THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 301

Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:29:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Tinh Thần hất tay bà :

 

“Cháu cũng chẳng chơi với , mặt thối quá!”

 

Cô bé ngây thơ vô tội, lời cũng .

 

Triệu Thu Nguyệt nhịn mà bật .

 

Dịch Thiếu Phàm giống như xúc phạm, đột nhiên thẳng dậy:

 

“Mặt ai thối hả?

 

Cái đồ nhóc tỳ như nhãi, nhãi thì cái gì chứ, đây gọi là ngầu!”

 

“Ngầu là gì ạ?”

 

Lục Tinh Thần chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ.

 

“Ngầu chính là ngầu, thì đừng hỏi!”

 

“Không tại hỏi ạ, cháu là cái gì thì hỏi nhiều , hỏi mãi sẽ thôi!”

 

“Ây da!

 

Nhãi phiền quá mất, thể xéo !”

 

Dịch Thiếu Phàm bất giác cao giọng hơn.

 

Lục Tinh Thần chỉ :

 

“Anh lễ phép!”

 

Mặt Dịch Thiếu Phàm sầm xuống:

 

“Nếu nể nhãi còn nhỏ, tao nó thực sự tát nhãi một cái đấy!”

 

“Anh dám!”

 

Lục Tinh Thần một chút cũng sợ:

 

“Anh dám đ-ánh , ba , đều sẽ tha cho , cái chú định bế , đó, đó báo thù cho , ba cũng báo thù cho .”

 

Dịch Văn Bách ha hả lớn:

 

“Con gái quả nhiên phong thái hổ phụ vô khuyển nữ nha.”

 

“Tinh Thần!”

 

Giang Nguyệt vỗ nhẹ an ủi Lục Cảnh Chu hai cái, đó dậy về phía con gái:

 

“Tinh Thần, đang gì với lớn thế con?”

 

“Giang Nguyệt...”

 

Ánh mắt Triệu Thu Nguyệt vẫn phức tạp như cũ, dường như ngàn lời , nhất thời bắt đầu từ .

 

“Triệu tỷ, lâu gặp, xem chị sống cũng khá , Quan Kiệt thế nào ?

 

Em cũng lâu thấy thằng bé.”

 

Giọng điệu thái độ của Giang Nguyệt vô cùng thoải mái, cứ như thể bọn họ thực sự là những bạn cũ lâu ngày gặp .

 

Triệu Thu Nguyệt vì thái độ của cô mà thở phào nhẹ nhõm:

 

!

 

Đã lâu gặp , Tiểu Kiệt học giỏi, nhảy lớp , thầy giáo thằng bé chỉ nỗ lực mà còn thông minh, đợi tới nó nghỉ, chị sẽ bảo nó qua thăm , cũng là thăm Tinh Thần luôn.”

 

Giang Nguyệt một tiếng thôi, tiếp tục chủ đề nữa.

 

“Mẹ ơi, cái lớn cứ lườm con mãi, lễ phép, còn hung dữ nữa, con thích !”

 

Cô bé yêu ghét phân minh.

 

Dịch Thiếu Phàm mỉa mai :

 

“Nói như thể sẽ thích nhãi , đồ nhóc tỳ!

 

Đừng phiền thiếu gia đây ngủ!”

 

Giang Nguyệt đột nhiên đầu trêu chọc Lục Cảnh Chu:

 

“Nghe trẻ con mười mấy tuổi đều đang ở thời kỳ nổi loạn, thời kỳ nổi loạn là gì ?

 

Chính là thích ngược với lớn, thích mấy thứ phi chủ lưu, thích đặc lập độc hành, nếu con trai nhà cũng gặp thời kỳ nổi loạn, ngược với , còn lễ phép thế thì tính ?”

 

Lục Cảnh Chu khẽ , cúi đầu chỉnh ống tay áo:

 

“Không lời thì đ-ánh, đ-ánh đến khi nào lời thì thôi, bằng thì vứt doanh trại quân đội, để lớp trưởng rèn luyện cho một trận, mài mòn cái xương cốt cứng đầu của nó , xem nó còn nổi loạn nữa !”

 

Giang Nguyệt nhịn :

 

“Ây da!

 

Thế cũng lắm !

 

Động thủ với trẻ con, lỡ đ-ánh hỏng thì , vả ngộ nhỡ càng đ-ánh càng phản kháng thì ?”

 

Lục Cảnh Chu tiếp tục :

 

“Vậy thì cứ thu phục nó mãi thôi, các cụ câu, gậy gộc mới con hiếu thảo!”

 

Dịch Thiếu Phàm từ trong lời của sự đe dọa:

 

“Làm con ông, đúng là đủ xui xẻo !”

 

Giang Nguyệt đột nhiên vỗ một phát lên vai :

 

“Cậu sai , thể con của , đó mới là phúc đức tu mấy đời đấy!”

 

“Làm cái gì !”

 

Dịch Thiếu Phàm đầy vẻ chán ghét, định hung hăng vùng lên.

 

Vương Đại Chí lặng lẽ bước , chắn giữa và Giang Nguyệt:

 

“Đồng chí nhỏ, đừng nổi giận đùng đùng như , đây là máy bay, chú ý an bay!”

