruột mà đối đãi ?
Buổi sáng, Lục mẫu ruộng cắt một bó đậu nành, chất đống trong sân, bảo bọn họ giúp bóc đậu.
Dương Hòe Hoa để con gái nhà ngoại mới qua giúp nấu cơm.
Có tiền cầm, hai cũng chẳng buồn nhắc đến chuyện đồng việc nữa.
Theo lời Lục đại tẩu , trì hoãn một ngày thì cỏ cũng chẳng ăn thịt .
Lục mẫu nhân lúc Giang Nguyệt chú ý, bế Lục Phồn Tinh ngoài chơi, Lục Đại Bảo dắt Lục Tinh Thần chơi, con bé hất , hai đứa cứ thế giằng co trong sân.
Lục đại tẩu cứ lặp lặp mấy câu đó, Giang Nguyệt đến phát phiền:
“Tổ tông cũng của riêng một , các sửa?
Nhà họ Vương chỉ một Giang Sanh là con cái, nó sửa thì ai sửa?
Hai chuyện thể đ-ánh đồng với ?
Đại tẩu, bao nhiêu năm qua , cái tâm nhãn của chị chỉ bớt chứ chẳng thêm !”
Lục đại tẩu suýt nữa lấy cành đậu nành quất cô:
“Cô đang hẹp hòi ?”
Dương Hòe Hoa xách cái ghế đẩu, cũng qua bóc đậu:
“Ồ!
Cái tâm nhãn của chị mà còn nhỏ ?
Mượn chị một cây kim cũng nhớ mãi quên.”
Lục đại tẩu quét mắt hai bọn họ một cái:
“Hai đây là đào chung một chiến hào ?”
Dương Hòe Hoa nhạo:
“Có thể ?”
Bà cũng quên chuyện tạt nước phân Giang Nguyệt, cũng vì chuyện đó mà bà gặp Lục Cảnh Chu còn dám ngẩng đầu lên.
Giang Nguyệt cũng :
“Là thể, đây tâm nhãn cũng nhỏ lắm.”
Dương Hòe Hoa :
“Chúng cứ theo kiểu em thiết nhưng sổ sách rõ ràng mà việc, như cô đều , ai cũng cần ai chiếm hời, ai cũng ai chịu thiệt!”
Lục đại tẩu một tiếng:
“Cô ngược so với vị đây đầu óc tỉnh táo hơn!”
Dương Hòe Hoa dù cũng gả cho một đàn ông qua một đời vợ, trong lòng vẫn luôn lấn cấn, mà Lục đại tẩu thì cứ chốc chốc lôi cái chủ đề mà nhấm nhẳng.
Thấy Dương Hòe Hoa sắp trở mặt, Giang Nguyệt mất kiên nhẫn cắt ngang bọn họ:
“Tuy rằng với hai hợp , nhưng nể tình là chỗ họ hàng, vẫn nhắc nhở hai , hiện tại là thời điểm chính sách nới lỏng, nắm bắt cơ hội mới khả năng bứt phá.”
Dương Hòe Hoa phấn chấn hẳn lên:
“ ngay cô là an phận mà, cô ở bên cũng kinh doanh ?”
Chương 409 Đều Là Người Tinh Ranh
Lục đại tẩu đả kích bà :
“Sao thể chứ, cô là quân thuộc, kinh doanh...
nhỉ?”
Nói đoạn, chính bà cũng chắc chắn, bởi vì bà cũng tính nết của Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt đảo mắt một cái:
“ thì thể, nhưng Tiểu Lục rảnh rỗi chịu nổi, nó thích lăn lộn, liền đưa cho nó chút ý kiến.”