 

“Mẹ kiếp nó chứ!”

 

“Thiếu Phàm!

 

Con năng kiểu gì thế hả!”

 

Dịch Văn Bách cuối cùng cũng nổi giận , con trai bậy mặt ông , cũng chính là sự thách thức đối với phụ quyền của ông .

 

Chương 434 Cấp Độ An Ninh

 

Triệu Thu Nguyệt vội vàng khuyên ngăn:

 

“Đều đừng nữa, lớn chúng cũng thể chấp nhặt với trẻ con, Tinh Thần, dì xin cháu, cháu tha cho nhé ?”

 

“Tinh Thần, chúng về chỗ thôi con!”

 

Máy bay xóc nảy, Lục Tinh Thần dám chạy lung tung nữa.

 

Lúc tới sân bay Đế đô, trời tối hẳn.

 

Hai chiếc xe quân sự dừng ở lối , cũng nhân viên an ninh nào dám tới xua đuổi, mà cạnh xe quân sự là mấy , bộ đều mặc quân phục chỉnh tề, những ngôi và vạch vai thể thấy cấp bậc thấp.

 

Mà chiếc xe tiếp đón Dịch Văn Bách so với bọn họ thì vẻ kém sắc hơn hẳn.

 

Một chiếc xe sedan đen, chỉ một giống như thư ký canh bên cạnh xe.

 

Nói trắng , Dịch Văn Bách cũng chỉ là một thị trưởng, ở cấp bậc như ông ở Đế đô nắm một nắm cả rổ, thực sự chẳng ai coi trọng cho cam.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-301.html.]

 

Mà Lục Cảnh Chu thì khác , biên chế binh đoàn, trong cả nước cũng chẳng mấy cái, hiện giờ vẫn là cấp bậc sư trưởng, tính theo cấp bậc hành chính thì hàm lượng vàng cao hơn cái chức thị trưởng của Dịch Văn Bách nhiều.

 

Có chút kinh ngạc là lúc ở quê thì thấy gì nổi bật, nhưng khi tới trung tâm quyền lực thực sự, sự khác biệt liền lộ rõ ngay.

 

Dịch Văn Bách lẽ cảm thấy chút mất mặt, khi lên xe liền trêu chọc:

 

“Không ngờ phô trương của lớn hơn nhiều thế .”

 

Lục Cảnh Chu chỉnh mũ quân đội, thái độ kiêu ngạo siểm nịnh:

 

“Đây đều là các chiến hữu sắp xếp, em thụ chi hữu quý!”

 

Miệng , nhưng hành động hề chần chừ, thản nhiên dắt vợ con lên xe.

 

Hai chiếc xe, vặn đủ để chở cả gia đình bọn họ.

 

Giang Sanh lúc nãy say máy bay, đầu óc mơ mơ màng màng, xuống máy bay liền tựa lưng ghế, ngay cả phong cảnh bên ngoài cũng chẳng xem.

 

Giang Nguyệt hỏi:

 

“Chúng ạ?”

 

Một quân quan ở ghế phụ mỉm đầu với cô:

 

“Chị dâu, chỗ ở sắp xếp xong , chị cần lo lắng , trong thời gian Lục sư trưởng họp ở Đế đô, chúng sắp xếp đưa tham quan các danh lam thắng cảnh ở Đế đô, chị dâu cũng mấy năm tới đây nhỉ?

 

Đế đô đổi nhiều, cũng mới quy hoạch thêm mấy khu danh thắng nữa.”

 

Giang Nguyệt liếc bên ngoài, đổi chỉ là lớn, đơn giản là cứ như tên lửa :

 

“Sắp xếp thì cần , cho em một chiếc xe, em thì tự lái, như cũng sẽ phiền phức lắm.”

 

“Chị dâu thông thạo đường xá ở kinh đô ạ?

 

Nếu thông thạo mà lái xe cũng phiền phức, thế !

 

Để sắp xếp xe và tài xế cho , chị thấy thế nào ạ?”

 

“Cũng ạ!”

 

Người nhiệt tình như , cô cũng tiện từ chối.

 

Chiếc xe là cô và Giang Sanh dắt theo hai đứa nhỏ , Lục Cảnh Chu chiếc xe phía , lẽ là chuyện quan trọng cần bàn bạc.

 

Xe lái Nhà khách Quốc gia.

 

Nhìn cái sảnh đầy khí thế, đài phun nước mới tinh đang chảy, kiến trúc phong cảnh kiểu Âu châu, cái nào cái nấy đều phô bày vẻ quyền quý.

 

Bước đại sảnh, đ-ập mắt là một luồng khí túc mục, bởi vì trong đại sảnh treo một bức chân dung.

 

Giang Nguyệt chút ngẩn ngơ:

 

“Đây là thế ?”

 

Lục Cảnh Chu chỉ tay sang bên cạnh cho cô, Giang Nguyệt theo hướng ngón tay , thấy cảnh vệ quân đội gác.

 

Giang Sanh cũng ngẩn như , ngay cả Lục Tinh Thần nghịch ngợm nhất cũng ngoan ngoãn phía chạy lung tung, ngược Lục Phồn Tinh vốn mấy khi lên tiếng với tư thế đường hoàng, hai cái tay nhỏ còn chắp lưng, ánh mắt cũng thản nhiên quan sát xung quanh.

 

Bọn họ thủ tục nhận phòng, do quản lý dẫn bọn họ lên lầu.

 

Giang Nguyệt đầu tiên thấy chiếc thang máy gần với hậu thế, bước trong cảm giác xuyên , dường như trở thời đại .

 

Thang máy dừng , quản lý dẫn bọn họ hành lang, và đích mở cửa phòng cho bọn họ:

 

“Nếu bất kỳ nhu cầu gì, hãy gọi điện thoại nội bộ trong phòng, chúng phục vụ quý khách hai mươi bốn giờ một ngày.”

 

Tổng cộng hai phòng, đều là phòng tiêu chuẩn đôi, vì thêm Vương Đại Chí và Trịnh Tiểu Lục, cho nên chia theo nam nữ ở riêng.

 

Giang Nguyệt đang định , Lục Cảnh Chu kéo cô , khẽ lắc đầu với cô, đó vị quân quan mới đón bọn họ nhận phòng sải bước trong, ba phút ung dung bước :

 

“Bên trong vấn đề gì, thể ạ!”

 

Còn giúp bọn họ mang hành lý trong.

 

Mấy ở cửa ngay, mà đợi Lục Cảnh Chu sắp xếp xong xuôi.

 

Lục Cảnh Chu căn phòng một lượt, dặn dò Vương Đại Chí:

 

“Lát nữa bọn họ sẽ phái một tài xế lái xe qua đây, nếu ngoài thì nhất định chú ý an , tối nay chắc lúc nào mới về, ở đây chắc là nhà hàng, cứ giải quyết bữa tối ở đây luôn , ổ khóa cửa kiểm tra cho kỹ, cảnh giác một chút!”

 

“Rõ!”

 

Vương Đại Chí đột nhiên nhận sự bảo vệ hề tầm thường.

 

Giang Nguyệt cũng cảm nhận , nhưng Lục Cảnh Chu quá nhiều với cô, chỉ khi cô một cái thật sâu, ý nghĩa của cái cô hiểu rõ, đây là sự thấu hiểu ngầm cần của bọn họ.

 

Lục Cảnh Chu chỉnh đốn quân phục, bước ngoài, hội quân với mấy vị quân quan bên ngoài cùng về phía thang máy.

 

Trịnh Tiểu Lục xoa xoa cái đầu đau nhức:

 

“Ơ?

 

Chú ba ạ?”

 

Cậu mới từ nhà vệ sinh .

 

Giang Sanh chán ghét lườm một cái:

 

“Người lười biếng thì lắm chuyện vệ sinh.”

 

“Nói gì đấy?”

 

Trịnh Tiểu Lục ngơ ngác.

 

Giang Nguyệt thu hồi tâm trí:

 

“Tiểu Lục, gọi điện thoại cho Lâm Duy Nhất, hỏi xem chuyện ăn của bàn bạc thế nào , còn cả phương thu-ốc nữa, tìm xem qua .”

 

“Dạ!”

 

Trịnh Tiểu Lục chạy nhà vệ sinh dùng nước lạnh dội mặt, đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.

 

Vương Đại Chí :

 

“Chị dâu, em ngoài canh gác.”

 

“Không , qua phòng bên cạnh là , việc chúng sẽ gọi.”

 

“Không , em cứ ở cửa thôi, như em mới yên tâm.”

 

“Vậy mang cái ghế cửa mà .”

 

“Chị dâu coi thường em quá , em là quân nhân, tuy rằng xuất ngũ nhưng gác vài tiếng đồng hồ đối với em chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

 

Thấy khuyên , Giang Nguyệt cũng gì thêm.

 

Vương Đại Chí lùi ngoài, cửa phòng đóng , Giang Sanh kịp đợi mà hỏi:

 

“Chị, tiến kinh cảm thấy giống lắm, kỳ lạ thật đấy.”

 

Giang Nguyệt nheo mắt suy ngẫm một lát:

 

“Chị nghĩ... chắc là cấp hành động, cần rể em tham gia, vả cấp độ bảo mật của hành động cực kỳ cao!”

 

“Thế, thế nguy hiểm ạ?”

 

“Hễ là hành động thì nguy hiểm .”

 

Còn cần đến Lục Cảnh Chu mặt thì mức độ nguy hiểm đó là cực kỳ cao .

 

“Vậy chúng tính ạ?”

 

“Trước khi hành động trở về, chắc là chúng đều đây .”

 

Trịnh Tiểu Lục cuối cùng cũng nối điện thoại, Lâm Duy Nhất để cho bọn họ s-ố đ-iện th-oại nhà họ, tầm giờ , điện thoại ở nhà Lâm Cẩm Thần chỉ thể là bảo mẫu, cũng khéo, Lâm Duy Nhất còn đang ở đây, qua mấy phút , Lâm Duy Nhất mới mặc đồ ngủ, mơ mơ màng màng tới điện thoại.

Loading...